Cả đám cầm đuốc chạy tới nhà chú Hữu Tài.
Vừa tới cổng, tôi rõ ràng thấy một cái bóng nhảy vụt ra từ bên hông, nhưng nhìn lại thì chẳng còn gì cả.
Không biết họ có thấy không, vì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào vết m.á.u trong hố xí.
Ông ngoại ngồi xổm nhìn thật lâu, trên vết m.á.u đầy dấu chân hình mai, nhưng dấu bàn chân to tướng lại hiện rõ, giống hệt dấu ở chuồng cừu nhà tôi.
Bà ngoại nhìn chiếc giày dính máu, lại ngửi thấy mùi tanh nồng nặc thì buồn nôn.
Cậu xách cây chĩa đi quanh tìm manh mối.
Ông ngoại đứng dậy, nghiêm mặt hỏi chú Hữu Tài:
“Hữu Tài, hôm nay ngoài việc bắt được một con sói, cậu còn làm gì khác không?”
Chú Hữu Tài gãi mũi, ánh mắt lảng tránh, rồi nhìn chằm chằm ông ngoại:
“Không... không có! Chỉ là bắt được con sói, định lột da thì nó chạy thôi.”
“Thật chứ?”
Chú Hữu Tài ngẩng cổ, trừng mắt:
“Tôi lừa ông làm gì?”
Đang lúc mọi người nhìn nhau khó xử, bỗng một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.
Một người đàn ông từ sau nhà chạy ra, toàn thân rách tả tơi, mặt dính máu, trắng bệch như bị dọa đến mất hồn.
Hắn hấp tấp lao ra, còn ngã lăn xuống bùn.
Hắn gào: “Cứu mạng! Có sói! Rất nhiều sói!!”
Người đó bốc mùi hôi thối nồng nặc, xộc thẳng vào mũi khiến mắt tôi cay xè.
Ngực tôi nóng rực, đưa tay sờ thì là chiếc răng của Vượng Tài.
Tôi định hỏi ông ngoại chuyện gì, nhưng ông ngoại đã kéo tôi lùi lại mấy bước, trước nhìn vào bụi tre phía sau, rồi mới quan sát kỹ người kia.
Chú Hữu Tài túm lấy hắn hỏi dồn:
“Sói đâu? Ông thấy ở đâu?”
Rồi quay sang gọi ông ngoại tôi:
“Thất gia! Mọi người! Mau theo tôi ra sau tìm người! Có khi vợ tôi còn sống!”
Ông ngoại nhíu chặt mày.
Người kia hoảng loạn chỉ về phía rừng tre:
“Cả bầy sói kéo một người phụ nữ vào núi! Ngay sau đó! Nhanh cứu! Chậm thì không kịp đâu!”
Động tĩnh lớn quá, dân làng ùa tới.
Trưởng thôn tập hợp người định vào núi.
Bà ngoại ôm lấy tôi, khuyên:
“Trời tối đen, lại mưa lớn! Đi rừng quá nguy hiểm, đợi sáng hẵng đi!”
Chú Hữu Tài định cãi, thì người dính m.á.u lại gào:
“Người đàn bà kia còn sống! Thật đấy! Đợi đến sáng thì c.h.ế.t chắc!”
Trưởng thôn nghe xong liền thúc giục dân làng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Chú Hữu Tài quỳ rạp xuống đất dập đầu:
“Cảm ơn! Cảm ơn mọi người!”
Đúng lúc ông ngoại chuẩn bị đi theo, tôi bỗng nhận ra một điều kỳ quái.
Xung quanh đuốc sáng rực, vậy mà người đàn ông kia hoàn toàn không có bóng.
Tôi lập tức kéo áo ông ngoại, ra hiệu ông ngoại nhìn.
Ông ngoại cúi nhìn xuống đất, khẽ lẩm bẩm:
“Có mà... cháu hoa mắt rồi.”
Nhưng khi ngẩng lên nhìn tôi, sắc mặt ông ngoại bỗng biến đổi dữ dội.
Ông ngoại vội bịt mắt tôi, thì thầm:
“Đừng nhìn! Nhắm mắt lại, không được nhìn!”
Tôi vừa nhắm mắt, liền nghe bốn phía vang lên vô số giọng nói, già có trẻ có, nam có nữ có, tất cả đều rù rì:
“Đi đi~ Vào núi đi~ Vào núi...”
Tôi run bần bật vì sợ.
Bà ngoại nhận ra tôi có gì đó khác lạ, lo lắng bảo ông:
“Lỡ trời mưa lạnh, thằng bé bị ốm rồi phải không?”
Cậu tôi cầm chĩa sắt, đôi mắt mơ màng, dáng vẻ cứng đờ, muốn đi theo đoàn vào núi.
Trưởng thôn và dân làng đã chuẩn bị xuất phát, ông ngoại vội kéo cậu tôi lại, quay sang bà ngoại nói:
“Về thôi! Nhanh! Không đi thì muộn mất!”
Chú Hữu Tài thấy chúng tôi bỏ đi, tức tối chửi:
“Các người không chịu giúp! Đúng là vô nhân tính! Tôi còn gọi ông một tiếng Thất gia! Thất cái rắm! Vợ tôi mà c.h.ế.t, tôi bắt các người đền mạng!”
Bà ngoại còn muốn quay đầu, nhưng ông giật tay bà:
“Đừng để ý! Mau về lấy đồ! Chậm trễ là mất mạng đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bua-tiec-am-duong/chuong-3.html.]
Chúng tôi chạy về tới sân nhà, cậu mới bừng tỉnh, ngơ ngác hỏi:
“Ủa? Chẳng phải vừa ở nhà chú Hữu Tài sao? Từ khi nào lại về đây rồi?”
Nghe vậy, bà ngoại cũng hiểu ra, tối nay chắc chắn trong làng sẽ có chuyện lớn.
Bà khóa chặt cổng, ông thì vào gian thờ, lấy từ dưới bàn thờ ra một chiếc gương đồng.
Gương sáng loáng, ánh phản chiếu làm tôi hoa mắt.
Ánh sáng rọi xuống đất hiện ra một hình bát quái nhỏ.
Sau khi tất cả vào trong gian chính, ông nghiêm giọng:
“Các người đi ăn cỗ ở làng bên, trên đường về chắc chắn đã rước phải thứ bẩn thỉu! Giờ lại đúng đêm mưa gió, những thứ trong núi, trong sông đều kéo vào làng rồi!”
Cậu tôi tròn mắt:
“Cha! Nửa đêm thế này, đừng dọa người nữa!”
Bà gõ mạnh vào đầu cậu:
“Dọa cái rắm! Lúc nãy mày suýt nữa đã trúng tà rồi đấy!”
Cậu im bặt, run run hỏi:
“Giờ làm sao? Người trong làng đều đã vào núi cả rồi!”
Ông lấy d.a.o chẻ củi đưa cho bà, bỏ gương đồng vào túi, rồi bảo cậu:
“Mày phải đi theo cứu người! Cùng một thôn cả, không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu!”
Bà nhìn tôi do dự:
“Nhưng thằng bé một mình ở nhà, lỡ có thứ bẩn xông vào thì sao?”
Ông lấy chiếc răng ở n.g.ự.c tôi, đặt vào tay tôi:
“Cháu, ngoan ngoãn ở trong nhà, tuyệt đối không được ra ngoài. Đây là bùa Vượng Tài để lại, thứ bẩn thường không dám lại gần.”
Nói xong, họ một trước một sau ra khỏi nhà.
5
Tôi trốn trong gian chính, không dám gây ra một tiếng động.
Nến đỏ trên bàn thờ đã cháy một nửa, lúc tôi bắt đầu gà gật thì...
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi.
“Thằng Chính! Chính! Mau ra đây!”
“Đừng ở trong nhà một mình nữa, ra ngoài nhanh!”
Giọng ấy như vang ngay bên tai, tôi giật mình mở mắt, nhưng phát hiện nó phát ra từ ngoài cửa.
Tôi run lẩy bẩy, nhẹ nhàng bước tới gần.
Qua khe cửa, tôi thấy bên ngoài có rất nhiều người trong làng.
Họ cầm đuốc, nhưng không hiểu sao ánh sáng lờ mờ yếu ớt.
Ngay chính diện là người đàn ông chạy ra từ rừng tre lúc nãy, sau lưng hắn là trưởng thôn cùng mọi người.
Hắn gọi tôi:
“Nhóc bé, mau ra đây! Người đã được tìm thấy, bầy sói cũng bị đuổi đi rồi!”
Tôi vừa định mở cửa thì chiếc răng trong tay nóng rực, khiến tôi lập tức tỉnh táo.
Nhìn kỹ lại, tôi thấy dưới đất... không ai trong số họ có bóng!
Hắn thấy tôi im lặng, lại dụ dỗ:
“Đừng ở trong nhà nữa, ông bà mày vào núi rồi, chưa thấy trở về! Chúng ta còn phải đi tìm họ! Một mình trong nhà rất nguy hiểm, mau ra đây đi!”
Âm thanh lúc gần lúc xa, đầu óc tôi dần mụ mị.
Trong lòng tôi lo lắng vô cùng.
Lo cho ông bà, lo cho cậu!
Miệng tôi lẩm bẩm không kiểm soát:
“Cứu... cứu người... cứu ông bà... vào núi...”
Ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị mở cửa.
“Auuuu~!”
Tiếng sói tru từ sau núi vang lên!
Chiếc răng trong tay nóng bỏng như lửa, cánh tay đau rát như bị nước sôi dội lên.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã đứng ngay ở cổng.
Khuôn mặt trắng bệch của gã đàn ông kề sát trước mặt khiến tôi hét lên kinh hãi, vội quay người chạy vào, đóng sập cửa, bịt chặt tai.
Không đúng!
Giọng nói đó có vấn đề!
Tôi không thể nghe!
Nhưng trong sân vẫn văng vẳng vọng vào:
“Ra đây đi! Mày không muốn cứu ông bà sao?”
“Nhóc con, mau ra đây...”
--------------------------------------------------