Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bộ Bộ Kinh Tâm

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta bước khẽ xuống giường, mở cửa, định tìm nha đầu chuẩn bị chút trà nóng. Bắt gặp Bát a ka đang cúi đầu đứng ngay dưới song cửa, thấy ta xuất hiện, vội vàng thay đổi sắc mặt, không nói lời nào, quay người hấp tấp rời đi. Ta cất bước định đuổi theo, nhưng rồi đứng khựng, ta có thể nói gì đây?Có những nỗi đau không phải chỉ cần mở lời là có thể an ủi được. Huống chi, sự an ủi của ta, đối với hắn mà nói e rằng căn bản chỉ là muối xát sâu vào vết thương lòng.

Xảo Tuệ ở phía sau thấp giọng nói: "Tiểu thư, nên dùng bữa tối đi ạ!". Ta lắc đầu, mắt hướng nhìn về phía tỷ tỷ không lên tiếng. Xảo Tuệ thấp giọng nói: "Đến lúc chủ tử tỉnh lại còn cần tiểu thư chăm sóc mà! Hay trước tiên tiểu thư lót dạ chút gì đi! Nếu không sẽ không còn hơi sức nào mà chăm sóc người khác được nữa?" Ta gật đầu, theo Xảo Tuệ đi ra,dặn đi dặn lại nha đầu,tỷ tỷ tỉnh dậy báo ngay cho ta biết.

Đang ngồi trên kháng nhìn bọn nha đầu bày sắp món ăn, rèm cửa hất lên, Thập a ka cùng Thập Tứ tiến vào. Bọn nha đầu vội vàng thỉnh an, ta ngây ngô nhìn bọn họ, đến lúc đầy tớ trong phòng đều lui ra hết, mới có phản ứng trở lại, nhảy xuống kháng thỉnh an.

Thập a ka nói: "Từ nay về sau ta phải đến Khách Nhĩ Khách rồi [vùng phía Bắc Mông Cổ]. Lần đi nay e phải một năm rưỡi mới quay về, đến nói riêng với ngươi một tiếng." Ta ngước đầu muốn hỏi vì sao, nhưng lập tức cười trong chua chát, còn có thể vì sao, đương nhiên là vì Dận Chân đã hạ chỉ.

Thập Tứ sau khi vào phòng vẫn một mực im lặng nhìn ta, ta né tránh ánh mắt hắn. Mãi một lúc lâu hắn mới hỏi: "Người hiện tai có khỏe không?". Ta gật đầu không lên tiếng. Hắn nói: "Ngươi thế này không hiểu nổi cứ theo bên cạnh hắn tính toán chuyện gì? Hắn nếu thật muốn ngươi, nên sắc phong cho ngươi. Nếu không muốn ngươi, nên thả ngươi ra cung. Nhưng hiện tại ngươi đang tính toán cái gì? Nói ngươi là cung nữ đi, nhưng nghe nói Cao Vô Dung ở trước mặt ngươi đều có phần chỉ biết cúi đầu thưa đáp, nói ngươi là chủ tử đi, kiểu chủ tử như ngươi là sao đây chứ?"

Ta cúi đầu im lặng ngưng mắt nhìn bàn cơm, Thập Tứ thở dài nặng nề,nói: "Ta vĩnh viễn không có cách nào hiểu được trong lòng ngươi suy nghĩ những gì. Nữ nhân rất coi trọng danh phận, chỉ có ngươi là không hề để tâm."

Thập a ka nói: "Thập Tứ đệ, đừng nhiều lời nữa, ngươi còn ngại trong lòng nàng chưa đủ khổ sao?" Thập a ka giúp ta gắp thức ăn bỏ vào bát, "Ăn cơm trước đi!" Ta ăn một miếng,ăn như nhai sáp, khó có thể nuốt trôi, lại bỏ đũa xuống.

Thập Tứ nói: "Cửu ca tháng trước đã bị phái đi đóng ở Tây Ninh, Thập ca từ nay phải đi Mông Cổ, ta đoán rằng người kế tiếp sẽ là ta, không biết hắn dự tính thả ta ở nơi nào mới có thể làm hắn yên lòng. Nhược Hi, ngươi có nghĩ đến chuyện ra cung không?"

Ta cúi đầu không nói, Thập a ka nói: "Từ trước đến nay đây không phải là vấn đề nàng muốn hay không muốn, không chỉ mỗi nàng, ngay cả chúng ta, hiện tại có cái gì mà chính mình muốn thì làm, không muốn thì không làm đâu chứ?"

Thập Tứ nhích lại gần ta, đầu ghé sát vào một bên mặt ta, nhìn chằm chằm ta hỏi: "Nhược Hi, trong lòng ngươi rốt cuộc là muốn hay không muốn?" Ta nhíu mày lặng thinh cả buổi mới nói: "Ta không biết! Có đôi khi muốn, đôi lúc lại dứt bỏ không được."

Hắn ngồi thẳng dậy, cười lên vài tiếng, nói: "Ngươi không nỡ lòng nào bỏ hắn." Trong lòng chua xót khôn tả, một lời của Thập Tứ đánh trúng tâm sự giữa lòng ta.

"Tiểu thư, chủ tử đã thức dậy rồi." Tiểu nha đầu ở bên ngoài hét lớn. Ta vội vàng bước xuống kháng muốn đi, Thập Tứ túm ta đứng lại nói: "Nhược Hi!" Ta quay lại nhìn hắn, hắn hỏi: "Còn nhớ năm ấy tại Hoán Y Cục ta đã nói với ngươi những gì không?" Ta hỏi: "Nói gì?" Hắn cười chua chát lắc đầu, thở dài, buông tay, nói: "Không có gì, ngươi đi đi!"

Ta xem vẻ mặt hắn uất ức, có lòng hỏi rõ, nhưng lại lo lắng cho tỷ tỷ, do dự một lúc, vẫn là vội vã chạy ra khỏi phòng.

Vừa bước vào cửa, đã trông thấy tỷ tỷ ngồi trước bàn trang điểm, Xảo Tuệ đang chải tóc cho nàng. Vội tiến về phía trước hỏi: "Tỷ tỷ không nằm nghỉ ngơi à?" Tỷ tỷ cười chỉ vào mấy cây trâm, hỏi ta: "Muội nói mang cái nào trông đẹp nhất?" Ta quan sát kỹ tỷ tỷ một hồi, cầm lấy một cây ngọc trâm chất lượng bình thường, kiểu dáng đơn giản, nói: "Cái này đẹp nhất, cùng với khuyên tai rất xứng đôi!"

Tỷ tỷ cười nói: "Bộ khuyên tai này là do Thanh Sơn tặng, chàng trông thấy ta đeo nó, khẳng định rất vui sướng." Ta một mặt giúp nàng cài trâm, một mặt gắng gượng cười nói: "Khẳng định rất vui sướng."

Xảo Tuệ mở hòm rương hỏi: "Chủ tử muốn mặc bộ y phục nào?" Tỷ tỷ dừng mắt nhìn chính mình trong gương,nói: "Bộ kỵ trang màu xanh nhạt nước hồ kia." [kỵ trang=quần áo mặc cưỡi ngựa]. Xảo Tuệ ngần ngừ nhìn về phía ta, ta gật đầu, nàng lấy y phục ra, hai người hầu hạ tỷ tỷ mặc vào.

Ta trông thấy tỷ tỷ đã mệt lả đi, khuyên nhủ: "Tỷ tỷ, nằm nghỉ một lúc đi!" Tỷ tỷ lắc đầu, lệnh cho Xảo Tuệ: "Còn đôi ủng da hươu nữa." Xảo Tuệ vội vàng lấy đem đến, mang vào cho tỷ tỷ.

Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Tỷ tỷ dưới sự dìu đỡ của ta, đứng trước gương xoay qua xoay lại, hỏi: "Đẹp không?" Ta cùng Xảo Tuệ đều nói: "Đẹp lắm!". Dìu tỷ tỷ ngồi trở về trên gường, nàng dựa vào lòng ta, gương mặt lấp lánh vài tia cười, lặng lẽ xuất thần, lẩm bẩm nói: "Thanh Sơn dắt ta đi vào một sớm tinh mơ, cưỡi ngựa đón những tia nắng sớm mai, ánh sáng mặt trời khiến hai mắt ta nhắm nghiền, nhưng chàng lại đón nắng cất tiếng cười vang; ta thích nhất là ánh chiều tà tây hạ, ánh chiều tà trên vùng sa mạc đẹp đẽ lạ thường, nửa khoảnh trời đỏ au, chàng ngồi trên lưng ngựa ngắm nhìn ta, mái tóc khúc xạ ánh mặt trời, cả người dường như đang rực sáng trong ngọn lửa cháy bừng…"

Ta ôm chặt lấy tỷ tỷ, nàng nói: "Muội muội! Tỷ rất muốn được quay về, Thanh Sơn ở trên sa mạc nhất định đang đợi tỷ!" Ta thở sâu,kiên cường nén chặt dòng nước mắt, nói: "Huynh ấy khẳng định đang đợi tỷ." Tỷ tỷ cười vài tiếng thấp đến mức không thể nghe thấy, bỗng nhiên quay đầu nhìn ta nói: "Nhưng tỷ tỷ có chút sợ." Ta ôn nhu hỏi: "Sợ cái gì?" Tỷ tỷ nói: "Tỷ đã suốt đời làm người nhà Ái Tân Giác La, tỷ không muốn lại làm quỷ nhà bọn họ, tỷ sợ khi xuống dưới lòng đất, bọn họ không để cho tỷ đi tìm Thanh Sơn." Vừa nói, nước mắt tỷ tỷ giọt giọt tuôn rơi lã chã.

Đây cũng chính là nỗi sợ hãi của thím Tường Lâm*, tỷ tỷ tin vào quỷ thần cho nên mới khao khát được thoát ly trong hạnh phúc, nhưng cũng vì tin vào quỷ thần cho nên mới sợ rằng hôn ước tại âm ty cũng có hiệu lực như trên cõi trần, huống gì là hôn ước của hoàng thất. Ta suy nghĩ một chút, ra hiệu Xảo Tuệ đến đỡ lấy tỷ tỷ, đứng dậy nói: "Tỷ tỷ, muội đi một lúc sẽ trở lại." Tỷ tỷ níu một góc áo ta, kinh sợ hỏi: "Muội muốn trở về cung sao?" Ta lắc đầu nói: "Muội ra ngoài đi đại tiện một chút, lập tức quay trở lại." Tỷ tỷ gật đầu thả lỏng tay.

Ta bước nhanh ra khỏi phòng, cản một người hầu lại hỏi, sau khi nắm rõ Bát gia đang ở tại thư phòng,vội vã chạy về hướng thư phòng. Thái giám canh cửa trông thấy ta vội vàng cao giọng thỉnh an, ta không để ý đến, chạy thẳng vào bên trong.

Bát a ka ngồi ở phía sau bàn, thấy ta,đang ở trên ghế cũng phải kinh ngạc đứng dậy, sắc mặt tức thì thảm đạm. Thập a ka cùng Thập Tứ cũng đứng lên chăm chăm nhìn ta, ta tiến lên vài bước, quỳ rạp xuống trước người Bát a ka, dập đầu lạy ba lạy. Vẻ mặt hắn có hơi trì hoãn,nghiêng người tránh sang một bên nói: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Ta ngửa đầu nhìn hắn nói: "Cầu xin Vương gia hãy thôi tỷ tỷ." Thư phòng tức thì rơi vào khoảng không ngưng trệ, mãi một lúc lâu Bát a ka gương mặt thê lương, cười vài tiếng, ngồi trở lại ghế cười hỏi: "Đây là ý của Nhược Lan sao?"

Thập Tứ a ka nói: "Sắc phong phế trừ đều phải do hoàng thượng hạ chỉ, sao có thể nói thôi là thôi được?" Ta quỳ lết đến chân Bát a ka nói: "Về phía hoàng thượng ta sẽ đi cầu, nhưng lúc này ra vào cung phải mất một khoảng thời gian dài, chỉ có thể cầu Vương gia trước tiên chấp thuận." Bát a ka tựa người vào ghế, nửa nhắm mắt, cười rồi lại cười, nhưng không nói một lời.

Ta nhìn Bát a ka khẩn cầu: "Tỷ tỷ đã giam hãm mình trong phủ này cả một đời người rồi, giờ đây chỉ lo lắng mình ngay cả làm quỷ cũng sợ không có được tự do.Chàng vẫn luôn biết trong lòng tỷ tỷ căn bản vốn không có chỗ cho chàng, bọn họ âm dương cách trở đã hơn hai mươi năm, cầu xin chàng hãy cho tỷ tỷ tự do, để nàng an tâm đi tìm người thương trong lòng!" Bát a ka sắc mặt càng lúc càng thảm đạm, Thập a ka cùng Thập Tứ sắc mặt sững sờ, kinh ngạc hết nhìn ta rồi lại nhìn Bát a ka.

Thập a ka tiến lên dìu ta, "Nhược Hi, đứng dậy rồi hẵng nói, vương công hoàng tử bỏ phúc tấn không phải là chuyện đùa, cần phải để hoàng thượng trước tiên ân chuẩn đã mới được, bằng không chắc chắn sẽ bị nghị tội."

Ngoài cửa hốt chợt vọng đến vài tiếng cười giòn tan, Bát phúc tấn vén rèm bước vào, cười lạnh nói: "Nghị tội?Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ? [Đã muốn vu oan thì không có chứng cứ nào không tìm ra]. Thật nếu có tâm định tội, cho dù không làm gì, cũng có thể có tội."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bộ Bộ Kinh Tâm
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...