Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người theo người hầu Yêu tu xuyên qua một hành lang dài mờ tối, phía trước có ánh sáng chiếu vào, tầm mắt dẫn trở nên rộng rãi.

Đập vào mắt là một vùng hình tròn cực kỳ trống trải, còn lớn hơn cả khán đài bên ngoài. Người xung quanh không được coi là nhiều, lầu hai ở phía trên là phòng nghỉ ngơi, lầu ba là phòng chăm sóc tu sĩ của đại đấu trường.

Trước lan can của lầu hai treo một tấm thủy tinh, phía trên nhất hiện ra trận thi đấu thứ bảy, cùng với số thứ tự của hai bên so đấu, phía dưới chính là hình ảnh đánh nhau kịch liệt trên sàn đấu.

Người hầu Yêu tu vừa đi vừa giới thiệu cho bọn họ: "Ngày sau đấu giả có thể hẹn ngày so đấu trước một ngày với đại đấu trường của chúng ta. Nếu có người đồng ý so đấu, chúng ta sẽ gặp báo cho các vị biết, đến ngày đó các vị lại đến tiến hành so đấu là được."

Người hầu dẫn bọn họ đến trước một cái quầy lộ thiên, nói với nữ tử mang mặt nạ linh dương: "Sắp xếp trận so đấu cho hai vị đấu giả mới này."

Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã chiếm được chỗ tốt của người mới, bị chia ra xếp vào trận thứ tám và thứ chín.

Số thứ tự thi đấu của Ngu Tri Dao là 340, số thứ tự của Lạc Vân Dã là 341.

Chỉ có thắng được năm mươi trận, tỷ lệ chiến thắng tăng lên 90 % trở thành Bá vương mới có tên của mình.

Giống như Bá vương Hoa Hoa, hoặc Bá chủ Bạch Vũ.

"Chúc hai vị tân đấu giả thi đấu vui vẻ." Thiếu nữ mỉm cười đưa số thẻ thứ tự cho hai người.

Hai người nhận lấy thẻ thứ tự, bắt đầu ở chỗ này tìm tung tích của Bạch Vũ.

Lúc này trên sân đấu đang tiến hàng trận đấu thứ bảy, sau khi Bạch Vũ xuống đài còn chưa trở về phòng nghỉ ngơi, ở chỗ cầu thang bị một thiếu niên áo hoa màu xanh da trời ngăn cản.

Hắn ta chống eo, cười to ha ha ha: "Bạch Vũ, hôm qua sau khi thử đấu vũ một lần, có phải cảm giác rất tốt không? Ta thấy vũ kỹ hôm nay của ngươi có tiến bộ, là một nhân tài trong đấu vũ, ngày khác chúng ta lại luận bàn?"

Thời Việt cẩn thận suy nghĩ một chút, ca ca thích so đấu như vậy, hắn ta còn phải học thêm luyện nhiều, không thể xảy ra tình huống bất ngờ như hôm nay được.

Người trước mặt hắn ta chính là người sáng lập ra đấu vũ của đại đấu trường, nhất định sẽ càng am hiểu nhiều loại nhảy múa hơn. Vì vậy Thời Việt liếc nhìn Hoa Hoa, hỏi: "Có thể so tài, nhưng ta muốn biết còn có những loại nhảy múa nào?"

"Ngươi hỏi ta cái này thì đúng người rồi! Nào nào, ta nói cho ngươi biết." Thiếu niên áo hoa nhiệt tình kéo Thời Việt đến bên góc tường, hai người ngồi chồm hổm ở nơi đó bắt đầu xì xào bàn tán.

Lạc Vân Dã xuyên qua đám người, hơi liếc nhìn hai tấm lưng dưới góc cầu thang, đang chụp đầu mật mưa cái gì đó.

Ngu Tri Dao: "..."

Hai người đều ăn mặc theo lối tươi sáng, muốn cho người ta không nhận ra cũng khó.

Lúc đang bàn bạc nhảy gì đẹp với thiếu niên áo hoa, đột nhiên Thời Việt cảm nhận được một trận khí tức huyết mạch tương liên.

Hắn ta quay đầu lại, đôi mắt sau lớp mặt nạ lập tức sáng lên.

"Ca ca!"

Giọng nói vừa thanh thúy vừa vang dội.

Lạc Vân Dã:?

Ngu Tri Dao:?

Thời Việt kích động đứng dậy, quả nhiên ca ca rất hài lòng với hắn ta, bây giờ đến tìm hắn ta, nhất định muốn đón hắn ta về nhà!

Hắn ta vui mừng, đi nhanh đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me -

https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-153.html

.]

Lạc Vân Dã kéo Ngu Tri Dao lùi về phía sau một bước, trong mắt lộ vẻ cảnh giác, Thời Việt lập tức dừng bước chân lại.

Hắn ta đứng ở đó, có chút hoảng sợ luống cuống, một đôi tay căng thẳng nắm vạt áo, nhỏ giọng gọi: "Ca ca..."

Lạc Vân Dã nhíu mày: "Ta không phải là ca ca của ngươi."

Thời Việt không ngờ đến ca ca lại không thừa nhận mình, vô cùng thất vọng, giống như một con thỏ tiu nghỉu, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Ngươi chính là ca ca của ta..."

Vốn dĩ thiếu niên áo hoa ở góc tường không muốn dính vào chuyện nhà của người ta, chỉ thấy Thời Việt gọi một tiếng ca ca với Lạc Vân Dã, cái đầu nhỏ của hắn ta hơi có chút không đủ dùng rồi.

Hắn ta nói ra nghi ngờ phát ra từ linh hồn: "Bạch Vũ, tuổi của vị đạo hữu này là mười chín, tuổi của ngươi đã hai mươi mốt rồi, sao có thể là ca ca của ngươi được? Có phải nhận nhầm rồi không?"

Thời Việt ngẩn ra, hắn ta lắc đầu nói: "Đây chính là ca ca của ta, huyết mạch của chúng ta giống nhau. Hơn nữa ta mới mười sáu, sao có thể là hai mốt được?"

Thiếu niên áo hoa:?

Cái đầu nhỏ của hắn ta lại hơi choáng rồi.

Ngu Tri Dao thấy Thời Việt nói chắc chắn như vậy, thử thăm dò: "Ngươi mười sáu tuổi?"

Thời Việt gật đầu: "Ừ."

Ngu Tri Dao suy nghĩ có lẽ người này bị mất trí nhớ, tiếp tục hỏi: "Ngươi còn nhớ mình là ai không?"

Thời Việt lắc đầu: "Ta chỉ nhớ mình mười sáu tuổi, ngày đó khi tỉnh lại, chính là ở chỗ này rồi."

Hắn ta nói xong, lại mừng rỡ nhìn về phía Lạc Vân Dã: "Nhưng hôm nay ca ca đã đến!"

Vẻ mặt Lạc Vân Dã không cảm xúc, nghiêm túc quan sát ánh mắt của Thời Việt, một đôi mắt đen rất sáng, bên trong tràn đầy vui mừng và lệ thuộc đối với hắn.

DTV

Nhất thời hắn không phân biệt được rốt cuộc đối phương nói thật hay là giả.

Lạc Vân Dã hỏi: "Ngươi nói ta là ca ca của ngươi?"

Thời Việt gật đầu.

"Ngươi đi với ta." Lạc Vân Dã đi tới một góc không người, vẫy tay với hắn, "Đưa tay cho ta."

Thời Việt ngoan ngoãn đưa tay ra.

Lạc Vân Dã nhanh chóng nắm lấy cổ tay của hắn ta, truyền ma khí đồng nguyên vào, trong khoảng khắc đó Lạc Vân Dã không chỉ tìm được mệnh môn của hắn ta, còn phát hiện trong cơ thể của hắn ta bị thương rất là nghiêm trọng.

Lục phủ ngũ tạng đều bị thương nặng, mặc dù đang chậm chạp khép lại, nhưng nếu bây giờ hắn cho Bạch Vũ này một kích trí mạng, người này chắc chắn sẽ chết.

Lạc Vân Dã giương mắt nhìn Thời Việt, Thời Việt đưa tay ra rồi thì không có hành động nào khác, vui vẻ ngước mắt lên, trong mắt đều là tín nhiệm đối với hắn.

Một lát sau, Lạc Vân Dã thả tay xuống.

Hắn bình tĩnh nói: "Mới vừa rồi ta đã thăm dò qua, ta không phải là ca ca của ngươi."

Nói xong, Lạc Vân Dã lại đưa tới một bình thuốc nhỏ: "Mặc dù bên trong chỉ có một viên đan dược trị thương tứ phẩm, nhưng hẳn có thể dễ chịu được một chút."

Thời Việt cầm bình thuốc nhỏ, trong mắt tràn đầy mê mang.

Hắn ta không hiểu, rõ ràng ca ca quan tâm hắn ta, vì sao lại không thừa nhận hắn ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...