Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bình Tĩnh Tiểu Thư

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thứ bảy bởi vì chỉ chẩn bệnh nửa ngày, cho nên buổi sáng trong ngoài

phòng nhồi nhét đầy người. Mãi đến mười giờ hơn Vạn Tuế mới dùng cơ hội

đi vệ sinh tranh thủ thời gian hít thở. Từ cửa hông toilet đi ra ngoài

là đi thông với phòng cấp cứu, bình thường người lui tới đây không nhiều lắm. Hắn lo lắng tình huống của nàng, ăn xong bữa sáng cuối cùng cũng

thành công khuyên nàng trở về ngủ, không biết tỉnh chưa.

Gọi điện thoại cho nàng, chuông đổ thật lâu, hắn đã muốn cắt máy, ai ngờ có người bắt máy.

” Alô .”

Một giọng nam say rượu khàn khàn còn chưa tỉnh truyền tới, Vạn Tuế cả kinh, vừa mới nói câu ” Gọi nhầm” thì cắt máy. Ai ngờ nhìn lại màn hình di động, thì rõ ràng là tên của nàng nha. Hắn xiết chặt điện thoại, lại gọi lại.

” A lô? Ai nha?” Lại là cái nam âm kia.

Vạn Tuế bình tĩnh hỏi: “Anh là ai?”

“A?” Người nọ tựa hồ thanh tỉnh một chút, “Anh gọi điện thoại cho tôi còn hỏi tôi là ai?”

“Anh xác định hiện tại anh là đang nghe điện thoại của chính mình?”

Bên đầu điện thoại kia truyền đến thanh âm ‘ tít tút tít’, thật lâu

sau đối phương ảo nảo nói: “Bác sĩ Vạn? Tôi là Hoắc Duẫn Đình, Đạm Dung

điện thoại để quên ở bên trong xe của tôi, mà tôi thế nhưng mơ hồ cầm về nhà.”

Vạn Tuế hung hăng hít vào một hơi, đè nặng phẫn nộ: “Anh tối hôm qua rủ nàng vào quán rượu ?”

Hoắc Duẫn Đình cười khẽ hai tiếng: “Không biết là ai mời ai nha, tối hôm qua vẫn là tôi nâng nàng lên lầu đâu.”

“Tốt lắm! Tốt lắm!” Vạn Tuế không nói hai lời ấn phím màu đỏ, ánh mắt trở nên dị thường lạnh. Lừa hắn nói cùng Linh Lung ăn cơm, thế nhưng

lại cùng một người nam nhân uống say mèm. Nàng ở thời điểm say sưa, hắn

còn ở nhà ngồi chờ!

Mang theo lửa giận ngập trời trở lại phòng, ngay cả bệnh nhi cũng đều giống như có thể cảm nhận được phẫn nộ của hắn, cư nhiên thực hợp tác

không khóc, ngoan ngoãn để cho hắn kiểm tra xong.[TNN: tội nghiệp mấy bé. >,

Rốt cục cũng đến thời gian tan tầm, bệnh nhân đều đã đi hết, hắn mới

cầm chìa khóa xe cùng với điện thoại, vội vàng rời đi bệnh viện.

Xe nhanh như điện chớp hướng tới phòng trọ của nàng chạy đi, hắn cấp

bách muốn nghe giải thích. Vì sao muốn gạt hắn? Vì sao? Trong đầu càng

không ngừng lặp lại vấn đề, là hắn đem nàng quản thúc rất nghiêm ? Hay

là là hắn thật sự là thùng dấm chua quá lớn? Nhưng là mặc kệ cái nguyên

nhân gì, nói chung chính là không đúng!

Mở cửa nhà nàng vọt vào, khắp trong ngoài tìm một lần, trong phòng

không có người. Lúc này nàng đã chạy đi đâu? Nội tâm cả kinh, hắn lập

tức gọi điện thoại đến công ty nàng.

Tiểu muội bảo hắn chờ, kia thật sự đi làm. Một lát sau, thanh âm của nàng nhẹ nhàng sâu kín vang lên.

” Anh tìm em?”

“Điện thoại của em đâu?” Hắn lửa giận ngập đầu liền hỏi.

Đạm Dung ngẩn ngơ: “Khả năng là quên ở nhà đi.” Trên thực tế nàng

chợt cả kinh vừa mới nhớ lại giữa trưa hẹn hộ khách bàn bạc phương án,

lúc ấy điện thoại không có ở bên người, nàng cũng lười tìm, thay quần

áo lập tức đi làm.

“Làm sao vậy?”

” Em tối hôm qua…”

“Đạm tỷ…”

Cơ hồ đồng thời, bên kia cũng có người kêu tên của nàng. Nàng trả lời xong, sau đó đè nặng âm thanh nói: ” Em đang cùng hộ khách bàn chuyện,

trước không thể nói chuyện cùng với anh nữa, xong xuôi rồi lại gọi cho

anh.” Nói xong nàng vội vàng cắt máy.

Vạn Tuế một tay đem điện thoại ném trên sô pha, nặng nề ngồi xuống.

Nội tâm mọi loại tư vị, cực kì khổ sở. Hắn hai tay che khuôn mặt, trong

đầu suy nghĩ không rõ rốt cuộc chính mình làm sai cái gì, vì sao lại bị đối xử như vậy.

Nếu nàng có thể thẳng thắn, hắn cho dù có tức giận, cũng sẽ không

ngăn cản nàng cùng Hoắc Duẫn Đình đi ra ngoài. Cố ý giấu diếm, còn uống

rượu đến nỗi làm cho người ta nâng về nhà, loại tình cảnh như thế vô

luận như thế nào hắn cũng không thể chịu nổi.

Càng nghĩ càng giận, hắn dùng lực đem đè lên di động bên dưới. Điện

thoại hiên ngang hứng chịu rả rời tay chân, pin cùng vỏ phân tán.

*******

Vị hộ khách này rất khó tính, vốn là do Tam Kiếm đảm nhiệm thế nhưng

ngày hôm qua Xà Thái Quân hạ lệnh muốn nàng tiếp nhận. Đạm Dung cố nén

cơn đau đầu, từ từ phân tích làm cho đôi vợ chồng này hiểu rõ cách thức bố trí dây điện. Nói đến nước miếng đều khô cạn, nam chủ cuối cùng cũng muốn nàng đem vị trí dây điện trong bản vẻ nói rõ ràng.

“Người ta trong công trình đều là làm như thế này, dây điện cùng tổng điện sẽ tương thông với một công tắc hoặc chốt mở, đi đến mặt tường thế nào, hoặc là từ mặt tường đi đến những chỗ khác, đều có bản vẽ rõ ràng

chi tiết, sao giống như các ngươi qua loa như vậy.”

Đạm Dung rất muốn nói với hắn, nhà của ngươi chỉ là một gian phòng

bán hàng hóa nho nhỏ, thật sự không cần thiết cùng công trình công cộng

đánh đồng.

Một gian phòng bố trí dây điện tương đối phức tạp, muốn đem dây điện

thể hiện rõ ràng trên bản vẽ chi tiết phải mất bao nhiêu thời gian? Hơn

nữa, người mà ngay cả mặt phẳng bản vẽ đều xem không hiểu, cho dù nàng

có nói rõ ràng cỡ nào thì liệu bọn họ xem có hiểu không?

Theo thường lệ thì thi công, dây điện đều là ở hiện trườngcó thầy cả

chuyên trách, hoặc là chủ nhà có yêu cầu gì thì đưa ra sau đó sẽ lại sửa chữa. Bản vẽ là điểm chết, chỉ có người chuyên trách mới có thể hiểu.

Xoa xoa hai bên huyệt thái dương, Đạm Dung đã lười giải thích lại,

trước hết đáp ứng yêu cầu của hắn rồi tính sau. Nam chủ vừa mới nói

xong, lại đến lượt nữ chủ. Nàng đem một đống hình ảnh ở laptop mở ra hé

cho nàng ta xem.

Nữ chủ: “Tôi thích loại phong cách này, như vậy như vậy… Như vậy như

vậy… Hiệu quả nhất định khi nhìn vào sẽ cảm thấy vẻ cao quý.”

Nam chủ: “Trang hoàng như thế tốn rất nhiều tiền,trang hoàng vô cùng

đơn giản là được, Đạm tiểu thư cô không cần nghe lời của nàng.”

Nữ chủ: “Cái gì kêu không cần nghe ta? Phòng này tôi không có phần sao? Không được! Tôi nhất định phải trang trí xa hoa !”

Nam chủ: “Kia tiền là em bỏ hay là anh bỏ!”

Nữ chủ: ” Tiền của anh, em chiếm một nửa, em cũng có nói quyền!”

Đến cuối cùng, Đạm Dung an vị nhìn vợ chồng bọn họ cãi nhau.

Bị ép buộc mấy giờ như thế, sau đó vui vẻ đưa tiễn bọn họ đi đã là

buổi chiều năm giờ. Đạm Dung khi trở lại trên ghế ở phòng khách, thân

thể đã mệt đến không thể thở được.

Đột nhiên một chén nước xuất hiện tới trước mặt nàng, tiểu Chiêu ở bên cạnh nàng ngồi xuống.”Đạm tỷ, mệt chết đi a?”

Đạm Dung gương mặt mệt mỏi gật gật đầu, đây là tra tấn tinh thần, nàng sắp ngất.

Tiểu Chiêu đem ghế dựa kéo lại gần, nhỏ giọng nói: “Em nói này, đôi

vợ chồng kia hôm kia cùng Tam Kiếm với Quân ca nói tới mười hai giờ đêm, em bị bắt tăng ca giúp tính dự toán. Bọn họ ý kiến phi thường không

đồng nhất trí, luôn ầm ỹ đứng lên. Một đêm, cái gì cũng chưa xác định.

Em đoán Quân ca là bị phiền đến đòi mạng, mới muốn chuyển cho chị.”

Chuyện này cũng chẳng có gì lạ, làm không tốt liền chuyển cho nàng.

Thường xuyên phải giúp việc thu thập cục diện rối rắm, nàng cũng mệt.

Vừa rồi nghe qua, nàng nghĩ muốn rống bọn họ: Các ngươi có thể hay không thương lượng tốt rồi lại đến bàn bạc, đừng ép buộc thiết kế sư! May mà

lập tức nàng bình tỉnh lại, có thể nào đối với hộ khách như vậy đâu? Thở dài, đại khái là gần đây tinh thần trạng thái quá kém, mới có thể cảm

thấy bọn họ đặc biệt phiền.

“Được rồi, để cho chị nghỉ ngơi một chút, cám ơn trà của em.”

Tiểu Chiêu vỗ vỗ vai của nàng, rời khỏi phòng.

Đạm Dung ngồi đó ngốc một hồi, mới nhớ tới chính mình còn chưa có ăn

cơm trưa, trách không được cả người như nhũn ra. Buổi tối muốn đến nhà

hắn ăn cơm, nhìn xem thời gian không sai biệt lắm, nàng vẫy vẫy đầu, lại vỗ vỗ mặt, thanh tỉnh một chút. Đứng dậy trở lại bộ phận thiết kế gọi

điện thoại cho hắn, mới vừa gọi liền nghe thấy giọng của hắn.

“Rốt cục có thể đi rồi?”

” Ừm.”

” Anh đã ở bên ngoài.”

Buông phone ra, sau đó nàng ẩn ẩn nhận thấy được ngữ khí hắn nói

chuyện có chỗ không thích hợp. Thời điểm lên xe quả nhiên đúng như ý

nghĩ của nàng, hắn thân hình cao lớn ngồi ở ghế điều khiển, sắc mặt

nghiêm túc làm cho người ta không muốn nhìn cũng không được. Không biết

lại xảy ra chuyện gì, buổi sáng ôn nhu như vậy, trải qua một ngày lại

phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, nàng hôm nay đã đủ mệt, không

nghĩ lại đoán.

Lên xe, nàng khép lại hai mắt muốn chợp mắt. Xe đợi đã lâu không hề

có động tĩnh, một đạo ánh mắt khiếp người thủy chung nhìn chằm chằm

nàng. Nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được, cũng không muốn mở ra mắt.

Cuối cùng nàng thắng, thanh âm thật mạnh hạ xuống, tiếp theo thân xe

chậm rãi chuyển động.

Qua một lúc lâu, ở thời điểm nàng cơ hồ muốn ngủ, hắn mới lạnh lùng cứng rắn mở miệng: ” Em tối hôm qua đi đâu?”

Phút chốc mở mắt ra, Đạm Dung chậm rãi xoay qua nhìn hắn. Ánh mắt của hắn vẫn như cũ còn thật sự nhìn thẳng phía trước, chính là đáy mắt có

dấu hiệu sắp nỗi bão táp lạnh lẽo kéo đến a.

” Anh muốn biết cái gì?” Nàng trấn định hỏi lại.

“Điện thoại của em ở đâu?”

Đạm Dung ninh mi suy nghĩ sâu xa một hồi, hoàn toàn không có ấn tượng.

” Buổi sáng không phải nói có khả năng ở nhà?”

Xe đột nhiên dừng đột ngột ở ven đường, lốp xe cùng mặt đất ma sát kịch liệt, truyền ra một tiếng tiếng vang chói tai bén nhọn.

Tay nắm lái gân xanh hiện rõ ràng, từ buổi sáng đến bây giờ, hắn cảm

giác chính mình chưa từng trải qua phẫn nộ cùng hèn mọn như vậy. Nàng

cùng một người nam nhân đi uống rượu, còn lừa hắn!

” Em xác định di động thực ở nhà? Không có ở trong tay mỗ nam nhân nào sao?”

Huyệt thái dương nhảy lên, không biết hắn là như thế nào mà biết

được. Đạm Dung tự giễu cười cười: ” Anh nếu đã biết, vì sao còn muốn

hỏi?”

“Bởi vì anh muốn em tự mình nói cho anh biết! Nói cho anh biết vì sao phải hoảng sợ! Có phải hay không cùng hắn thực có cái bí mật gì không

thể nói cho ai biết? Gặp mặt nhất định không để cho anh biết? Vì sao

phải cùng hắn uống rượu? Còn uống đến bất tỉnh nhân sự, để cho hắn nâng

em về nhà?”

Đạm Dung nhìn cái miệng của hắn ba lầm mở ra hợp lại, mỗi khi hỏi

xong một vấn đề, hai phiến môi liền gắt gao mân trụ. Đối với chất vấn

của hắn, nàng thật sự không nghĩ trả lời. Bởi vì nàng tâm tình phiền

muộn, bởi vì nàng không vui, cũng vì nàng muốn phát tiết. Nói không rõ,

có lẽ hiện tại là cái cơ hội, buông tay đi.

“Xin đừng một mặt chỉ trích tôi, anh ngày hôm qua cũng không phải

cùng một nữ bác sĩ ở trong phòng ấp ấp ôm ôm sao? Kỳ thật mọi người cũng đều như vậy, đừng đem tôi nói tùy tiện như vậy, như vậy sẽ làm anh

không có vẻ thanh cao bao nhiêu.”

” Em nói cái gì?” Hắn mạnh mẽ nắm lấy cằm của nàng, gương mặt dữ tợn.

“Đem mọi chuyện nói rõ ràng!”

Đạm Dung một phen bỏ ra tay hắn, xoa xoa cái cằm đau nhức, lạnh lùng

nói: “Theo ý tôi thời điểm không thấy anh, cũng không biết anh cùng nữ

nhân khác có bao nhiêu tiếp xúc thân mật. Anh chính mình cũng là như vậy không bị kiềm chế, xin không cần nói tôi như thế!”

“Vậy em là thừa nhận, cùng hắn có quan hệ!”

” Bác sĩ Vạn!” Nàng đóng nhắm mắt lại, vô lực phun ra một câu: “Nếu

cả hai đều không tín nhiệm nhau như vậy, không bằng chia tay đi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bình Tĩnh Tiểu Thư
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...