Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CẨM ĐƯỜNG BÁO OÁN

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12.

“Nàng giỏi lắm, cầm d.a.o của Trẫm, g.i.ế.c con trai của Trẫm!” Thiên tử Thẩm Xung bỏ lại Tam hoàng tử đang quỳ dài bên ngoài điện Dưỡng Tâm, đến chất vấn ta vì sao chỉ là một cơn giận nhất thời mà lại lôi cả nhi tử hắn vào.

Thẩm Xung bây giờ đã ôn hòa hơn rất nhiều, khác hẳn với khi hắn ta sắc bén, thâm sâu và mạnh mẽ của ngày xưa.

Trước đây, trong mắt hắn không chứa nổi một hạt cát, giờ đây hắn chỉ muốn vì sự yên ổn của tiền triều và hậu cung mà dĩ hòa vi quý.

Ta không hài lòng, vì vậy cứ dựa vào ghế nằm, híp mắt tắm nắng, không thèm liếc nhìn hắn một cái.

Giằng co một lúc lâu, hắn vươn tay sờ sờ mặt ta: “Nàng đấy, cái tính này, càng ngày càng giống nàng ấy.”

Khi Hoàng đế ở chùa Hộ Quốc thăm Thái hậu, gặp được vị Như phi mà hắn nhất kiến chung tình, chính là ta.

Như phi, như ý phi tử, vị phi tử như ý của hắn.

Thật nực cười, ta lại trở thành thế thân của chính mình.

Dù sao, ai cũng không thể ngờ rằng, Mạnh Cẩm bây giờ lại chính là Vân Đường, ánh trăng sáng đã c.h.ế.t từ nhiều năm trước của Thẩm Xung.

Bắt chước chính mình, ta muốn giống bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Cho nên, khi ta một kiếm hất hắn ngã ngựa, giẫm lên xương bả vai định bóp nát cổ hắn, hắn đã tìm thấy bóng dáng của cố nhân trong ánh mắt và thần thái của ta.

Hắn muốn phong ta, một kẻ ngạo mạn, là Như phi.

Điều kiện ta đưa ra là hắn phải thay ta g.i.ế.c thiên kim giả, báo thù rửa hận.

Hắn đã không còn sự tàn nhẫn như xưa, cũng không muốn nhúng tay vào chuyện hậu viện của các đại thần.

Chỉ giao Đại Lý Tự khanh và Đại nội Tổng quản Ngũ công công cho ta, còn việc có thể đưa kẻ ác ra trước pháp luật hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào thủ đoạn của ta.

Thời kỳ đặc biệt thì không thể thiếu những thủ đoạn mạnh bạo. Đây chính là điều mà Thẩm Xung mười tám tuổi đã tự đề xuất.

Cho nên, ta đã chọn cách tra tấn tàn bạo.

Có Đại Lý Tự khanh đích thân đến hiện trường, những tội chứng không có chút sơ hở nào, bọn họ đều phải nhận.

Lại xuất hiện một Tam hoàng tử, muốn vì hồng nhan mà nổi giận, khiến ta trở thành một oan hồn.

Thẩm Xung muốn bảo vệ nhi tử, ta lại muốn trút giận, chúng ta giằng co không dứt.

“Lúc nhỏ nó suýt c.h.ế.t vì bệnh, Hoàng hậu lại quá mực yêu chiều, chiều hư đến mức không biết trời cao đất rộng, khiến Trẫm quá thất vọng.”

Ta cười lạnh: “Một câu thất vọng rồi là xong sao?”

Thẩm Xung lộ vẻ không vui. Ta vẫn không lùi bước, ngửa mặt nhìn thẳng vào hắn.

Sự trêu ngươi cùng vẻ thách thức ngang ngược, là dáng vẻ mà chính miệng hắn đã nói với Vân Đường, rằng hắn yêu nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-duong-bao-oan/chuong-6.html.]

Hắn bị thần thái đó dồn ép, đang định mở miệng…

“Hoàng hậu nương nương giá đáo!”

Mắt ta sáng lên, Chu Hoàn à, đã lâu không gặp.

Ta dày công tính toán để lôi Tam hoàng tử xuống ngựa, chính là để tặng ngươi món quà gặp mặt này đấy.

13.

Nàng ta vẫn như xưa, giữ vẻ đoan trang hiền thục của một tiểu thư khuê các. Chỉ khi nhìn thấy ta và con d.a.o của ta, khóe mắt nàng mới giật một cái.

Nhưng nàng ta vẫn không hề chớp mắt, quỳ xuống trước mặt Thẩm Xung: “Tam hoàng tử còn nhỏ dại, bị kẻ gian hãm hại và xúi giục, mới nhất thời nóng nảy, làm ra những chuyện hồ đồ như vậy.”

“Không làm tròn trách nhiệm của Trung cung, dạy dỗ ra một hài tử hồ đồ, thần thiếp khó lòng chối tội. Xin cởi mũ tạ tội, thần thiếp tự thỉnh vào lãnh cung chịu phạt!”

Ma ma bên cạnh vội vàng quỳ xuống: “Nương nương thân thể không tốt, vừa mới xuống giường đã vội dẫn Tam hoàng tử đến chịu đòn nhận tội. Bệ hạ xin tha tội, nương nương không thể vào lãnh cung được ạ!”

Nếu Trung cung bị liên lụy, sẽ ảnh hưởng đến nền móng của quốc gia. Chưa nói đến điều gì khác, Chu thị tộc, một gia tộc có công với ba triều Vua, sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Trên triều đình, khó tránh khỏi lại nổi lên tranh chấp. Và Thẩm Xung, điều hắn ghét nhất chính là những lão già trên triều đình cứ cãi vã không dứt.

Chu Hoàn vẫn như nàng ta thời trẻ, thích nhất là cách “lách luật cứu nước”.

Nhưng mà, nàng ta nghĩ hay lắm.

“Ma ma nói có hơi nhiều rồi không, ở trước mặt Bệ hạ, có phần cho ngươi nói sao?”

Lý ma ma và Hoàng hậu đều tái mặt.

Ta lại liếc trắng mắt nhìn Thẩm Xung: “Ngươi cũng tìm cho ta một người nói thay đi, sau này những lời khó nghe đều để người khác nói, ta chỉ nói những lời ngươi thích nghe thôi, có hời không?”

Mặt nạ “đóng vai người tốt” của Hoàng hậu bị ta vạch trần, nụ cười đoan trang cứng lại trên mặt.

Ma ma lắm lời liền bị Ngũ công công lôi ra ngoài, tiếng tát “bốp bốp” vọng vào, khuôn mặt Chu Hoàn đóng băng.

Sự hận thù của nàng ta lướt qua mặt ta, ta lại chẳng hề bận tâm, đá đá chân Thẩm Xung dưới gầm bàn: “Kẻ gian là ai? Ta ư? Hay là ả thiên kim giả đáng c.h.ế.t kia?”

Không nỡ phạt nhi tử, vậy thì phạt thiên kim giả đi. Lùi một bước, đôi bên cùng có lợi.

Thẩm Xung hiểu ý lùi bước của ta, khuôn mặt âm u bỗng chốc tan ra như tuyết tan đón mùa Xuân.

“Nàng là ái phi của Trẫm, nếu nàng cũng trở thành kẻ gian, vậy chẳng phải Trẫm trở thành hôn quân sao?”

“Ý của Hoàng hậu là, nữ tử Mạnh gia kia độc ác nham hiểm, đã lợi dụng nhi tử của Trẫm, còn muốn g.i.ế.c ái phi của Trẫm, đúng là tội không thể tha. Trẫm sẽ phạt nàng ta…”

“Phụ hoàng không thể!”

Khóe miệng ta cong lên + đồ ngu đến rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CẨM ĐƯỜNG BÁO OÁN
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...