Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bình Tĩnh Tiểu Thư

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đạm Dung bình tĩnh quay lại nhìn: “Nhưng là anh không thích tôi nha.”

“Cô làm sao mà biết?” Nàng liền chắc chắc như vậy?

“Tôi căn bản còn chưa có trả lời cô!” VạnTuế nắm quyền, hàng mi rậm

cụp xuống, cặp mắt đen bóng bức người, thẳng tắp nhìn thẳng nữ nhân

trước mắt này.

Cố sống chết mà chống đỡ! Đạm Dung cười cười tự giễu bản thân, không

nghĩ để ý tới lời giải thích của hắn, gãi gãi mái tóc ngắn, giả vờ thoải mái mà nói: “Kỳ thật đã không còn quan trọng nữa, đáp án của anh, tôi

không muốn biết. Bác sĩ Vạn, tôi ngày mai chuyển đi.”

“Cô nói cái gì?” Lời này như một đòn đánh tỉnh hắn, hắn chỉ cảm thấy

cả người đến ngay cả lỗ chân lông cũng đột nhiên thít chặt nhanh, cả

người kích động không thôi.

“Trước khi đi Hải Nam tôi đã tìm được chỗ, tiền đặt cọc cũng đã thanh toán, nếu không phải chuyện lần nàyphát sinh ngoài ý muốn, hôm nay tôi

hẳn là đã chuyển qua.”

Nàng nói xong mọi chuyện cứ như là chuyện đương nhiên, hoàn toàn bỏ

qua vấn đề của hắn. Vạn Tuế nghe được nàng hôm nay nói muốn chuyển nhà

trong lòng loạn thành một đoàn, không kịp nghĩ gì liền tóm cổ tay nàng,

đem nàng kéo gần, vội vã gầm lên: “Ai cho cô chuyển! Tôi chưa bao giờ có ý tứ đuổi cô đi!”

” Bác sĩ Vạn, chuyện tôi nói muốn chuyển đi đều không phải là nhất

thời mới nghĩ tới, lúc trước cũng không nghĩ tới muốn qua đây ở trong

thời gian dài, ước định của chúng ta là hai tháng, không phải sao?” Dùng sức muốn đem tay rút về, quay trái vặn phải vài cái, hắn dám không

buông.

“Không được đi! Không được!” Hắn hai tay dùng toàn lực bắt lấy cánh

tay của nàng, đem nàng hoàn toàn ép tới góc tường. Đâu thèm quan tâm lúc trước nói qua cái gì, trực giác nói cho hắn biết, lần này nếu để cho

nàng rời khỏi, bọn họ về sau liền thật sự xong đời.

Hắn gian nan xác thực tâm ý chính mình như vậy, quyết định không thể dễ dàng thả nàng ra, nàng chính là sinh mệnh của hắn.

Đạm Dung nhắm mắt lại, lông mi dài xanh đen ở trước mắt rung động rất nhỏ. Rất nhiều chuyện, khi bỏ lỡ liền không thể quay đầu, nàng chậm rãi mở hai mắt, sắc mặt thoáng bi thương: ” Bác sĩ Vạn, anh luôn ngang

ngược như vậy sao?”

Nghe nói như thế, Vạn Tuế nhất thời nghẹn lời. Đều không phải là hắn

muốn nàng khổ sở, nhiều lần họa là từ trong miệng mà ra, hắn từng thề về sau ở trong lời nói và việc làm nhất định phải thận trọng lại đồng

nhất.

Lo lắng dọa sợ nàng, hắn thân thủ chạm nhẹ hai má của nàng, giống như sợ làm vỡ vật phẩm quý giá, ngón cái mềm nhẹ vuốt ve qua lại. Khuôn

mặt nho nhỏ không kịp tiếp xúc với nửa bàn tay của hắn, cảm thấy níu

chặt quá hơi đau, hắn giọng nói run rẫy, âm thanh yếu ớt nhẹ nhàng như

van xin: “Chớ đi, tôi không muốn cô đi…”

Kiêu ngạo như hắn, thế nhưng dùng ngữ khí ăn nói khép nép như vậy nói chuyện với nàng. Sau lưng là bức tường cứng rắn, hơi thở hắn dồn dập

làm nhiễu loạn hô hấp của nàng, thân thể nam tính nóng như lửa đè nặng

trên người, nàng cơ hồ hít thở không thông.

Thiếu chút nữa liền chịu khuất phục ở đợt tấn công tràn ngập trong

nhu tình của hắn, nhưng là không được! Nàng nghiêng mặt né qua một bên,

không biết kiên quyết từ nơi này mọc lan tràn đi ra, mạnh ra đẩy hắn ra, nhanh chân chạy trốn.

Nhưng là Vạn Tuế so với nàng động tác còn nhanh hơn, còn chưa có bước ra bước thứ hai, trên lưng chợt bị một cánh tay dài kéo lại. Thân thể

nhất thời bị kéo mạnh ra sau, tấm lưng nhỏ nhắn của nàng như đụng phải

bức tường rắn chắc. Nàng há mồm thét chói tai, thanh âm còn chưa kịp

thoát ra, dĩ nhiên bị hắn nuốt vào miệng. [TNN: không phải first kiss! ^^~]

Nụ hôn này một chút cũng không ôn nhu, hắn tay trái chế trụ bả vai

của nàng, đem nàng cố định ở trên tường, tay phải nắm lấy cái cằm khéo

léo của nàng, lưỡi tiến quân thần tốc, hung hăng quấy đảo một vòng, hung hăn g cắn mút, tựa hồ như muốn đem nàng toàn bộ cắn nuốt vào bụng.

Đạm Dung quăng một quyền vào trong ngực của hắn, nhưng là thân thể bị ép tới mức không thể nào nhúc nhích, bộ ngực của nàng cùng hắn trong

lúc đó đã không còn chút khe hở, tay căn bản không có lực.

“Ô…” Nàng vặn vẹo thân thể, đập vào mắt là gương mặt điên cuồng của hắn, cảm thấy cả kinh, nghẹn ngào ra tiếng.

Phát giác thấy phản kháng của nàng, Vạn Tuế bất ngờ thay đổi thế tiến công chiếm đóng, thân thể vẫn như cũ khóa chặt lấy nàng, hai tay nhẹ

nhàng nâng lên khuôn mặt của nàng , nụ hôn nhỏ vụn rơi xuống nhiều điểm, dừng ở mi mắt của nàng, trên mặt nàng.

“Chớ đi… Thực xin lỗi… Đừng rời khỏi anh… Anh không được!” Hai mắt

nhắm nghiền gương mặt làm như thống khổ vạn phần, nỉ non đứt quãng có vẻ hèn mọn mà bá đạo, bạc hôn mềm mại khẽ liếm, nàng dần dần trở nên mềm

nhũn, ánh mắt khẽ khàng khép lại, cũng ngừng giãy dụa.

Người trong lòng thuận theo khiến cho hắn càng dùng sức ôm chặt, đem

nàng nằm lên trên đệm lót, hơi thở nặng nề, không ngừng mút liếm cánh

môi anh đào một hồi, dục vọng trong phút chốc trở nên căng cứng, dự đoán nhận được sự đáp lại của nàng, hắn khàn giọng nói nhỏ: “Ngoan, hé

miệng.”

Hẳn là muốn đẩy hắn ra nhưng là thân thể cũng không nghe theo sai

bảo, nàng ngoan ngoãn khẽ nhếch môi, tùy ý mặc lưỡi hắn như con rắn linh hoạt tiến vào.

Ý thức giống như thoát ly khỏi thân thể, chưa bao giờ có kinh nghiệm

trên phương diện này, nàng cảm thấy cả người như nhẹ nhàng bay bổng, chỉ có thể lấy tay liều mạng túm lấy áo sơmi của hắn.

Thời gian không biết trải qua bao lâu, hôn say mê triền miên khiến

cho hai người cơ hồ không thở nổi, mãi đến khi hai bạc môi rời ra mới

thôi, hắn choàng qua hai vai của nàng, lấy cằm tựa trên đỉnh đầu của

nàng điên cuồng thở dốc.

Cảm giác này chân thực mà tuyệt vời, hắn thỏa mãn hôn trên mái tóc nàng, nhu tình nói: “Chúng ta cùng một chỗ đi.”

Đạm Dung thân thể rõ ràng cứng đờ, hiển nhiên lời này không nằm trong dự kiến, nàng muốn nghe là câu khác.

“Cứ như vậy?”

“Ừm?” Hắn ở trở về chỗ cũ, căn bản không lý giải rõ ràng nghi vấn của nàng.

Đạm Dung dùng sức giãy kiềm chế của hắn, nghiêng người ngẩng đầu lên nhìn người trước mắt, hét to: “Hỗn đản!” ( Vô lại / đồn mạt ) Sau đó nhanh chóng tránh về phòng, “Cạch” một tiếng, đem đánh tỉnh hắn từ trong mộng, ném hắn bên ngoài cửa.

Đã xảy ra chuyện gì? Hắn nhìn chằm chằm cánh cửa phòng, mông lung

không biết chuyện gì. Vừa rồi không khí không phải rất hài hòa, rất lãng mạn sao? Hắn đã tuyên bố hai người cùng một chỗ, nàng còn chạy như thế

làm cái gì? Còn mắng hắn? Vạn Tuế ba bước đi đến khách phòng, “Thùng

thùng thùng” đập cửa phòng.

“Đạm Dung… Dung, mở cửa!”

Bên trong phòng, Đạm Dung hiếm khi nào mà giận đến sùi bọt mép như

thế, ngồi ở trên giường không ngừng lấy tay dùng sức lau miệng, liều

mạng muốn đem ấn ký của hắn vừa rồi ở trên môi lau sạch đi.

Quá đáng! Đi đến bước này, hắn thế nhưng đến chết vẫn mạnh miệng không chịu mở cõi lòng. Rốt cuộc hắn tính toán cái gì?

Thân thể không biêt sao trở nên đau nhức, khẳng định là vừa rồi mới

bị túm, bị đè xuống quá mạnh nên để alị di chứng. Đừng tức giận, hít

sâu, ngàn sai vạn sai cũng đừng lấy thân thể của chính mình chịu tội.

Nàng lấy từ tủ quần áo, cầm một bộ thay xong đi ra cửa.

Ngoài phòng Vạn Tuế đang dùng lực đậ vào ván cửa, đột nhiên cửa phòng mở ra thiếu chút nữa làm cho hắn không kịp thu lại lực đánh vào mặt

nàng. Thấy nàng nghiêm mặt đi ra, tâm của hắn không biết vì sao đột

nhiên run rẩy, kéo cánh tay của nàng lo lắng hỏi: “Cô vì sao lại tức

giận?”

Đạm Dung liếc mắt trợn trắng sau đó ngang nhiên ngẩng đầu lên lạnh lùng trả lời: “Không có!”

“Vậy cô vì sao mắng tôi… Hỗn đản…” Hai chữ cuối cùng, thanh âm ép tới mức thấp nhất, nhỏ đến cơ hồ nghe không thấy.

Nam nhân này không được tự nhiên, thời khắc mấu chốt lại rất ngốc,

Đạm Dung lười giải thích, bỏ qua hắn đi vào phòng tắm. Vạn Tuế không

chịu bỏ qua, lại duỗi tay qua tóm lấy tay nàng, kết quả không cẩn thận

lại đem quần áo trên tay nàng rơi đầy đất.

Áo lót, quần nhỏ hiên ngang lộ ra trước mắt, trên mặt nàng nóng lên,

nhanh chóng khom người nhặt lên. Cùng lúc đó, Vạn Tuế cũng cúi xuống, cứ như vậy hai người không chút nào báo trước đầu choảng vào nhau. Đạm

Dung “Ai nha” một tiếng, thân thể lui về sau này hai bước, dựa lưng vào cạnh cửa phòng tắm mới có thể đứng vững, ngẩng đầu liền thấy một đám

sao choáng váng.

Vạn Tuế cấptốc thu thập quần áo dưới sàn, thẳng cho đến khi nâng thắt lưng lên cất bước đến bên cạnh nàng, thấy nàng đỡ trán liền đau lòng

hỏi: “Làm sao vậy?”

Đạm Dung không ngờ hai mắt vừa nghỉ ngơi vài giây như thế, đến khi

cảm giác choáng váng biến mất mới mở to mắt. Trước mắt lại chứng kiến

nội y chính mình chính là không kiêng kị gì, trắng trợn nằm trên cánh

tay của hắn, tức giận lại bộc phát, nàng vội vàng đem quần áo đoạt lại,

xoay người vào phòng tắm nhanh chóng đóng sầm cửa.

Vạn Tuế căn bản không biết phát sinh chuyện gì, trước kia hôn qua nữ

sinh, người nào đều không tránh khỏi nhu tình như nước nằm ở hắn trong

lòng thở dốc. Sao nàng, cơn tức lại mạnh như vậy! Bình thường không phải thực bình tĩnh sao? Lúc này quả thực hành vi cổ quái, mạc danh kỳ diệu!

Nghe được trong phòng tắm có tiếng nước, biết là nàng khẳng định đang tắm. Vạn Tuế ngửi ngửi, cảm nhận thấy hương vị trên người, mặt lộ vẻ

chán ghét vì thế cũng xoay người trở về phòng.

Hơn nửa giờ đem miệng mình đánh qua sạch sẽ, trong lúc đó thình lình

nhớ tới nụ hôn sâu vừa rồi, trái tim vẫn còn rung động. Chưa từng điên

cuồng hôn qua một người nữ sinh như thế, nguyên lai trong lúc đó quấn

quýt, có thể làm cho người ta hiểu được tư vị như thế, trước đó vì sao

hắn lại cho rằng hôn môi bình thường như uống nước đâu?

Ra phòng khách, bên trong một mảnh yên tĩnh, nguyên bản túi du lịch

của nàng đặt ở góc tường không thấy, hắn cả kinh, vọt nhanh đến phòng

khách, lại gõ cửa.

Trong phòng, Đạm Dung mới nằm xuống nhắm mắt lại, sau khi trở về

nhiệt độ không khí lạnh rất nhiều, mưa phùn rơi liên miên. Thời tiết như thế là dạng nàng ghét nhất, hơn nữa hai ngày này căn bản không nghỉ

ngơi tốt, nàng chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, muốn nhanh chút đi ngủ.

Lại bị thanh âm của hắn không hẹn này quấy nhiễu, vốn không tính đáp

lại thế nhưng vẫn không nhịn được, yếu ớt vô lực hỏi: “Làm sao?”

Nghe được người bên trong đáp lại hắn nhẹ nhàng thở ra, hoàn hảo,

không đi. Nói câu không có việc gì, liền rời đi phòng khách trực tiếp đi đến phòng bếp.

Trong nhà không có nguyên liệu gì để nấu ăn, mấy ngày nay như cái xác không hồn, ngay cả nồi cơm cũng chưa rửa. Nấu nước, sợ hương vị nhạt

nên hắn lấy tôm khô đặt ở ngăn đông lạnh ngâm trong nước ấm.

15 phút sau, hai chén mì nước trộn tôm thơm ngào ngạt ra lò. Hắn dọn

ra bàn ăn, lại gõ cửa phòng khách. Gõ vài cái, không phản ứng. Nhẹ

nhàng vặn cửa thế nhưng chưa khóa. Trong phòng, thân thể nho nhỏ kia đã

hoàn toàn bị che lấp trong chăn, chỉ lộ ra một nhúm tóc trên đỉnh đầu.

Hắn lắc đầu đi đến bên giường, nhỏ giọng nói: “Dậy ăn một chút gì.”

Người kia vùi thân trong ổ chăn hoàn toàn không có một chút phản ứng, Vạn Tuế vỗ vỗ nàng, người đang nằm giật giật, sau đó phát ra thanh âm

cô lỗ cô lỗ. Hắn không có biện pháp, đành phải kéo chăn trên đỉnh đầu

nàng.

Xốc lên một góc, mắt thấy hai mắt nàng khép kín, đầu thật sâu chôn ở

trên gối, trên mặt đỏ ửng có chút không bình thường. Hắn đưa tay chạm

nhẹ cái trán, nhiệt độ cơ thể so với bình thường cao hơn một chút, lại

không quá rõ ràng.

Khẳng định là lúc trước khí trời nóng nên chưa kịp thích ứng với tiết lạnh nơi này, loại thể chất này thực làm cho người ta không thể không

lo lắng.

Lấy nhiệt kế thử vào, chườm khăn mặt, thay nước, hầm cháo xong đưa

lên bởi vì nàng không chịu tỉnh lại đem về. Vạn Tuế đi ra ra vào vào hơn mười lần, người ngủ từ đó tới tận giờ thủy chung không có mở mắt.

Nàng biết chính mình có khả năng có chút sốt nhẹ, nhưng không nghiêm

trọng, chỉ cần ngủ một giấc là được. Là hắn quá khẩn trương, ngược lại

quấy rầy nàng nghỉ ngơi.

Bất quá, quấy rầy như vậy nàng cũng không chán ghét, thậm chí có điểm vui sướng khi người gặp họa. Ai kêu ngươi không hiểu ôn nhu? Khiến cho

ngươi khẩn trương đến chết tốt lắm!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bình Tĩnh Tiểu Thư
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...