Sau đêm đó, tôi không còn trốn tránh nữa. Tôi bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong các buổi tụ tập có mặt Giang Diên. Tôi muốn xem thử, sự kiên nhẫn của anh dành cho “thế thân” kia kéo dài được bao lâu.
Tôi bắt đầu đăng những tấm hình thân thiết với các chàng trai khác lên Moments. Khi thì là một anh chàng mẫu ảnh điển trai, khi thì là một doanh nhân thành đạt. Tôi không còn quan tâm Giang Diên có xem hay không, tôi chỉ muốn sống cho chính mình.
Nhưng lạ thay, từ khi tôi bắt đầu “nổi loạn”, Giang Diên lại bắt đầu để ý đến tôi.
Tại một buổi đấu giá từ thiện, tôi mặc một chiếc váy xẻ sâu quyến rũ, thu hút mọi ánh nhìn. Giang Diên đi cùng Tô Diệp, cô ấy vẫn trung thành với phong cách “em gái nhà bên” thanh khiết.
Khi tôi đang trò chuyện vui vẻ với một đối tác, Giang Diên bất ngờ tiến lại gần. Anh phớt lờ người đàn ông bên cạnh tôi, giọng nói lạnh lùng:
“Chiếc váy này không hợp với cậu. Quá hở hang.”
Tôi xoay nhẹ ly vang đỏ, cười quyến rũ: “Ồ, liên quan gì đến anh sao Giang tổng? Tôi tưởng anh chỉ quan tâm đến việc bạn gái anh có mặc đủ ấm không thôi chứ?”
Tô Diệp đứng bên cạnh, sắc mặt không mấy tốt đẹp. Cô ấy khẽ kéo tay anh: “Anh Diên, chúng ta qua bên kia xem bộ trang sức kia đi.”
Giang Diên không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh của tôi – thứ mà anh từng nói là điểm anh yêu thích nhất.
“Thanh Vy, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi.” – Anh gằn giọng.
“Anh lấy tư cách gì mà nói câu đó?” – Tôi tiến sát lại gần anh, hơi thở mang theo mùi rượu nồng nàn – “Tư cách là bạn trai cũ, hay tư cách là người đang nuôi một kẻ có gương mặt giống tôi để giải khuây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bong-hinh-gia-tao/chuong-3-tro-choi-vuong-quyen.html.]
Tô Diệp tái mặt, cô ta không kìm được nữa, bật khóc nức nở rồi chạy khỏi khán phòng.
Giang Diên nhìn theo bóng cô ta, rồi lại nhìn tôi. Trong mắt anh là sự giằng xé dữ dội. Cuối cùng, anh không đuổi theo cô ta ngay lập tức mà đứng lại, nói một câu khiến tôi c.h.ế.t lặng:
“Cô ấy không phải là thế thân của cậu. Vy Vy, là cậu đã bỏ rơi tôi trước.”
Nói xong, anh mới quay người đuổi theo Tô Diệp.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Những lời của anh như những mũi kim đ.â.m vào tim. Hóa ra trong lòng anh, tôi là kẻ tội đồ, là người đã phá hủy tình yêu của cả hai.
Đêm đó, tôi uống say mướt. Lâm Châu đưa tôi về nhà. Trong cơn say, tôi cứ lẩm bẩm: “Tại sao anh ấy không chờ mình? Chỉ có hai năm thôi mà… tại sao?”
Lâm Châu thở dài, đắp chăn cho tôi: “Vy à, cậu ra đi hai năm, không một lời hứa hẹn, không một lần thừa nhận tình cảm với anh ta. Giang Diên là người kiêu ngạo, anh ta cần cảm giác được cần đến. Tô Diệp cho anh ta điều đó, còn cậu… cậu chỉ cho anh ta thấy sự tự do của cậu.”
Tôi bật khóc trong bóng tối. Tôi tưởng rằng mình là ánh trăng sáng trên cao, anh sẽ luôn ngước nhìn. Nhưng tôi quên mất rằng, trăng thì ở quá xa, còn người ta thì cần hơi ấm của một ngọn đèn dầu ngay bên cạnh, dù ngọn đèn đó có thể chỉ là một sự thay thế rẻ tiền.
Nhưng trò chơi này chưa kết thúc ở đây. Bởi vì tôi phát hiện ra một bí mật: Tô Diệp không hề đơn giản như vẻ ngoài của cô ta.
Cô ta không phải vô tình tìm đến Giang Diên. Cô ta đã nghiên cứu về tôi, từ cách ăn mặc, kiểu tóc đến sở thích, để biến mình thành một phiên bản “hoàn hảo” mà Giang Diên mong muốn.
Và quan trọng nhất, cô ta đang che giấu một sự thật có thể khiến Giang Diên hoàn toàn sụp đổ.