Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bộ Bộ Kinh Tâm

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó Thập Tứ cũng không hành lễ quân thần với Dận Chân, quay về phía linh cữu của Khang Hy dập đầu chín lần, khóc thật to rồi bước đi trong nụ cười bi thương. Thị vệ ở bên tiến lên ngăn cản, Thập Tứ đá văng thị vệ ra, nhanh chóng rời đi, lưu lại cho mọi người một bóng lưng thê lương buồn bã, chầm chậm chìm vào ánh tà dương. Mọi người cúi đầu dán sát trên mặt đất, không hề nhúc nhích, Dận Chân đứng yên dưới ánh trời rực đỏ chói sáng, trên bậc thang của Thọ Hoàng điện hắt xuống một bóng đen khúc khuỷu nặng nề, dường như đã hoà trộn vào cột hành lang trong bóng tối.

Dận Chân lặng im với vẻ mặt lạnh lùng, sau khi chăm chú nhìn Thập Tứ rời đi, chính mình cũng hướng về phía linh cữu của Khang Hy dập đầu chín lần, lãnh đạm hạ lệnh cách đi tước vương của Thập Tứ, giáng xuống làm Cố Sơn Bối tử, bãi giá trở về Dưỡng Tâm điện. Sau khi trở về Dương Tâm điện liền cho mọi người lui hết, ngồi lặng một mình, Không nói không động, một buổi chiều cứ ngồi im như thế.

Cao Vô Dung ở bên tỷ mỷ thuật lại cho ta từ đầu đến cuối, lo lắng hỏi xem nên làm thế nào. Ta cúi đầu rồi miễn cưỡng nói: "Hoàng Thượng thầm nghĩ được yên lặng một mình, không có việc gì đâu."

Thời gian ăn tối đã qua thật lâu, ta hỏi Ngọc Đàn: " Hoàng Thượng đã truyền lệnh dâng cơm chưa?" Ngọc Đàn trả lời:" Đã truyền rồi, tâm tình của Hoàng Thượng tốt lắm, chọn không ít đồ ăn."

Dận Chân cho mọi người lui ra sau đó bưng bát ăn, vừa cười gắp thức ăn cho ta. Ta than thở: " Trong lòng khó chịu, cần gì phải cố bày ra bộ dạng này?Chỉ càng khiến lòng đau thêm thôi!". Hắn đặt bát xuống, im lặng nhìn ta. Sau một lúc lâu, lạnh lùng nói" Trẫm dù thế nào cũng không thể để bọn họ được như mong muốn! Bọn lão Cửu đang chờ nhìn trẫm mà chế nhạo, trẫm sẽ không tức giận đâu."

Ta đi tới bên hắn, cầm tay hắn nói" Đã là người chiến thắng rồi, có một số việc không cần phải so đo làm gì nữa." Hắn bỗng ôm ta vào lòng, ta giật mình còn chưa kịp kêu lên, đã bị đôi môi hắn ngăn cản lại.

Sau một lúc lâu, hắn vừa hôn nhẹ vành tai ta, vừa thì thầm" Giang sơn mỹ nhân trẫm đều có, quả thực không cần phải so đo cùng hắn." Ta đang trong cơn choáng váng, chợt tỉnh táo trở lại, vội vàng đẩy hắn ra.

nguồn TruyenFull.vn

Hắn kéo ta ngồi thẳng, ngón cái nhẹ nhàng xoa bờ môi ta nói "Vừa nãy ta…, có chút sưng, nàng có bị đau không?" Ta vừa định lắc đầu, Cao Vô Dung ở bên ngoài mành nói:" Thập Tam gia cầu kiến!".

Ta vụt đứng dậy từ trong lòng hắn, hai người rất ngạc nhiên nhìn nhau, muộn như vậy rồi còn có chuyện gì chứ? Hắn nói:" Mau tuyên". Thập Tam vội vã đi vào, vẻ mặt bàng hoàng bất an, sốt ruột không yên.

Dận Chân hỏi:" Có chuyện gì thế?" Thập Tam quỳ xuống rồi dập đầu, liên tục dập ba lạy nói" Thần đệ tới để cầu thánh chỉ. Không có thánh chỉ của Hoàng thượng, bất luận là vương công a ca nào cũng không được tuỳ ý ra vào Cửu môn, không được tự ý điều binh. Thần đệ khẩn cầu Hoàng thượng ân chuẩn cho thần dẫn người tìm kiếm Lục Vu."

Ta ngạc nhiên nói:" Lục Vu có chuyện gì vậy?" Thập Tam nắm chặt hai tay:" Nàng để lại thư nói rằng không thích sinh hoạt ở vương phủ, tính tình vốn hợp nơi thôn dã, trở về Giang Nam rồi, nói rằng ta không cần tới tìm nàng." Ta không thể tin tưởng, lắc đầu nói" Sao lại có thể như thế? Nàng không thể nào lại bỏ lại ngươi mà đi! Thừa Hoan thì sao?"

Thập Tam gượng cười:" Nàng nói có hoàng huynh cùng ngươi, còn có ta, Thừa Hoan tuyệt đối sẽ không uỷ khuất."

Thập Tam dập đầu hướng về phía Dận Chân, Dận Chân vội vàng cúi người nâng hắn dậy, nói:" Trẫm lập tức hạ chỉ phái người đuổi theo." Nói xong cao giọng gọi Cao Vô Dung, cho truyền Long Khoa Đa.

Thập Tam vội vội vàng vàng xông ra bên ngoài, ta vội kéo hắn lại nói:" Tìm người cũng phải có hình mẫu chứ! Ngươi có bức tranh nào của Lục Vu, mang đến đây cho hoạ sĩ chép lại, để người ta cầm đi tìm. " Thập Tam như vừa tỉnh mộng, liền nói" Đúng rồi, đúng rồi! Lúc ta bị giam cầm, đã vẽ không ít, ta đi lấy đây." Nói xong rồi vụt đi luôn.

Ta nhìn theo bóng lưng Thập Tam mới giật mình nhận thấy, tình cảm hắn dành cho Lục Vu đã vô cùng sâu đậm, ta chẳng bao giờ nhìn thấy một Thập Tam như thế, tâm trạng rối bời, bàng hoàng lo lắng. Dù cho năm đó đối mặt với cái bẫy công phu của Bát a ca hay khi sống kiếp giam lỏng dài đằng đẵng không có kỳ hạn, hắn vẫn ung dung như thường.

Dận Chân lạnh giọng sai Cao Vô Dung:" Phái người điều tra rõ ràng, vì sao Lục Vu đột nhiên rời khỏi Di Thân Vương phủ. Còn nữa, mặc kệ phát hiện bất luận chuyện gì đều phải bẩm báo cho trẫm đầu tiên.". Cao Vô Dung lập tức xoay người đi ra. ( Di Thân Vương là tước hiệu Ung Chính phong cho Thập Tam – Di là vui vẻ, sung sướng )

Ta sốt ruột tới mức đi qua đi lại không ngừng trong phòng, Dận Chân than:" Nàng định giẫm nát sàn nhà hay sao vậy, dù có thế cũng không thể biến ra Lục Vu được đâu. Ăn tạm ít đồ trước đi!" Ta lắc đầu nói:" Không ăn nổi!" Hắn nâng đũa muốn ăn, thở dài, rồi lại hạ xuống, sai người tiến vào dọn.

Đã nửa đêm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức gì. Ta nhìn Dận Chân nói:" Chàng đi ngủ đi! Ngày mai còn phải vào triều." Hắn buông tấu chương trên tay xuống, lặng im một lúc lâu, nói:" Hiện tại ta rất lo lắng. Chẳng bao gìơ thấy Thập Tam đệ như vậy, năm đó khi hắn chỉ một mình đương đầu hổ dữ, đều vẫn có thể cười nhạt. Nhưng hôm nay nàng cũng thấy đấy, thất thố đến như vậy."

Ta cố cười nói:" Tìm được Lục Vu thì tốt rồi, mười năm bọn họ sống nương tựa lẫn nhau, Lục Vu bản thân lại có tài mạo song toàn, tình ý đậm sâu cũng không có gì kỳ quái.". Hắn tựa lưng vào ghế, ngửa đầu,đặt tay ngang trán than thở:" Ta lo lắng chính là không tìm về được Lục Vu." Ta xua tay nói;" Sẽ không đâu! Khẳng định có thể tìm được." Hắn thở dài một tiếng:" Mong là ta nghĩ sai.".

Dận Chân lâm triều vừa mới về, ta liền xông tới hỏi:" Tìm được rồi chứ?" Hắn uể oải lắc đầu, ta vội vàng hầu hạ hắn ngồi xuống, lấy khăn tay thay hắn lau mặt. Hắn nhắm mắt lại nói:" Thập Tam đệ không lên triều! Nàng biết không, ta ngồi ở phía trên, nhìn xuống đám người đứng ở bên dưới, dường như mỗi người đều có ý đồ xấu, không một ai có thể tin cậy được, ta cứ suy nghĩ đến thực tâm của bọn họ đằng sau mỗi lớp mặt nạ. Nét mặt tỏ ra kính sợ trung thành liệu có mấy phần là thật? Lúc này ta mới thực sự hiểu được vì sao thiên tử đều là người cô đơn. Trước đây khi thấy Thập Tam đệ đứng ở nơi đó, ta chưa bao giờ có cảm giác này, cái cảm giác lẻ loi trơ trụi."

Ta cố nén nước mắt nói:" Đợi lúc tìm được Lục Vu thì tốt rồi:" Mắt hắn vẫn không mở, nói:" Nhược Hi, ôm ta!". Ta ngồi vào cạnh, dùng hết sức lực toàn thấy ôm chặt lấy hắn.

"Hoàng Thượng, Vương đại nhân cầu kiến!" Hắn mở mắt nói:" Có tin về Lục Vu rồi." Ta vội đứng dậy đi vào trong buồng, buông mành xuống.

Ta tựa vào cột trụ, người dần dần mềm nhuyễn ngồi trên mặt đất "… Thần chiếu theo bức hoạ đi dò la, có người gặp qua một người con gái mặc áo xanh đứng ở bên sông đón gió. Người nhìn thấy nói, vì có nhiều sương, không nhìn được rõ ràng dung mạo, nhưng là cảm thấy hết sức xinh đẹp, lúc đó bọn họ định tới gần nhìn rõ một phen, nhưng sợ đường đột mà do dự không tiến. Bởi vì người con gái đó kỳ lạ đến, đi cũng rất kỳ lạ, khi sương dày thì là đứng ở bờ sông, lúc sương tan đã chẳng thấy người đâu nữa. Thậm chí có người không biết nói đó là thần sông. Thần có xuôi theo bờ sông đi nghe ngóng, nhưng hoàn toàn không có tin tức. Sau rồi, sau rồi… Đột nhiên nghe nói có ngư dân vớt được thi thể một người con gái từ giữa sông, thần lập tức đi đến kiểm tra. Hình dáng tướng mạo đã không thể nhận rõ, nhưng trên cổ tay có đeo vòng ngọc giống hệt như trong bức tranh."

Không, đây không phải là sự thực, Lục Vu sao ngươi có thể tàn nhẫn như thế? Ngươi bảo Thập Tam phải làm sao để chịu nổi đả kích này đây? Đây không phải là sự thực! Còn có Thừa Hoan, năm đó khi chúng ta đặt tên như thế, chính là vì muốn để nàng hầu hạ dưới gối song thân. Ngươi làm như thế sau này nàng sẽ hầu hạ dưới gối cho ai đây?

"Việc này còn có ai biết không?" " Khởi bẩm Hoàng Thượng, thần cẩn thận tuân theo ý chỉ của Hoàng Thượng, không dám kinh động đến bất luận người nào, ngay cả binh sĩ bên dưới thần đều chỉ sai bảo tiếp tục tìm kiếm. Thi thể thần đã phái người hoàn toàn không biết việc này trông coi cẩn thận."

"Làm tốt lắm! Việc này không được nói lại cho bất cứ ai, các ngươi cứ tiếp tục tìm kiếm, lui ra đi!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bộ Bộ Kinh Tâm
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...