Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bình Bạc Vỡ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói xong hắn vung roi ngựa, chén đĩa trên bàn vỡ vụn tung tóe.

Khi Tiền Dịch Thiên rời đi, lập tức có người đến dọn dẹp đống hỗn độn. Một nha hoàn hoảng hốt kêu lên: “Tiểu thư, người bị thương rồi.”

Ta ngẩng tay nhìn, có lẽ là bị mảnh sứ vỡ cắt phải một vết nhỏ, tay ta đang rỉ máu.

Ta vội vàng lau đi: “Không sao đâu.”

22

Sau ngày Tết Trung Thu, ca ca đã sắp xếp cho cha mẹ ta, ta và tiểu nha đầu ngồi lên xe ngựa rời khỏi Kinh thành.

Dọc đường, có không ít người giật lấy những dải lụa đỏ quấn quanh cây cối, đó là ý tưởng ngớ ngẩn mà hoàng đế phụ thân của công chúa nghĩ ra.

Quấn lụa trên mọi cây cối trong thành, vào dịp Trung Thu này, để tăng thêm không khí vui tươi cho Kinh thành.

Nhưng ai sẽ thấy vui nhỉ? Những kẻ ăn xin bên đường chẳng thể vui nổi, những người cướp lụa đỏ để quấn xác người thân c.h.ế.t đói cũng không thể vui.

Những kẻ có thể thấy vui, e rằng chỉ có những người tự cho mình có thể nhìn xuống dân chúng mà thôi.

Tiểu nha đầu nhìn thấy những t.h.i t.h.ể vương vãi bên đường vội vã lao vào lòng ta: “Cô cô, ta sợ quá.”

Ta nhẹ nhàng vỗ về đầu nàng, giống như ngày xưa, tẩu tẩu chăm sóc ta, khi ta còn là đứa trẻ nghịch ngợm.

“Đừng sợ, cô cô sẽ mãi ở bên con.”

Xe ngựa dần rời xa Kinh thành, cũng dần rời xa những cơn ác mộng mà ta đã phải chịu đựng suốt mấy năm qua.

Đến một địa phương nào đó, vệ sĩ bỗng đổi người.

Dù ta rất tin tưởng vào sự sắp xếp của ca ca, nhưng ta vẫn không kìm được mà giấu tiểu nha đầu vào sau lưng. Ta thật sự lo lắng.

Một tên tiểu tử bỗng nhiên kéo rèm xe lên, thò đầu vào trong xe: “Ngươi đừng sợ, chúng ta sẽ đưa các ngươi đến đại bản doanh, phò mã đã dặn dò, ta sẽ chăm sóc các ngươi thật tốt.”

Ta nhìn tên tiểu tử này, mặt hắn đen sạm vì nắng, miệng thì mở rộng, để lộ hàm răng trắng sáng, nhưng lại vô lý toát lên vẻ ngờ nghệch, ừ, hàm răng tốt, giống như con lừa kéo cối xay trong làng quê.

Hắn thấy ta im lặng không nói gì, ánh mắt lo lắng một chút, rồi vội vàng lắp bắp: “Ta có phải làm ngươi sợ rồi không? Ta ra ngoài đây, ra ngoài ngay.”

“Đùng!” một tiếng, hắn đập đầu vào thành xe ngựa, ta nghe thấy hắn không nhịn được mà kêu lên một tiếng, rồi đột nhiên im bặt.

Cuối cùng, ta không kìm được mà bật cười nhẹ.

23

Ta và cha mẹ cứ thế ở lại đại bản doanh của Ngô Vương, không có nha hoàn hầu hạ, ta tự tay giặt giũ nấu nướng, chăm sóc tiểu nha đầu, khi rảnh rỗi thì giúp đỡ làm các công việc trong quân doanh.

Quần áo của các binh sĩ bị bẩn rách, ta cũng giống như những nữ nhân khác, thay họ giặt giũ vá sửa quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/binh-bac-vo/chuong-6.html.]

Họ chẳng có gì cao quý, cũng không có hương liệu quý giá hay đàn dương cầm thanh thoát, họ nói đủ thứ giọng địa phương lạ lẫm, nhưng khi đối diện với ta, họ lại cố gắng nhịn cười để nói vài câu thành ngữ sai bét.

Nơi này, khiến ta cảm thấy tự do hơn so với phủ công chúa.

Quả thật, chim sẻ nên ở trong đàn chim sẻ. Nếu chim sẻ bị ném vào đám phượng hoàng, phượng hoàng không vui, mà chim sẻ cũng sẽ không quen.

Tình Lang, tức là tiểu tử có hàm răng đẹp kia, thường xuyên kể cho ta nghe về tình hình chiến trường.

Mỗi nơi mà Ngô Vương đi qua, dân chúng đều đón tiếp nồng nhiệt, quân lính canh thành hoặc là hoảng sợ bỏ chạy, hoặc là đầu hàng ngay lập tức, chẳng bao lâu nữa, đất nước này sẽ đổi chủ.

Ta khen: “Quân kỷ của Ngô Vương rất nghiêm, họ chẳng bao giờ để lính làm hại dân, vì thế dân chúng mới nhiệt tình chào đón.”

Tình Lang ngẩng cao đầu, vẻ mặt tự hào: “Đó là đương nhiên, chúng ta xuất binh lúc đó là vì không sống nổi, nếu có thể sống yên ổn, ai lại muốn đưa đầu ra chiến trường?”

Nói xong, Tình Lang bỗng nhận ra, vội vàng nhìn ta một cái, rồi hấp tấp nói: “Ta luôn luôn đọc sách, nàng yên tâm, sau này ta sẽ không nói những lời thô tục nữa.”

Ta mỉm cười thật lòng nhìn hắn: “Không sao, ta không giận.”

Tình Lang bỗng nhiên nhét một thứ gì đó vào tay ta: “Cái này cho nàng, ta đi đây.”

Ta nhìn xuống, thấy là một khối ngọc bích xanh thẳm, chất ngọc không tệ, hẳn là Ngô Vương ban cho hắn.

Thấy ta nhìn lên, Tình Lang vội vàng quay đầu đi, nhưng chân trái vấp phải chân phải suýt ngã lộn nhào, ta trong lòng khẽ động, rồi thấy hắn chống tay nhảy vọt lên, mấy bước đã khuất dạng.

Ta không kìm được, bật cười, tên ngốc Tình Lang, ngờ nghệch như một con lừa nhỏ.

Sờ vào khối ngọc bích trong tay, ta nghĩ lần sau, có lẽ nên tặng hắn một bao tiền.

24

Một năm sau, chúng ta cuối cùng cũng theo đại quân trở lại gần kinh thành, toàn bộ kinh thành đã bị quân đội của Ngô Vương bao vây chặt chẽ, ai ai cũng biết, việc chiếm được thành chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Một đêm khuya, cổng thành bỗng mở rộng, quân của Ngô Vương xông vào kinh thành, từ xa, ta vẫn còn nhìn thấy ánh lửa bốc cao từ trong thành, tiếng la hét, c.h.é.m g.i.ế.c không ngừng vọng lại.

Sáng hôm sau, hậu quân đã hộ tống chúng ta, một nhóm người già yếu, nữ nhân và trẻ nhỏ vào thành.

Trên đường phố, người qua lại thưa thớt, nhà nhà đều đóng cửa chặt.

Ta sắp xếp ổn thỏa cho phụ mẫu xong, rồi dẫn theo tiểu nha đầu ngồi lên xe ngựa đi đến phủ công chúa.

Phủ công chúa ngày trước đông nghẹt nô tì và người hầu nay đã bị quân lính bao vây chặt chẽ.

Hồng Trần Vô Định

Công chúa tóc tai xộc xệch, chiếc áo hoàng cung đỏ thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng giờ bẩn thỉu, không kịp thay đổi.

Khi nàng nhìn thấy ta, bị quân lính khống chế nhưng vẫn vùng vẫy hét lên: "Lạc Tố Y, ta muốn gặp ca ca ngươi, ngươi bảo hắn qua đây, hắn nợ ta đến vậy, sao không dám gặp ta?"

Quân lính nhường đường, ca ca ta vừa rời khỏi cung đã bước nhanh tới: "Yên Yên, ta có gì không dám gặp ngươi?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bình Bạc Vỡ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...