Nó chỉ “ư ử” nhìn tôi, đuôi quẫy mạnh, khiến miếng thịt trong tay cậu cũng bị hất văng.
Cậu tức lắm, lại đổi hướng, dúi thịt tới:
“Ăn! Cho mày ăn đấy! Đồ ôn dịch! Có thịt ăn mà còn kén chọn à?”
Mắt con ch.ó lập tức đỏ ngầu, quay phắt lại nhe hàm răng nhọn hoắt.
Cậu sợ quá lùi mấy bước liên tiếp:
“Đồ ch.ó c.h.ế.t! Mày còn định c.ắ.n tao à?!”
Tôi vội ôm nó lại.
Con ch.ó ghẻ lập tức hiền như cún con, rúc vào lòng tôi.
Tôi nhìn miếng thịt rơi dưới đất, nhặt lên đưa cho nó.
Nó mới chịu há miệng đớp lấy.
Trong lòng tôi thoáng chấn động.
Con ch.ó này…
Thật sự chỉ nhận tôi thôi sao?
Ông ngoại thấy nó ăn miếng thịt, mắt sáng rực, vui mừng nói:
“Tốt! Tốt lắm! Mau! Đặt cho nó cái tên đi!”
Bà ngoại cũng mừng rỡ, giục:
“Chính, nghĩ gì nói đó, đừng gượng ép!”
Tôi vuốt đầu nó, bất ngờ thấy nó dừng nhai, ngẩng lên nhìn tôi.
Trong ánh mắt nó, tôi buột miệng thốt ra hai chữ:
“Vượng Tài!”
Ngay lúc ấy, Vượng Tài nhả ra một chiếc răng nanh.
Ông ngoại mừng quá, vỗ tay liên tục, bảo ngoại:
“Mau! Lấy sợi dây đỏ ở dưới bàn thờ tổ tiên, xỏ vào cho thằng bé đeo!”
Cậu bĩu môi, nhổ toẹt một bãi:
“Thứ gì chứ! Ghê c.h.ế.t đi được!”
Bà ngoại cười vui vẻ, buộc chiếc răng vào sợi dây đỏ, rồi treo ngay trước n.g.ự.c tôi.
3
“Vượng Tài!”
“Gâu!”
“Vượng Tài! Vượng Tài!”
“Gâu! Gâu!”
Ông ngoại cười híp mắt, bế tôi lên nói:
“Được rồi! Giờ thì mới thật sự thành rồi!”
Nói xong, ông còn quay sang gọi con chó:
“Vượng Tài, cái tên này là cháu ta đặt cho mày, phải có đầu có cuối đấy nhé!”
Vượng Tài nhanh chóng nuốt gọn miếng thịt muối, rồi chạy vòng quanh chúng tôi.
Nghe ông ngoại gọi, nó ngẩng đầu lên, hít hít trên người tôi một lúc lâu, sau đó mới quay về ổ của mình.
Ngoại tôi đi vào bếp bắt đầu lo bữa tối.
Tôi cũng vào theo, phụ nhóm lửa.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ông ngoại đi vào, thì thầm với bà ngoại điều gì đó.
Tôi chỉ thấy sắc mặt bà ngoại thay đổi mấy lần, cuối cùng mới cười, gật đầu lia lịa với tôi.
Đến giờ ăn cơm, bà ngoại ra gian giữa thắp hương ở bàn thờ tổ tiên.
Lên mâm rồi, tôi mới nghe ông ngoại nói, thì ra hôm nay bà ngoại vốn đi ăn đám bên làng, vì có một cụ già mất.
Trên đường về, bắt buộc phải đi ngang qua con sông lớn.
Mà hôm nay trời mưa, không khí ẩm ướt, dưới sông có những thứ bẩn thỉu, phần lớn sẽ nhân cơ hội mà bò lên bờ.
Thứ bẩn thỉu ấy đã bám theo bà ngoại.
Khi nãy Vượng Tài sủa, không phải nhằm vào bà ngoại.
Mà là nhằm vào cái thứ bẩn phía sau bà ngoại!
Nghe ông ngoại kể, tôi sợ phát run.
Ông ngoại nhìn tôi run rẩy, bèn dọn một ít thức ăn trên bàn, bỏ vào bát sứ rồi đưa cho tôi:
“Cháu, đi đi! Mang khẩu phần này cho Vượng Tài!”
Cậu tôi tỏ vẻ khó chịu, còn muốn ăn thêm ít nước thịt.
Cậu lẩm bẩm sau này mà ngày nào cũng để cho ch.ó ăn, thì cậu chẳng còn tí béo bở nào.
Ông ngoại trừng mắt:
“Đồ keo kiệt! Ngày tốt lành còn ở phía trước kìa!”
Cậu tôi cúi gằm mặt lầu bầu:
“Không phải cha nói khẩu phần của nó không phải thịt sao…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bua-tiec-am-duong/chuong-2.html.]
Ông ngoại gõ gõ điếu cày, cậu mới im bặt.
Bà ngoại thì cười hiền lành, nhìn tôi nói:
“Đừng sợ! Ngoài kia đang mưa, cháu kéo ổ ch.ó vào dưới mái hiên đi, đừng để nó ướt mưa!”
4
Tới tối, bên ngoài mưa càng lúc càng lớn.
Tôi nằm ở chỗ sát cửa sổ, vừa mới nằm xuống chưa bao lâu thì nghe thấy tiếng sói tru trong sân.
Tôi lập tức cảnh giác.
Phía sau thôn chính là núi, trong núi có sói hoang.
Bọn chúng đói lắm sẽ vào làng, gặp con dữ thì còn có thể nhảy thẳng vào sân ăn gia súc.
Nếu ai cản, thậm chí có thể mất mạng.
Ông bà ngoại tôi cũng thức dậy, trong nhà ngọn đèn dầu lập lòe.
Bà ngoại ôm chặt lấy tôi, bảo tôi không được nói gì.
Ông ngoại xách d.a.o chẻ củi, bước tới gần cửa.
Bên ngoài tiếng sói tru mỗi lúc một dồn dập, ngay sau đó, dưới mái hiên cũng vang lên một tiếng tru.
Tiếng đó là của Vượng Tài, nhưng hoàn toàn khác tiếng ch.ó thường.
Bức tường bên chuồng cừu “đùng đùng” rung mạnh, bà ngoại hốt hoảng kêu:
“Không xong rồi! Cừu nhà ta sắp bị sói tha mất rồi!”
Ông ngoại vội mở cửa, cậu tôi cầm sẵn cây chĩa sắt lao ra đầu tiên.
Chúng tôi thắp đuốc, vừa chạy vào chuồng cừu, tôi liền thấy Vượng Tài phóng vụt ra từ một lỗ thủng.
Cậu tôi tức đến c.h.ử.i rủa:
“Đồ súc sinh! Canh cửa mà còn ăn trộm! Nó vốn chẳng phải ch.ó gì hết, chắc chắn là sói từ trong núi xuống! Thế mà các người còn coi nó như báu vật!”
Chuồng cừu trống rỗng, chỉ còn mấy vũng m.á.u loang trên đất.
Mùi tanh hôi xộc thẳng lên mũi.
Bà ngoại sốt ruột gào lên:
“Ôi trời đất ơi! Đúng là súc sinh! Phí công chúng ta còn cứu mạng nó!”
Ông ngoại không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống nhìn vết máu.
Tôi phát hiện trên vết m.á.u ngoài dấu chân hình mai rùa, còn có mấy dấu bàn chân người thật to.
Tôi vừa định mở miệng, thì bên ngoài cổng có người gõ cửa.
Chúng tôi ra khỏi chuồng cừu, thấy chú Hữu Tài cầm đuốc, sau lưng là mấy thanh niên trong thôn.
Chú Hữu Tài gọi ông tôi:
“Thất gia! Mau ra đi! Trong nhà có người c.h.ế.t rồi!”
“Ai c.h.ế.t?”
Bà ngoại mở cửa, ông giơ cao ngọn đuốc hỏi:
“Có phải sói trong núi xông vào c.ắ.n c.h.ế.t người không?”
Chú Hữu Tài khóc rống:
“Là vợ tôi! Vợ tôi c.h.ế.t rồi! Bà ấy đi ăn cỗ ở làng bên, về thì kêu nhức đầu, rồi nằm ngủ. Ai ngờ đêm dậy đi vệ sinh, tôi cũng chẳng để ý, mãi không thấy về. Đến lúc tôi đi tìm thì trong nhà xí chỉ còn lại một chiếc giày cùng cả đống máu!”
“Chắc chắn là bị sói tha đi rồi!”
Bà ngoại tôi thở dài:
“Hữu Tài à, nén đau đi! Người nhà c.h.ế.t rồi thì tập hợp bà con mà đi tìm sói báo thù chứ tìm vợ chồng tôi có ích gì? Ông bà già rồi, còn sức đâu mà đ.á.n.h g.i.ế.c.”
Ông ngoại thì sốt sắng:
“Người chưa thấy, chưa chắc đã c.h.ế.t! Quan trọng là phải tìm cho được! Sống thì thấy người, c.h.ế.t thì thấy xác!”
Chú Hữu Tài òa khóc:
“Thất gia, tôi không dám giấu! Sáng tôi vào núi săn, bắt được một con sói, nhưng nó chạy mất! Tôi nghĩ chắc nó trả thù!”
Lúc này thím Vương chen vào:
“Thất gia, chiều nay tôi đi ngang nhà, thấy thằng Chính đang cho ch.ó ăn. Nhà các người từ khi nào lại nuôi ch.ó thế?”
Bà ngoại tôi liếc bà ta, biết ngay chẳng có ý tốt.
Trước kia thím Vương vay tiền của bà nhưng không chịu trả, cãi nhau bao lần.
Quả nhiên, bà ta nói:
“Có khi nào các người nuôi sói, lôi cả bầy sói kéo về làng không?”
Tôi vội vàng kêu lên:
“Không phải! Không phải sói! Vượng Tài là chó!”
Bà ngoại tôi ôm chặt tôi, tức giận mắng:
“Đồ đàn bà độc miệng! Bà thấy tận mắt chúng tôi rước sói về à?”
Chú Hữu Tài ngập ngừng:
“Thất gia, không phải tôi không tin, nhưng vừa rồi rõ ràng chúng tôi thấy ngoài sân các người có nhiều sói...”
Ông ngoại bị ép hỏi dồn, nhưng không nổi nóng, chỉ nghiêm giọng:
“Giờ không phải lúc cãi vã! Quan trọng nhất là cứu người! Đi, dẫn chúng ta đi xem!”
--------------------------------------------------