Năm đó, bức thư của đệ đệ ta chỉ có nàng ta xem qua, người đã bán đứng chúng ta, cũng chỉ có nàng ta - Tống Trinh Nhi.
Nợ m.á.u phải trả bằng máu, nàng ta dựa vào đâu mà nghĩ rằng mình có tư cách ra điều kiện với ta?
Từ khoảnh khắc ta gửi tín vật của mẫu thân và đệ đệ nàng ta đến tay nàng ta, đã định trước rằng trước khi chết, nàng ta sẽ không thể ăn ngon ngủ yên, luôn sống trong lo lắng bất an.
Trên đường trở về tiệc cung yến, ta bị Thần phi chặn lại, nàng ta cười tươi nhìn mặt ta: “Ngươi thật giống một cố nhân!”
Ta liếc mắt khinh bỉ: “Ồ, ta biết. Ngày Bệ hạ cầu xin ta làm phi tử, đã nói rồi, chỉ là thế thân của ánh trăng sáng mà thôi. Chẳng phải cũng là một vị phi tử cao quý, ăn sung mặc sướng sao? Ta còn làm bộ làm tịch gì nữa.”
Nàng ta tái mặt, những lời ly gián suýt chút nữa khiến nàng ta nghẹn chết.
“Hiện tại chính là cơ hội tốt để Nhị hoàng tử lộ diện, ngươi không nên nhân cơ hội này mà hành động sao? Hoàng thượng đang đau đầu vì không có nhi tử nào có thể lập nên sự nghiệp. Cơ hội tốt như vậy, bỏ lỡ rồi, sẽ không bao giờ có lại nữa. So với vẻ giả tạo của Hoàng hậu, ta thấy nụ cười của ngươi thân thiết hơn nhiều.”
Mắt Thần phi sáng lên, dịu dàng nắm lấy tay ta.
19.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Tam hoàng tử ngã bệnh, Nhị hoàng tử hiên ngang lộ diện trên triều đường.
Mẫu phi của hắn, ta từng rất thích. Nàng dịu dàng yếu đuối, với nụ cười nhàn nhạt, luôn theo sau ta mà gọi tỷ tỷ.
Nàng tâm tư tinh tế, cũng ôn nhu ngoan ngoãn. Khi ta trở về phủ với thân thể đầy máu, nàng luôn đứng ở hành lang, chờ đợi để tắm rửa và băng bó vết thương cho ta.
Trong Vương phủ, hai người mà ta tin tưởng nhất, một là Vạn Quỳnh do một tay ta đào tạo, một là Tống Trinh Nhi ta nhặt về từ đống xác chết.
Nhưng cuối cùng, Tống Trinh Nhi lấy nhược điểm của ta để đổi lấy phú quý, trở thành Trinh tần bây giờ.
Vạn Quỳnh đ.â.m ta một kiếm từ phía sau, để bảo toàn cho mẹ con nàng ta, sau đó được phong là Thần phi.
Bọn họ, không một ai có thể thoát.
Bây giờ Tam hoàng tử đã suy yếu, Thần phi ẩn nhẫn nhiều năm, trong những tin tức ta đưa cho nàng ta, cuối cùng đã lộ ra mũi nhọn sắc bén.
Trên triều đường, Nhị hoàng tử không ngừng thu mua lòng người, ép Tam hoàng tử không thể động đậy.
Trong hậu cung, Thần phi công khai kết giao với ta, khiến Hoàng hậu trở tay không kịp.
“Đa tạ muội muội đã cung cấp chứng cứ, bây giờ Chu Thượng thư đã lún sâu vào vụ án tham ô kết bè kết cánh, khó lòng thoát thân, muốn trở thành chỗ dựa của Tam hoàng tử, cũng lực bất tòng tâm rồi.”
Thấy ta không đáp lại, nàng ta lại nói bóng gió: “Chỉ tiếc, dù sao hắn cũng cứng miệng, không chịu cắn ra Tam hoàng tử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-duong-bao-oan/chuong-9.html.]
Ta liếc xéo nàng ta: “Có bằng chứng xác thực hay không không quan trọng, đạo lý lời người đáng sợ Nhị hoàng tử hiểu mà, cùng lắm thì tạo thế.”
Ta nhớ ra hôm nay là ngày tiểu cô nương mời ta ăn thịt khô, ta đứng dậy đi về phía điện Cầu Phúc.
Nụ cười trên khóe môi Thần phi lập tức tắt lịm, sự lạnh lẽo như rắn độc, dính chặt vào sau lưng ta.
Muốn mượn đao g.i.ế.c người? Ai là đao của ai còn chưa biết chắc đâu!
20.
Tin tức ta mang thai được che giấu rất kín. Thẩm Xung bảo vệ ta cẩn thận, trong ba lớp ngoài ba lớp.
Hắn nói, nhất định phải bảo toàn cho ta được mẫu tử bình an.
Ta giấu nụ cười trên khóe môi, hùa theo nói rằng đó là điều đương nhiên.
Nhưng chỉ vài ngày sau, Trinh tần đến cung của ta uống một chén trà, ta liền đại xuất huyết, ngã xuống đất.
Khi Thẩm Xung đến, vũng m.á.u đó hiện rõ trong mắt hắn.
Có lẽ là hắn nhớ lại ngày Vân Đường sảy thai, hắn cũng như thế, từ trong vũng m.á.u đó, ôm Vân Đường về, nhưng lại mất đi đứa con đã thành hình.
Khi ôm ta vào lòng, thân thể hắn run rẩy, không ngừng cầu xin: “Đừng ngủ, đừng ngủ, Trẫm ở đây!”
“Thái y đến rồi, nàng hãy cố gắng một chút nữa, Trẫm sẽ luôn ở bên cạnh nàng!”
Ta cố gắng học theo thần thái của Vân Đường khi bị thương, sờ lên mặt hắn, không nói một lời, không kêu một tiếng đau.
Ký ức không ngừng chồng chéo, có lẽ càng thêm khắc sâu.
Khi biết ta bị hạ một lượng lớn hồng hoa, thân thể bị tổn thương nặng nề, không còn duyên với hài tử nữa. Thẩm Xung quay lưng đi thẳng đến cung Vị Ương của Chu Hoàn.
Dù Trinh tần có cắn chặt răng, không nói một lời, nhưng moi được vài câu thật lòng từ miệng người hầu, không khó.
“Gần đây Hoàng hậu nương nương gọi chủ tử nhà nô tỳ đến cung Vị Ương thường xuyên hơn, hôm nay còn gọi đến mật đàm từ sáng sớm hai canh giờ.”
“Trước khi tiểu chủ đến cung Quan Sư, Hoàng hậu nương nương đã phái người ra khỏi cung, người nói, yên tâm đi, mọi việc có bổn cung lo. Cầu Hoàng thượng làm chủ cho tiểu chủ nhà nô tỳ!”
Trinh tần rất nghe lời, từng lời từng chữ đều làm theo dặn dò của ta.
Thẩm Xung dùng một cước đá Trinh Tần ngã xuống đất: “Ngươi là chó của nàng ta à? Chưa từng thấy ngươi trung thành đến thế!”
“Đã là trung thành, năm xưa vì sao lại phản bội A Vũ. Đồ tiện nhân, ngươi c.h.ế.t không đáng tiếc!”
--------------------------------------------------