23.
Không có gia thế, ta chỉ có Thẩm Xung mà thôi, hắn không hề đề phòng ta.
Đứa nhi tử ta nhặt được này, đương nhiên là muốn lão sư giỏi thì có lão sư giỏi, muốn chỗ ở tốt thì có chỗ ở tốt.
Ngay cả Thẩm Xung thường xuyên bầu bạn với ta, cũng sẽ cùng với Thẩm Dục Nhiên ngoan ngoãn, chơi cờ, vẽ tranh, thỉnh thoảng còn cùng nhau trồng hoa cho ta.
Thấy ta càng ngày càng được ân sủng, nhi tử của ta dần dần nổi bật, Thần phi không thể ngồi yên được nữa.
Nhị hoàng tử và các đại thần càng lúc càng thân thiết, thậm chí có ý định tận diệt Tam hoàng tử. Hơn nữa, hắn còn xúi giục bá quan, ép Thẩm Xung lập Trữ.
Hoàng thượng đang ở độ tuổi tráng niên, bị con trai ép phải lập Thái tử sớm, đã phạm vào điều cấm kỵ. Thần phi lại còn, lấy một chuyện nhỏ nhặt không đáng để dâng tấu về nhi tử ta.
Thần phi dày công mưu tính mọi thứ cho nhi tử, vậy mà chỉ còn cách một bước, lại đột ngột dừng lại.
Nhị hoàng tử kết bè kết phái, tàn hại huynh đệ, tâm địa độc ác, bị ném đến đất phong, không có chiếu chỉ vĩnh viễn không được vào kinh.
Tất cả những điều này, từ khi ta xúi giục Thần phi để Nhị hoàng tử lộ diện, đã là kết cục định sẵn.
Cây đổ bầy khỉ tan, những đại thần luôn toan tính đó, ngửi thấy mùi liền đến tỏ ý tốt với ta.
Ta không thèm để ý đến ai cả. Chỉ là khi các phu nhân dùng trà, ta vô tình nhắc đến Dũng Nghị Hầu phủ ngày xưa.
“Có lẽ là nữ nhi của bà ta phúc mỏng, đã dứt duyên với lục thân của họ rồi.”
Kết hợp với những việc ta đã làm ở Hầu phủ trước khi vào cung, rất nhanh đã có người đoán được tâm tư của ta.
Công tử Mạnh gia không chịu nổi khổ cực lưu đày, lại nhảy xuống sông, t.h.i t.h.ể cho cá ăn, chỉ tìm được một bộ xương.
Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, Mạnh lão gia không chịu nổi, ngã một cái, liệt giường không thể cử động. Mạnh phu nhân bây giờ như một nô tài già, bận rộn ngày đêm cũng không đổi được một miếng ăn no bụng. Cô độc lẻ loi, không thấy cuối cùng của bể khổ, quả thật vô cùng bi thảm.
Họ cũng nhớ ra mình còn có một nữ nhi, mang theo sự hối hận mà dò hỏi.
Người khác cười lạnh lùng đáp lại: “Sủng phi của Bệ hạ, cũng là người mà ngươi có thể dò hỏi sao? Sớm bóp c.h.ế.t cái ý đồ dựa dẫm đó đi!”
Ta lại phơi thịt khô, loại thịt khô ngon nhất và thơm nhất, nhi tử hỏi ta: “Mẫu phi còn đau không?”
Ta sờ sờ ngực: “Không đau nữa rồi.”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Mạnh Cẩm, nàng ta, không đau nữa.
Đau, là Vân Đường.
24.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-duong-bao-oan/chuong-12.html.]
Nhưng không ngờ, lại có người lấy sự tàn bạo và bất hiếu của ta ra làm cớ.
Khi ta được phong Quý phi, bị Ngôn quan dâng tấu luận tội “đức bất xứng vị”.
Thẩm Xung nổi trận lôi đình.
Ta khuyên hắn: “Có làm Quý phi hay không, ta đều không quan tâm. Có chàng và Nhiên Nhi bầu bạn với ta là đủ rồi.”
“Thật sự đủ sao?” Thần phi cười mà đến, bên cạnh là Hoàng hậu nương nương đã lâu không lộ diện.
Hai kẻ đã có nhi tử gặp nạn, như chó nhà có tang lại bắt tay nhau.
“Như phi thật sự là nữ nhi của Mạnh gia sao?”
Chạm thẳng vào tim đen.
“Đương nhiên không phải.” Ta đáp thẳng thừng.
Cả hai người đều sầm mặt, ta tiếp tục nói: “Ta là nữ mồ coi mà, các người không biết sao?”
Thần phi vẫn với vẻ mặt từ bi đó, nhưng lại đưa ra tội chứng muốn đẩy ta vào chỗ chết: “Nhưng tất cả những thứ này, đều chứng minh ngươi không phải nữ tử mồ coi, mà là, hậu nhân của tội thần, người của Vân gia.”
Thẩm Xung bóp tay ta đau điếng, trong mắt đầy nghi ngờ: “Hậu nhân của tội thần Vân gia? Nàng là thế sao?”
Chu Hoàn tiếc nuối thở dài: “Năm đó Trắc phi cũng bị phát hiện là hậu nhân của tội thần, nên mới không thể trốn thoát mà nhảy xuống hồ Vị Ương. Không ngờ, nàng ấy còn có một muội muội xinh đẹp như hoa. Thật đáng tiếc!”
Miệng nàng ta nói đáng tiếc, nhưng trên mặt lại không giấu được vẻ đắc ý. Đại khái, họ nghĩ rằng họ lại liên thủ, ta sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn.
“Những tội chứng này từ đâu mà có?”
Thần phi cười duyên: “Là nha đầu trong cung Trinh tần trước khi tự sát đã đưa cho thần thiếp. Tất cả đều là bằng chứng muội muội xúi giục nàng ta mượn tay Hoàng hậu, lấy đi tính mạng đứa con của chính mình. Muội muội, còn gì để nói không?”
Ánh mắt Thẩm Xung âm trầm đáng sợ. Ta biết hắn đang cố gắng kìm nén cơn giận, chờ ta giải thích.
Vì vậy, ta trải bức thư ra, từng chữ từng chữ cho Thẩm Xung xem: “Bệ hạ thấy, đây là chữ của ai?”
Mắt Thẩm Xung co lại, không thể nhịn được nữa, đưa tay tát một cái thật mạnh vào mặt Thần phi.
Hoàng hậu kinh hãi thất sắc: “Hoàng thượng đánh nhầm người rồi! Kẻ làm điều ác rõ ràng là Như phi mà!”
Thẩm Xung cúi đầu nhìn nàng ta, trong mắt đầy vẻ thất vọng: “Hoàng hậu thân thể không tốt, sớm về cung dưỡng bệnh, Trẫm coi như hôm nay nàng chưa từng đến.”
Dù sao cũng là phu thê, vào lúc này mà hắn vẫn che chở cho nàng ta.
Nhưng cơ hội để trả thù ta, khó khăn lắm mới có được, Chu Hoàn làm sao cam lòng từ bỏ?
Nàng ta dẫn theo một đám phi tần, quỳ thẳng trước mặt Thẩm Xung: “Thần thiếp là chủ của Trung cung, có trách nhiệm can gián. Kẻ nghịch thần tặc tử ở bên cạnh Quân vương, chính là mối đe dọa cho giang sơn Đại Sở. Thần thiếp vì giang sơn, vì Bệ hạ, xin Bệ hạ xử tử người sống sót của Vân thị!”
--------------------------------------------------