Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bữa Tiệc Âm Dương

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay lúc sắp bị bắt kịp, ụ đất phía trước đột ngột nổ tung, một con vật to bằng bê con phóng ra, khiến tôi sợ cứng người.

Nhưng nó không nhằm vào tôi.

Chưa kịp xoay người, sau lưng đã vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Ngoảnh lại nhìn, thì ra là một con sói.

Nó gầm rống lao vào đám “người”.

Bọn chúng quay đầu tháo chạy, kẻ nào bị đuổi kịp thì lập tức bị c.ắ.n vào cổ, và tận mắt tôi thấy từng luồng khí đen bị hút vào miệng sói.

Người ngã xuống thì sùi bọt mép, thân thể vặn vẹo co giật trên đất.

Con sói quay đầu lại, mắt nó nhìn tôi.

Tim tôi chợt mừng rỡ, kêu to:

“Vượng Tài! Vượng Tài”

Quả nhiên!

Con sói khổng lồ khựng lại, lè lưỡi thở dốc, còn vẫy đuôi nhìn tôi!

Tôi vội hô:

“Vượng Tài! Nhanh! Mau về thôn cứu ông bà ngoại!”

“Họ bị quỷ nước bắt đi rồi!”

Vượng Tài liền phóng tới bên cạnh tôi, rạp mình xuống đất gầm gừ.

Tôi ôm chặt cổ nó, trèo lên lưng.

Chỉ nghe tim nó đập thình thịch như trống!

Nó còn sống!

Nó thật sự còn sống!

10

Về đến làng, Vượng Tài dừng lại.

“Auuu—”

Một tiếng tru dài vang vọng, lập tức từ bốn phương tám hướng trong làng vang lên tiếng sói đáp lại.

Từ trong rừng lờ mờ xung quanh, bất ngờ nhảy ra vô số con sói, đôi mắt con nào cũng đỏ rực.

Đám “người” trong làng hoảng loạn ùa ra, chạy tán loạn khắp nơi.

Vượng Tài cõng tôi lao tới.

Lại gần mới thấy, da thịt những “người” kia nhăn nheo, trắng bệch như bị ngâm nước lâu ngày.

Tôi nhìn thấy ông ngoại.

Ông giơ cao chiếc gương đồng, chắn trước mặt bà ngoại.

Con d.a.o rựa trong tay bà ngoại đã gãy làm đôi.

Đối diện họ là một gã đàn ông tóc dài.

Từng sợi tóc của hắn dựng đứng như bầy rắn nước, không ngừng quấn lấy thân thể dân làng, điều khiển họ chẳng khác gì rối gỗ bị giật dây.

Thấy có “người” lao tới sau lưng bà ngoại, tôi hoảng hốt hét:.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Bà ngoại, coi chừng sau lưng!”

Bà quay đầu, ngạc nhiên nhìn tôi, rồi thuận thế quăng luôn nửa lưỡi d.a.o trong tay, c.h.é.m trúng ngay chân gã “người” kia.

Ông ngoại mặt mày tái nhợt, quát lớn:

“Chính! Cháu… chẳng phải đã chạy thoát rồi sao? Quay lại làm gì hả!!”

Bà ngoại cũng vừa khóc vừa bảo tôi mau chạy đi.

Nhưng họ không hề để ý, gã đàn ông tóc dài đang từng bước lùi về sau.

Tôi nhận ra, hắn muốn chạy trốn!

Tôi chỉ tay hét lớn:

“Vượng Tài! Lên!”

Ông ngoại định lao đến giúp tôi, thì bỗng thấy Vượng Tài ngồi thụp xuống, thả tôi xuống đất.

Chỉ thoáng cái, nó lao vút đi!

“Áaaa——!”

Gã đàn ông gào thảm, bị Vượng Tài ngoạm thẳng vào cổ!

Ông bà ngoại thoát khỏi vòng vây, vừa chạy tới bên tôi, ngoảnh lại đã thấy Vượng Tài c.ắ.n chặt cổ hắn.

Những sợi tóc như rắn nước kia mềm oặt, rơi lả tả xuống đất như rong thối.

Dân làng bị điều khiển đều ngã vật ra, toàn thân co giật.

Gã đàn ông run rẩy cầu xin:

“Đừng! Ta… ta là lúc cực âm mới lên bờ! Hôm nay âm vũ dày đặc, thủy khí sung mãn! Không hề phạm quy tắc! Ngươi… ngươi làm thế là sai rồi!!!”

Miệng Vượng Tài phun ra từng luồng khí đen đặc quánh.

“Rắc!” một tiếng, cổ hắn bị c.ắ.n gãy.

Một luồng khí đen vọt ra từ chân hắn, lao về phía xa.

Nhưng đuôi của khí đen vẫn còn mắc trong miệng Vượng Tài.

Bụng nó trương to dần, tiếng nhai nuốt vang lên khủng khiếp.

Tiếng gào t.h.ả.m yếu dần, rồi biến mất hẳn.

Ông bà ngoại kéo tôi quỳ sụp xuống, ông nói:

“Chính! Mau dập đầu lạy Bàn Hồ!”

“Bàn Hồ?!”

Không phải Vượng Tài sao?

Tôi ngơ ngác chưa hiểu gì.

Đúng lúc ấy, dân làng nằm lăn lóc đồng loạt ngồi bật dậy, hoảng loạn gào to:

“Quỷ nước! Có quỷ nước!!!”

Tôi còn chưa định thần, bỗng có tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Quay đầu nhìn là cậu tôi!

Cậu vung chày gỗ, đập vỡ đầu thím Lưu, khiến bà ta hét lên:

“Đồ trời đánh! Cậu làm gì vậy! Sao lại đ.á.n.h tôi!!!”

Cậu vẫn kêu loạn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bua-tiec-am-duong/chuong-5-het.html.]

“Cha! Mẹ! Con… con đến cứu hai người rồi!!!”

Ông ngoại lao đến, tát bốp một cái:

“Mày trốn đâu mất biệt! Giờ mới ló mặt, tính đến nhặt xác hả?!”

Bà ngoại vội băng bó cho thím Lưu, vừa khuyên ông:

“Thôi đi! Nó còn có lòng, đâu bỏ mặc chúng ta. Bao nhiêu người đuổi g.i.ế.c nó, sợ c.h.ế.t chạy cũng phải!”

Cậu khóc tấm tức:

“Họ đều trúng tà cả, con không chạy thì c.h.ế.t mất!”

Nói xong lại hốt hoảng hỏi:

“Thằng Chính đâu? Nó… nó còn sống chứ?”

Tôi vội gọi:

“Cậu! Cháu đây…”

Chưa kịp nói hết, Vượng Tài bỗng khựng lại.

Giây sau, một tia chớp xé trời, giáng thẳng xuống đầu nó!

“Ùng oàng!”

Trong tiếng sấm nổ, nó vẫn vẫy đuôi nhìn tôi, rồi hóa thành tro bụi!!!

“Vượng Tài!!!”

Tôi gào khóc lao tới, chỉ nhặt được một chiếc răng còn sót lại.

Lại một tia sét nữa bổ xuống sau núi.

Ông ngoại chạy đến kéo tôi, gấp giọng:

“Mau! Đi với ta lên núi sau!”

Tôi vừa khóc vừa nức nở:

“Ông ơi! Vượng Tài c.h.ế.t rồi! Nó thật sự c.h.ế.t rồi!!!”

“Không! Mau lên! Theo ta ra sau núi!”

11

Chúng tôi chạy mãi, thở hổn hển mới tới lưng chừng núi.

Trên đường, tôi phát hiện những xác sói ngổn ngang lúc trước, giờ đã biến mất sạch.

Ngay chỗ Vượng Tài từng được chôn, giờ bị sét đ.á.n.h cháy đen một mảng.

Ông ngoại sốt ruột hô.

“Chính! Mau! Đưa ông chiếc răng của Bàn Hồ!!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, ông đã giật lấy từ tay tôi, rồi nắm chặt bàn tay tôi, giục:

“Cố nhịn! Đừng sợ đau!”

Lời vừa dứt, ông ấn thẳng chiếc răng vào lòng bàn tay tôi.

Máu tươi nhuộm đỏ răng chó.

Ngay sau đó, ông nâng chiếc răng, cẩn thận cào bới lớp đất cháy sét, rồi nhẹ nhàng chôn sâu xuống.

Làm xong, ông ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc.

Đợi bà ngoại và cậu bắt kịp, thì từ đống đất cháy bỗng vang lên tiếng “ư ử”.

Mặt đất bị đẩy phồng, một con ch.ó con ngũ sắc chui ra!

Ông ngoại thở phào, nói với tôi:

“Chính, mau! Vượng Tài sống lại rồi!”

Cậu tôi trố mắt:

“Cái… cái con ch.ó ghẻ kia hả?!”

Ông ngoại giận dữ vặn tai cậu:

“Quỳ xuống! Đây là Bàn Hồ, là thần khuyển!”

Chó con bò ra, sắc lông rực rỡ vụt biến mất, chỉ còn một màu đen tuyền.

Nó lè lưỡi, nhìn tôi chằm chằm, khiến lòng tôi ngứa ran.

Tôi ôm chầm lấy nó, reo lên:

“Tôi mặc kệ Bàn Hồ hay gì gì!

Vượng Tài!”

Tôi nhéo tai nó, cười:

“Mày chính là Vượng Tài, đúng không nào!”

“Ư ử ư ử…”

Tôi giật mình, hóa ra tôi nghe hiểu tiếng nó nói!

Ông ngoại thấy tôi ngây ra, liền hỏi dồn:

“Nó nói gì thế?”

Tôi nuốt nước bọt, chỉ vào Vượng Tài:

“Ông ơi… e rằng mình nuôi nó không nổi đâu!”

Cậu ngớ ra:

“Có gì mà nuôi không nổi! Chỉ cần có thịt cho nó ăn thôi mà!”

“Ư ử ư ử…”

Vượng Tài kêu gấp gáp hơn.

Tôi vội ôm nó, lao thẳng xuống núi.

Bà ngoại hốt hoảng gọi:

“Chính, chạy chậm thôi! Coi chừng ngã!”

Tôi ngoái lại đáp:

“Vượng Tài đói rồi!”

Bà quát:

“Đói thì có gì to tát đâu!”

Tôi chẳng ngoái đầu nữa, chỉ cắm đầu chạy, vì phải tranh thủ trước khi trong làng vẫn còn quỷ nước.

Tôi hét lên:

“Vượng Tài nói! Khẩu phần ăn của nó chính là… QUỶ!!!”

— Hết —

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bữa Tiệc Âm Dương
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...