Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 158

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người vây xem nghe vậy bắt đầu hít hà.

Đan dược bát phẩm, thật sự rất quý hiếm!

Trải qua những lời đề cử nhiệt tình của người khác, cùng với sự thổi phồng đầy bình tĩnh của Ngu Tri Dao, một nhóm người mới vây quanh đến không chút do dự mua mua.

Một lát sau, không chỉ có đan dược nhị phẩm nhất phẩm được bán đi, tin tức Ngư tông sư sắp bán đan dược cấp cao ở chợ đêm cũng nhanh chóng lan truyền ra.

Gian hàng của bốn người, còn không đến nửa giờ, đan dược đã bị quét sạch sẽ.

Ngu Tri Dao còn không quên cao giọng tuyên truyền một trận với đám khách hàng kia: "Ngày mai sẽ ở chỗ này bán đan dược từ tam phẩm đến tứ phẩm của Ngư tông sư! Số lượng đan dược không nhiều, mong các vị thừa dịp đến sớm một chút!"

Mọi người lại ồn ào một mảnh.

Tiễn đám người rời đi, Linh Tu và Kỷ Phù nhìn quầy hàng sạch sẽ, hai bên ăn ý nhìn Ngu Tri Dao.

Kỷ Phù tán dương nàng: "Tiểu Ngư, ngươi thật lợi hại! Trước kia có phải ngươi thường xuyên đi ra ngoài bán đan dược?"

Ngu Tri Dao khiêm tốn nói: "Chưa nói đến thường xuyên, chẳng qua có lúc đan dược luyện nhiều không dùng được, sẽ bán ra một ít."

Trước kia nàng học Đan đạo là vì luyện đan dược trị thương cho sư tôn, luyện nhiều dùng không hết sẽ đi xuống núi bán, có thể nói hai thầy trò có một thân kinh nghiệm tuyên truyền, coi như có chút kinh nghiệm mua bán.

Kỷ Phù cảm khái chật chật hai tiếng: "Chúng ta cũng là tính làm cho danh tiếng của Ngư tông sư nổi lên? May mà mới vừa rồi gặp được tiểu công tử bị thương ở cánh tay, nếu không có bán mở đầu như vậy, còn không biết lúc nào ---"

Lúc đang nói chuyện, một thiếu niên mặc áo xanh da trời mang mặt nạ hoa hồng chậm rãi đi tới trước.

Kỷ Phù mang mặt nạ mỉm cười nói: “Vị công tử này, hôm nay đan dược của Ngư tông sư đã bán xong, ngày mai mời đến sớm."

Hoa Hoa nghiêng đầu, làm ra một thuật ngăn cách, nhỏ giọng nói: "Tiểu Ngư, ca ca, kỹ thuật diễn của ta không tệ đi."

Kỷ Phù:?

Kỷ Phù:!

Ngu Tri Dao đỡ trán, từ trong gian hàng lấy ra hơn nửa linh thạch bán đan dược của mình kín đáo đưa cho hắn ta: "Phí khổ cực của ngươi, ta để cho ngươi giả bộ một chút, không bảo ngươi thật sự làm mình bị thương."

"Như vậy sao được!" Hoa Hoa ủy khuất nói: "Hôm nay ta có trận đấu, đụng phải một Bá vương, bị hắn dùng kiếm làm bị thương cánh tay."

"Chẳng qua ta bằng vào thân hình không có người địch lại, để cho đối thủ hết sạch linh khí, cuối cùng ta thắng." Thiếu niên áo hoa kiêu ngạo nhướng mày.

Kỷ Phù lẩm bẩm nói: "Cho nên thiếu niên mới vừa rồi... Là ngươi giả trang?"

"Là ta nha! Chẳng qua ta không có giả trang." Hoa Hoa nháy mắt mấy cái, nói có lý chẳng sợ: "Tiểu Ngư nói cái này gọi là hợp tác đứng đắn, đích thân ra trận không chỉ có thể làm cho danh tiếng được truyền ra, còn có thể làm cho khách hàng lấy được cảm nhận tốt nhất!"

Kỷ Phù: "..."

Ta tin ngươi cái... Chờ một chút, hình như cũng có chút đạo lý?

Linh Tu chắp tay nói: "Đã thụ giáo."

Ngu Tri Dao vội vàng ho khan một tiếng: "Dù sao danh tiếng của Ngư tông sư cũng đã được truyền ra, bây giờ cũng đã muộn, chúng ta đi về trước, chờ tối mai lại đến xem hiệu quả như thế nào."

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me -

https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-158.html

.]

Mọi người đồng ý, bắt đầu dọn quầy hàng, đi về khách đ**m.

Sau khi trở về khách đ**m, Lạc Vân Dã bắt đầu học thuộc lòng những lời tuyên truyền mới, đọc rất nghiêm túc, làm cho Ngu Tri Dao phải cúi đầu miễn cưỡng nín cười.

"Được rồi! Tiểu Vân cực khổ!" Ngu Tri Dao đưa một quả trứng màu đỏ tím cho hắn, an ủi nói: "Ngày sau nếu chúng ta luân lạc đến mức phải bày sạp, Tiểu Vân phụ trách bán đan dược, ta phụ trách tuyên truyền. Sư tôn của ta thì phụ trách đưa hàng. Trước kia một mình ta vừa tuyên truyền vừa bán hàng, có Tiểu Vân rồi, ta có thể nhẹ nhàng được một chút."

Lạc Vân Dã suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Được, Tiểu Ngư tuyên truyền, ta tới ban đan dược. Còn có thể bán được một ít phù triện sử dụng tức thời nữa."

Ngu Tri Dao thấy hắn đang nghiêm túc suy nghĩ chuyện bày sạp trong tương lai, lại nhịn không được muốn cười.

Nàng vén chăn mỏng lên, run rẩy nói: "Ngủ chút đi, dưỡng tốt tinh thần, nhìn thử xem tối mai có thể phát hiện được tung tích của Ma tu kia hay không."

Bóng đêm nồng đậm bao phủ toàn bộ Nhạn thành.

Trong căn phòng mờ tối, Phó Nghiêu dựa vào mép giường, mặt nạ hắc long trên mặt đã sớm tháo ra, lộ ra gương mắt vô cùng tuấn dật.

Sắc mặt của gã tái nhợt, đôi môi cũng mất đi màu sắc.

Chỗ vết thương do đ.â.m đao không chỉ không khỏi, trái lại hiện ra màu xanh đen, giống như biến thành một miếng thịt thối rữa.

Chỗ xương bả vai bị Phù bút xuyên thủng thì tốc độ khôi phục lại vô cùng chậm chạp, còn chỗ bị một kiếm đ.â.m trúng kia, cũng giống như vết thương do đao đâm, đều mang lại cho gã cảm giác đau đớn giống như bị lửa đốt.

Phí Nghiêu chưa bao giờ bị vết thương quỷ dị như vậy.

Vết đao c.h.é.m kia, cho dù hấp thụ nhiều ma khí của Ma tu ở Nhạn thành cũng không có cách nào chuyển biến tốt được.

Gã nằm ngữa ở đó, thở từng tiếng hổn hển, ánh trắng m.ô.n.g lung lọt vào từ ngoài cửa sổ, chiếu sáng đôi mắt tràn đầy hung ác của gã.

Phó Nghiêng cắn răng nghiến lợi, vươn tay đào mảnh thịt đã biến thành xanh đen từ lồng ngựa ra, trên tay đều là m.á.u tươi đầm đìa.

Nhưng cho dù là vậy, cảm giác đau đớn giống như bị lửa thiêu vẫn không giảm bớt chút nào.

Ma tộc có huyết mạch càng cường đại, năng lực khôi phục của thân thể càng mạnh, cho nên có lúc Ma tộc cường đại không cần đan dược trị thương..

Bản thể của Phó Nghiêu chính là một con giao long, ỷ vào huyết mạch mạnh, lúc này ra ngoài chỉ mang theo mấy viên đan dược trị thương ngũ phẩm lục phẩm, đan dược bát phẩm thất phẩm thì đều là loại tăng tu vi hoặc khôi phục ma khí.

Vì chữa thương, gã đã g.i.ế.c hết tất cả Ma tu bên trong Nhạn thành, chỉ chừa là tâm phúc theo mình từ trong Ma vương thành mà thôi.

Mà Ma tu khác đi ra từ Ma Vương thành, có lẽ đều bị tiểu súc sinh Thời Việt g.i.ế.c rồi đi.

Thời Việt! Thời Việt!

Phó Nghiêu banh vết thương ở lồng n.g.ự.c ra, đau đến mức cả người run rẩy, trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy hận ý.

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến một tiếng gõ cửa hai dài một ngắn.

Phó Nghiêu ngồi thẳng dậy, kéo áo màu đen lại, che vết thương ở lồng ngực, trầm giọng nói: "Vào đi."

"Điện hạ." Một đạo bóng đen quỳ xuống đất: "Phòng đấu giá vẫn chưa có đan dược trị thương cao cấp để đấu giá. Chẳng qua tối nay thuộc hạ có thăm dò được tin tức, có một Ngư tông sư đến từ Vân Cảnh thánh địa, không chỉ là đệ tử thân truyền của Tôn giả, còn là Tông sư luyện đan thất phẩm, gần đây đang đột phá đến bát phẩm. Tối nay tùy tùng của hắn ở chợ đêm bày sạp bán đan dược trị thương nhất phẩm và nhị phẩm."

Bóng đen núp trong bóng đêm đưa một bình dược đến: "Đây là đan dược mà tối nay bọn họ bán ra, thuộc hạ có quan sát, dược hiệu vượt xa đan dược của Luyện đan sư cùng phẩm cấp bình thường."

Phó Nghiêu mở bình ra, ngửa đầu uống hết chỗ đan dược trị thương kia.

Nuốt vào đan dược có phẩm cấp quá thấp, Phó Nghiêu không cảm nhận được gì cả.*

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...