Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bộ Bộ Kinh Tâm

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhược Hi ngủ một giấc ngon lành, khi mở mắt ra thì trời đã sáng. Nghĩ giờ này chắc Bối lặc gia lên triều rồi, cô gọi a hoàn lại hầu rửa mặt, xong xuôi thì vội vàng sang thăm hỏi chị. Khi vào nhà, thấy Nhược Lan đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, Nhược Hi bèn ngồi xuống gần đấy, ngẫm lại chuyện tối qua, cũng cảm thấy buồn rầu.

Nhược Lan im lặng một lúc, vẫn không quay đầu lại, chỉ lên tiếng hỏi:

- Nghĩ gì thế?

Nhược Hi tới đứng bên Nhược Lan, nắm bắp tay nàng hỏi ngược:

- Chị thì đang nghĩ gì?

Nhược Lan chưa trả lời ngay, nhìn ra ngoài cửa sổ thêm một chốc rồi đáp:

Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

- Chẳng nghĩ gì hết.

Hai người cùng trầm ngâm, Nhược Hi tựa má vào vai chị, bắt chước ngó ra ngoài.

oOo

Một tiểu đình xinh xắn tọa lạc trên sườn đồi, ba mặt trồng đầy thúy trúc, mặt còn lại là một hành lang dài đổ lượn xuống đồi. Nhược Hi ngồi trên ghế đá trong đình, lưng xoay về lan can, mặt hướng ra hàng trúc, đầu tựa lên một tay, tay kia cầm Tống từ. Một bài chưa đọc trọn, người bỗng đã ngẩn ngơ.

Trở lại Xương Môn cảnh khác xưa

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về

Ngô đồng tàn tạ sau sương lạnh

Quạnh quẽ uyên ương mất bạn thề

Cỏ trên bãi

Móc vừa se

Chốn xưa mộ mới dạ tái tê…

Đột nhiên, sách trong tay Nhược Hi bị giật mất, một giọng vui vẻ vang lên:

- Xem gì thế? Có người đến mà cũng không hay!

Nhược Hi giật nảy, nhảy nhổm lên khỏi ghế thì chạm ngay ánh mắt Thập a ca đang nhìn mình. Thập a ca hù được Nhược Hi, vốn dĩ vô cùng khoái chí, chợt nhận ra mắt cô gái còn ngấn lệ, khuôn trăng vương nét sầu, gã thót tim, bộ mặt đang hào hứng cũng ngây ra. Đứng gần đấy còn có Cửu a ca và một thiếu niên tuấn tú trông còn rất trẻ, hai người này cũng lộ vẻ ngỡ ngàng.

Nhược Hi nhún mình thỉnh an, nhân thể lấy lại tự chủ, khi ngẩng đầu lên thì nét mặt đã như bình thường. Thập a ca vẫn đứng ngẩn tại chỗ, nhưng Cửu a ca đã hết ngạc nhiên, giới thiệu với Nhược Hi:

- Đây là Thập Tứ gia.

A, Thập Tứ gia, Nhược Hi thầm nghĩ, nhân vật ta vẫn muốn gặp. Nhưng gặp bây giờ thật chẳng đúng lúc chút nào, lòng dạ không sao vui nổi. Nhất thời cả bốn đều im lặng. Ngó lại thấy Thập a ca đã bình tĩnh, Nhược Hi bèn hỏi:

- Thập a ca sao lại ở đây?

- Chúng ta đến gặp Bát ca, từ đằng xa trông thấy cô ngồi im ru bà rù, bèn đi vòng lại xem cô làm gì – Gã ngừng một chốc, quan sát sắc mặt Nhược Hi – Ai làm cô giận thế?

Nhược Hi cười xòa:

- Chị tôi là trắc phúc tấn nhà này, anh bảo ai đủ tài làm tôi giận chứ?

Thập a ca cầm quyển sách cuộn gõ gõ vào chiếc bàn đá bên cạnh, máy môi định tiếp, Cửu a ca đã giục:

- Đi thôi, chắc Bát ca đang sốt ruột đấy!

Thập a ca nhìn thật sâu vào mắt Nhược Hi, rồi đặt trả sách trên bàn, lầm lầm cái mặt đi lướt qua cô gái. Cửu a ca xoay mình bước theo Thập a ca xuống hành lang. Thập Tứ a ca cười cười bước đến bên bàn, ngó ngó cuốn sách, thình lình hỏi độp một câu:

- Bao tuổi?

Nhược Hi nghi hoặc đáp:

- Mười ba!

Thập Tứ a ca gật gật đầu, rồi cũng xoay mình bỏ đi.

Nhược Hi đợi một lát, trông bóng bọn họ xa rồi mới nhặt cuốn sách lên, quay gót trở về, chuyện Xảo Tuệ kể hôm qua vẫn còn vang vọng trong đầu: "Trước khi xuất giá, chủ tử rất thân thiết với một binh sĩ dưới trướng lão gia. Tài cưỡi ngựa của chủ tử cũng do người ấy dạy. Tuy người ta thuộc tộc Hán, nhưng cưỡi ngựa cực giỏi, giỏi đến mức vang danh toàn doanh trại. Nhưng sau này, chủ tử được gả cho Bối lặc gia. Về nhà chồng rồi, chủ tử không thiết cười nữa, mặc dù mọi việc khác vẫn hành xử như bình thường, ba tháng sau còn mang thai tiểu a ca. Thật chẳng ngờ sắp tới lúc lâm bồn thì từ phương Bắc có tin gửi về, báo rằng binh sĩ nọ đã chết. Chủ tử ngất lịm đi, chống chọi thêm vài ba ngày rồi ốm liệt, hài nhi cũng không giữ được nữa. Lâu dần khỏi ốm, nhưng sức khỏe rất bấp bênh. Từ bấy trở đi, ngày nào chủ tử cũng tụng kinh, cư xử càng lúc càng thờ ơ lãnh đạm. Đích phúc tấn về đây muộn hơn chủ tử hai năm, bây giờ cũng đã hoài thai tiểu a ca, còn chủ tử vẫn…"

Lúc nghe kể, Nhược Hi tức giận hỏi: "Ban đầu, tại sao chị tôi không cầu xin a ma?" Xảo Tuệ cười buồn, đáp: "Sao lại không cầu? Nhưng lão gia nói, đừng nằm mơ nữa, chủ tử đã được định hôn cho a ca rồi, còn mơ mộng nọ kia thì mọi người hết đường sống luôn." Nhược Hi lại hỏi: "Bối lặc gia có biết nội tình không?" Xảo Tuệ đáp: "Không, lão gia xử lý mọi việc rất kín kẽ. Trong phủ chỉ có người, chủ tử và tôi tường tận mà thôi."

Nhược Hi nhớ lại vẻ mặt của Bát a ca lúc đứng dưới tán cây bên hồ, thầm nhủ e rằng cả a ma và Xảo Tuệ đều nhận định sai rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bộ Bộ Kinh Tâm
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...