Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 186

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Linh Tu tiếp xúc với nữ tử, hoặc là sư tỷ cả ngày bế quan tu luyện hoặc đi ra ngoài lịch luyện, hoặc là cô nương tiêu sái thần long thấy đầu không thấy đuổi, hoặc là người như Kỷ Phù - phóng khoáng không hạn chế, hoặc là võ công lười biết giống như Ngu Tri Dao.

Khóc sướt mướt, là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy.

Vì vậy Linh Tu tiếp tục nói: "Vì sao phải khóc? Có thời gian khóc, không bằng trở về học tập tốt cơ sở, từng bước học tập mới có thể luyện ra được đan dược cao cấp."

Nước mắt đảo quanh hốc mắt của Sở Thanh rốt cuộc ủy khuất rơi xuống, nàng ta hít mũi nói: "Linh Tu sư huynh dạy phải."

Linh Tu nhíu mày: "Ngươi là người của Vân Cảnh thánh địa ta?"

Sở Thanh: "Không, không phải."

Linh Tu: "Vậy ai là sư huynh của ngươi?"

Sở Thanh: "..."

Câu nói tràn đầy mùi trai thẳng này làm cho Ngu Tri Dao thiếu chút nữa cười ra tiếng. Nàng dán mặt vào cánh tay Lạc Vân Dã, cười đến run rẩy cả hai vai.

Những người xung quanh cũng cảm thấy vừa lúng túng vừa buồn cười, thấp thoáng còn có tiếng cười cố gắng bị đè nén.

"Đi thôi." Linh Tu chủ động giải tán đám người, dành một con đường đi cho bọn họ. Rốt cuộc Lạc Vân Dã và Ngu Tri Dao cũng có thể đi ra, Linh Tu đi theo sau bọn họ.

Tu vi Khai Thiên cảnh trên người hai người vô cùng rõ ràng, các tu sĩ hâm mộ ghen tị nhìn bọn họ, trong âm thầm suy đoán rốt cuộc hai tu sĩ Thiên Nhân cảnh này có lai lịch lớn gì, mới có thể làm cho Linh Tu khách khí lớn như vậy.

Sở Thanh khẽ c*n m** d***, nhìn bóng người đi xa của ba người, trên mặt dính nước mắt, nhưng đáy mắt lại là một mảnh rõ ràng không có chút ủy khuất nào.

Từ khi Vân Kiếm phái rơi xuống thành tông môn tam lưu đã hung hăng đánh nát tín niệm mà nàng ta vẫn luôn nhận định.

Lúc này nàng ta mới tỉnh mộng, biết chuyện con gái chưởng môn mà mình lấy làm kiêu ngạo bấy lâu này không được xem là cái gì cả. Gặp phải tông môn đứng đầu như Vân Cảnh thánh địa, Vân Kiếm phái giống như con kiến nhỏ bị con voi g.i.ế.c chết.

Sở Thanh khát vọng lực lượng cường đại, lúc này mới rời tông môn, đến Học phủ Thánh địa cầu học, lại không ngờ rằng có thể ở chỗ này gặp được thiên tài Linh Tu của Vân Cảnh thánh địa.

Nếu như có thể bám vào hắn ta, không chỉ có thể ung dung vào được Vân Cảnh thánh địa, còn có vô số tài nguyên tu luyện mặc cho nàng ta sử dụng, đồng thời còn có bối cảnh cường đại.

Có thể nói một mũi tên trúng ba con chim.

Trong lòng Sở Thanh tính toán rất tốt, bắt đầu suy nghĩ làm cách nào tiếp cận Linh Tu.

Ngu Tri Dao đi ra khỏi Thiên lâu, hoàn toàn không nhịn cười nữa, ôm lấy cánh tay của Lạc Vân Dã cười ra cả nước mắt.

Lạc Vân Dã hơi cong môi, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.

Linh Tu - người trong cuộc còn rất mê mang, hơn nữa hỏi ra sự nghi ngờ của mình: "Tiểu Ngư, ngươi đang cười cái gì?"

Ngu Tri Dao từ từ đứng thắng thân thể, miệng còn đang nở nụ cười: "Ta đây là đang vui vẻ Linh Tu huynh đệ làm rất tốt, đối nhân xử thế, lời nói cử chỉ chính là tấm gương của thế hệ chúng ta!"

Linh Tu:: "..." Tốt như vậy sao?

"Ta biết rồi." Hắn ta gật đầu: "Sẽ tiếp tục giữ gìn."

DTV

Ngu Tri Dao cho hắn ta một ánh mắt khẳng định: "Tiếp tục giữ gìn, huynh đệ!"

Linh Tu: "Ừ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me -

https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-186.html

.]

Mắt thấy Linh Tu sắp bị Ngu Tri Dao thao túng thành công, Lạc Vân Dã quay đầu đi, vừa thấp giọng cười vừa xoa đầu Tiểu Ngư nghịch ngợm.

Ba người đi ra khỏi cửa ra của Thiên lâu hội họp với Hoa Hoa nửa c.h.ế.t nửa sống, Hoa Hoa r*n r* than thở: "Vì sao thi lý thuyết không nói rõ điểm chính luôn? Như vậy rất khó học nha!"

Linh Tu hỏi: "Cảm giác thế nào?"

"Chưa ra hình dạng gì." Hoa Hoa than thở, "Tiên sinh hỏi ta, nếu như gặp được Ma vật không thể nào địch nổi, nhưng đồng bạn của ngươi lại không ở bên cạnh, ngươi cần phải thông minh nghĩ cách giữ tính mạng cho mình, lúc này ngươi sẽ làm sao?"

Ngu Tri Dao tò mò: "Ngươi trả lời như thế nào?"

"Ta nói, bay thẳng đi nha. Chỉ cần tốc độ khá nhanh, Ma vật kia sẽ không đuổi kịp ta!" Hoa Hoa nắm quyền nói.

Ngu Tri Dao gật đầu: "Rất có đạo lý."

Hoa Hoa lập tức giống như tìm được đồng minh, kích động nói: "Đúng không đúng không, ta cũng cảm thấy rất có đạo lý!"

Học bá Linh Tu suy nghĩ trong chốc lát, lập tức mở miệng: "Câu hỏi phù hợp với lẽ thường chính là, sử dụng công pháp đặc biệt của Trị Liệu sư, làm cho khí tức của mình giống với linh vật xung quanh, ví dụ như hòa một thể với cây cỏ, để cho Ma vật đi qua."

"Tiên sinh cũng nói như vậy." Hoa Hoa than thở: "Quá khó khăn quá khó khăn,. ta có thể thành công thông qua thi lý thuyết hay không, phải dựa vào Tu huynh rồi."

Linh Tu nói ra chỗ mấu chốt: "Phù hợp lẽ thường."

Hoa Hoa than ngắn thở dài.

Ở thế giới hiện đại Ngu Tri Dao có mấy năm làm học sinh, cả ngày đều mang cặp sách đến trường rồi tan học, thi lớn thi nhỏ đều đã trở thành thói quen, trong lòng không có chút áp lực nào. Bây giờ thậm chí còn đang thảo luận với Lạc Vân Dã một lát nữa đi Linh thiện đường ăn gì.

Sáu người hội hộp ở chỗ bậc thang lúc đến.

Lại là một trận thi triển thần thông bay xuống Phù Không lâu.

Hoa Hoa vô cùng cứng rắng từ trong nhẫn trữ vật ấy ra một sợi dây linh khí, cột vào trụ hành lang của Phù Không lâu, thả sợi dây xuống, chuẩn bị cho một màn rơi xuống vô cùng đẹp trai.

Nhưng thực tế khác xa tưởng tượng.

Sau khi thiếu niên áo hoa rơi xuống, còn chưa đẹp trai hạ xuống, đã bị treo ở giữa không trung thét chói tai, kéo thế nào cũng không có cách nào làm cho sợi dây tiếp tục bị dài ra, vùng vẫy lung tung trên không trung.

Lắc lư của hắn ta, thỉnh thoảng đụng phải Thuẫn tu ngồi trên tấm thuẫn, đá trúng Cầm tu ngồi trên cái kèn, đạp trúng bánh xe lửa của Phù tu.

Trong lúc nhất thời giữa không trung đều là lời hỏi thăm mười tám đời tổ tông với hắn ta.

Đáp lại đối phương, chỉ có tiếng a a a vang tận trời xanh của Hoa Hoa.

Lúc Ngu Tri Dao bay xuống, nhánh chóng ném ra một vỏ kiếm, Hoa Hoa đặt m.ô.n.g ngồi lên đó, mặc dù nửa đường lắc lư lảo đảo, giống như cưỡi gió rẽ sóng, nhưng cuối cùng vẫn an toàn rơi xuống đất.

Người vừa rơi xuống, lập tức chạy đến bên cạnh đám đồng bạn của mình, sợ bị người ta trả thù.

Lạc Vân Dã và Ngu Tri Dao muốn đi Linh Thiên đường ăn cơm, Thời Việt có chút giác ngộ, theo ba người còn lại trở về tu luyện.

Đi dạo một chuyến, hai người Ngu Tri Dao rất hài lòng.

Bên trong Linh Thiện đường linh thực không chỉ rẻ, còn có rất nhiều thức ăn nhẹ, hơn nữa còn có thể nhận trái cây miễn phí.

Hai người vui vẻ ăn một bữa no, mang về rất nhiều trái cây miễn phí, trở về ngủ một giấc trưa.

Gần tối có một buổi giới thiệu tổng quát về tình huống của Học phủ Thánh địa, còn có người tổ chức Học phủ Thánh địa sẽ xuất hiện.

Vốn dĩ Ngu Tri Dao không muốn đi, không ngờ đến Minh Lê lại dùng ốc biển dẫn âm, thúc giục nàng đi nghe một chút.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng
Chương 186

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 186
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...