Ta vội vàng ngăn Tiền Dịch Thiên lại, trong đám ăn mày có không ít gia đình hành nghề ăn mày.
Nếu không phải vì không thể sống nổi, ai lại mang cả gia đình đi ăn mày?
Sau khi đưa tiểu nha hoàn về nhà cha mẹ, trên đường về phủ công chúa, Tiền Dịch Thiên vẫn không hài lòng: “Tố Y, nàng quá mềm lòng rồi, những kẻ hạ đẳng này, dám coi trời bằng vung.”
Ta quay lại nhìn hắn: “Những kẻ hạ đẳng này thì phải c.h.ế.t sao?”
Thấy ta thực sự tức giận, Tiền Dịch Thiên cũng nổi giận: “Ta là đang nói thay cho nàng, sao nàng lại giận ta?”
Ta cười khổ: “Tiền Dịch Thiên, ngươi cho rằng những kẻ hạ đẳng ấy phải chết, nhưng trước khi ca ca ta làm phò mã, ta chính là kẻ hạ đẳng mà ngươi nói, là kẻ thấp hèn cần phải chết.”
Nói xong, ta không nói gì nữa, tiến vào phủ công chúa.
Hồng Trần Vô Định
Ta từng có những rung động, có, nhưng thời gian càng lâu, ta càng nhận ra hắn và ta không phải là người cùng một đường.
Không ai sinh ra đã hèn mọn, không ai sinh ra đã thích quỳ bên đường làm ăn mày, sống khổ sở đến mức bị cướp đi chồng mà vẫn chưa đủ, lại còn phải c.h.ế.t thảm như vậy.
Càng sống lâu ở Kinh thành, ta càng ghét con người nơi này.
Họ say sưa sống trong xa hoa, hút cạn mồ hôi nước mắt của dân chúng, nhưng lại khinh miệt những người nuôi sống họ.
Tiên sinh nói đúng, vương tôn quý tộc, đâu có giống ai!
Dân chúng không cần một triều đình suy đồi như vậy, họ cũng không cần những kẻ tự cho mình cao quý vì huyết thống.
15
Lần này, Tiền Dịch Thiên hình như cũng nổi giận, lâu lắm hắn không đến tìm ta.
Đúng lúc, có những duyên phận không nên bắt đầu, thì nên kịp thời cắt đứt.
Một ngày nọ, ta đang thêu thùa, bỗng nghe công chúa thở dài: “Ta đã thành thân với An Lang lâu vậy, sao vẫn chưa có con?”
Lão ma ma bên cạnh công chúa lên tiếng: “Công chúa không cần lo lắng, có khi là duyên phận chưa đến. Phò mã thân thể khỏe mạnh, công chúa cũng đã chăm sóc rất tốt, biết đâu một ngày nào đó, sẽ có tiểu chủ tử chào đời."
Công chúa không cảm thấy an ủi, nàng tiếc nuối nói: “Nhưng ta thật sự mong muốn sớm sinh con cho An Lang.”
Một lúc sau, lão ma ma bỗng lên tiếng: “Trong nhà không phải đã có một đứa rồi sao? Hay là, công chúa…”
Tay ta run lên, kim đ.â.m vào ngón tay.
Ta vội vàng ngậm ngón tay vào miệng, giả vờ như không nghe thấy gì.
Khi ca ca trở về, ta nhân cơ hội không có ai liền vội vàng kể cho ca ca nghe chuyện này.
Ca ca cầm chén trà, ngón tay đột nhiên siết chặt, sau đó vào bữa tối hôm ấy, ca ca cố tình khen công chúa trước mặt mọi người rằng eo nàng thon thả, quả thật quyến rũ.
Thời gian khiến ca ca trở nên thu hút hơn, vẻ đẹp trưởng thành của một nam tử, so với dung mạo thuần túy trước kia, giờ ca ca thật sự là ngọc thụ lâm phong, nam tử tuyệt sắc.
Có lẽ là lần đầu tiên ta thấy ca ca cười đùa như vậy trước mặt người ngoài, vừa nhẹ nhàng lại vừa thân mật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/binh-bac-vo/chuong-4.html.]
Một làn đỏ ửng bao phủ khuôn mặt công chúa, nàng uống một chén rượu hoa quả theo tay ca ca, nhưng lại chẳng động đũa đến món ăn trên bàn nữa.
Thấy vậy, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
16
Sau Tết, khắp nơi bỗng xuất hiện những cuộc nổi loạn.
Có kẻ bảo họ ăn thịt người sống, g.i.ế.c hại dân lành, tàn ác chẳng khác gì quỷ dữ, lại cũng có kẻ bảo quân đội của họ kỷ luật nghiêm minh, không làm hại bách tính.
Ta không thể phân biệt ai nói đúng, ai nói sai.
Ta chỉ biết, dân lưu vong trong kinh thành ngày càng nhiều, nhưng vẫn là may mắn.
Nhiều kẻ lưu vong không thể vào thành, họ đã tiêu hết gia sản đến kinh thành, nhưng quân giữ thành lại đóng cổng, bảo họ quay lại.
Dân lưu vong trong thành, không có tiền bạc, đói ăn mặc không đủ, những vụ trộm cướp cũng dần dần tăng lên.
Trong một bữa tiệc, có kẻ đề nghị mỗi nhà mở một quán cháo, cho những kẻ lưu vong một bát cơm ăn, để tránh gây loạn.
Có kẻ khác lại đề nghị nấu cháo loãng, trộn vào cát sỏi, để ngừa bọn gian lợi dụng chiếm tiện nghi.
Ta nhìn vào món ăn đầy bàn, thịt cá đủ loại, thật sự không thể nhấc đũa.
Bỗng chốc, đứa cháu nhỏ của chủ nhà dẫn theo một con ch.ó sói lớn, cậu bé lớn tiếng gọi Tiền Dịch Thiên: “Tiền thúc, thúc nhìn xem đại tướng quân của con nuôi có khỏe không?”
“Con đã nghe theo lời thúc, mỗi sáng cho nó ăn năm quả trứng, trưa và tối đều cho nó ăn thịt.”
Cậu bé vung tay, gia nhân lập tức đưa cho cậu một chiếc đùi gà, cậu bé lại lớn tiếng gọi: “Tiền thúc thúc, thúc nhìn này.”
Cậu bé giơ tay, chiếc đùi gà bay thẳng về phía ta, con ch.ó sói liền nhảy lên, cắn lấy chiếc đùi gà rồi rơi vào lòng ta.
Ta bị con ch.ó sói húc trúng, kêu lên một tiếng đau đớn, Tiền Dịch Thiên vội vàng kêu: “Đi đi, mau kéo đại tướng quân của ngươi đi đi!”
Nha hoàn đã nâng ta dậy, định thay đồ cho ta, ta không bận tâm vẫy tay: “Trang phục của ta chẳng dơ, huống chi dơ chút cũng không sao.”
Một ngày thay tám bộ đồ, ta thật sự không thích kiểu này.
Các nữ khách ngồi gần nhìn ta một cái, rồi cùng đứng dậy đi thay đồ, vừa rồi đuôi chó sói cũng quét trúng họ, họ đương nhiên không thể chịu được khi vẫn phải mặc bộ đồ dơ như vậy.
17
Ngay lúc đó, có kẻ đề nghị dời tiệc vào sân.
Họ nói: “Mặt trăng đẹp như vậy mà lại bỏ phí, thật là một điều đáng tiếc.”
Vậy là mọi người lại một lượt di chuyển ra ngoài.
Đèn lồng không đủ sáng, họ liền sắp mỗi người một bàn, xung quanh bàn đặt đầy những cây nến to như cánh tay, phía sau mỗi người còn có một nha hoàn, khi nào nến bị gió thổi tắt, nha hoàn lập tức đốt lại ngay.
Dù ta đến cùng công chúa, nhưng chỗ ngồi của ta cũng không phải ở phía trước, đứng sau ta là một nha hoàn bụng đói kêu vang.
--------------------------------------------------