Theo dõi chúng tại page Facebook: Chước Chước Xuân Sơn Hạ hoặc tiktok @xuansonha.01 để thêm nhiều truyện cùng gu nhé~~~
Nói rồi, tôi đưa tay làm như muốn lấy điện thoại, vẻ rất tin tưởng rằng mẹ kế sẽ không bao giờ từ chối.
Nhưng bất ngờ, bà ta “rầm” một tiếng, đập mạnh tay lên điện thoại. Cả bàn sững lại nhìn bà ta, khoảng năm giây sau, bà ta mới cầm máy lên, cười gượng:
"Để dì mở khóa đã."
Cầm được điện thoại, tôi nhanh chóng tải ứng dụng ngân hàng, thêm thẻ, nhập số tiền. Bất ngờ thay, Lý Hồng Mai cũng hợp tác, nhập mật khẩu chuyển khoản ngay trước mặt mọi người.
“Đinh” Học phí đã được chuyển đi.
Bữa cơm hôm ấy, Lý Hồng Mai ăn trong khó chịu.
Còn tôi, đã bước xong bước đầu tiên của kế hoạch.
Tôi nhớ hồi đại học, mỗi tháng ba sẽ cho tôi 2000 tệ để sinh hoạt.
Để tôi thân thiết hơn với Lý Hồng Mai, ba giao cho bà ta việc gửi tiền tiêu vặt cho tôi. Mỗi lần chuyển khoản xong, bà ta đều kèm lời dạy: người trẻ phải biết chịu khổ, ba mẹ thì già rồi, một ngày nào đó cũng cần con cái phụng dưỡng.
Lúc ấy tôi ngây ngô, tin là thật, nên đi làm thêm không ít việc. Lý Hồng Mai biết được thì khen lấy khen để, nhưng ngay sau đó lại cắt tiền sinh hoạt của tôi từ 2000 xuống còn 1500.
Tôi không mấy để ý, nghĩ mình đủ tiêu là được, thiếu 500 cũng chẳng đáng gì.
Cho đến khi Lý Siêu – con trai bà ta vào đại học, tôi tình cờ thấy trên mạng xã hội của hắn khoe đủ loại chuột gaming, tai nghe, bàn phím… mỗi món cả ngàn tệ. Lúc đó tôi mới biết mỗi tháng hắn được gửi khoảng 3000 tệ.
Lý Hồng Mai viện cớ: tôi có thể tự kiếm thêm, còn con bà thì không, nên phải cho nhiều hơn.
Kể từ đó, tôi mới bắt đầu để tâm.
Sau này, khi tôi đi du học, bà ta cũng thường rót vào tai ba những lời như: “Du học nhiều khi chỉ phí tiền”, “Cuối cùng cũng về nước làm công ăn lương thôi”, hay “Xa cách thế này, chúng ta không nỡ để con đi lâu”. Ba nghe mãi cũng xiêu lòng.
Chước Chước Xuân Sơn Hạ
Nghĩ lại, nếu khi ấy tôi không quá nhường nhịn, có lẽ bộ mặt thật của bà ta đã sớm bị lật tẩy rồi, và ba cũng không phải ra đi trong hoàn cảnh đơn độc như thế…
---
Sau khi chắc chắn chuyện học phí, tôi bắt đầu bước tiếp theo: khiến Lý Hồng Mai thân bại danh liệt.
Từ ngày phát hiện bộ mặt thật của bà ta, tôi đã lén đặt vài bút ghi âm trong nhà. Mỗi ngày chờ lúc bà ta đi tắm, tôi lấy ra nghe lại. Nhờ thế, tôi mới biết hôm đó bà ta sảng khoái chuyển học phí cho tôi không phải vì thương tình, mà bởi bà ta nghĩ: chỉ cần tôi ra nước ngoài, căn hộ đứng tên tôi sẽ có cách bán hoặc đem thế chấp, thế nào cũng moi thêm được một khoản.
Nhưng trong đoạn ghi âm ấy, ngoài chuyện đó, tôi còn nghe được những thứ khác – chính chúng đã gợi cho tôi cách trả thù hai mẹ con họ.
Đoạn đối thoại giữa Lý Hồng Mai và con trai:
“Số tiền người ta vừa thả ra, kiếm lời bao nhiêu?”
“Giờ con cũng có hơn trăm vạn, con cũng muốn đem cho vay, mẹ tìm giúp con chỗ nào đáng tin.”
“Mẹ, mẹ chắc chứ? Con chưa từng làm, lỡ có vấn đề thì sao?”
Hóa ra “thả ra” nghĩa là cho vay nặng lãi.
Tôi vốn lớn lên trong khu tập thể toàn người làm ngành ngân hàng, nên cũng biết sơ qua. Người ta không vay được từ ngân hàng chính thống vì tín dụng xấu, nợ nần hoặc có tiền án, nên đành tìm đến cho vay ngoài – vừa lãi cao, vừa nửa hợp pháp nửa bất hợp pháp.
Lý Hồng Mai nhìn thấy món lợi ấy, nên muốn đem số tiền mới cướp được từ ba tôi đi cho vay, mong tiền lại đẻ ra tiền.
Tôi không thể không thừa nhận bà ta không ngu ngốc – khác với nhiều phụ nữ tham của, bà ta không tiêu xài phung phí, cũng chẳng đi du lịch, mua vàng ngọc, mà lại nghĩ đến chuyện giữ tiền và sinh lời. Nếu không phải thủ đoạn của bà ta quá bẩn thỉu, tôi còn phải giơ ngón tay cái khen ngợi.
Nhưng tiếc rằng, ngay từ đầu bà ta đã đi sai đường.
Năm nay, Lý Siêu vừa tốt nghiệp, nhờ quan hệ mà xin vào làm ở một ngân hàng nhỏ trong huyện. Công việc ổn định, ngày thường tiếp xúc với nhiều hồ sơ vay vốn, nên hắn biết rõ ai bị ngân hàng đánh trượt, ai đang cần vay ngoài.
Ý đồ của Lý Hồng Mai trong đoạn ghi âm đã quá rõ: bà ta muốn con trai giới thiệu những “khách hàng” ấy cho mình.
Tôi hiểu – để trả thù, không gì tàn nhẫn bằng việc khiến bà ta tự tay ném đi số tiền vừa moi được từ ba, rồi nhìn nó biến mất sạch.
Chỉ cần Lý Hồng Mai đem tiền đi cho vay, gặp đúng đối tượng xù nợ, bao nhiêu năm toan tính của bà ta sẽ thành mây khói.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức gọi cho chú Lâm – người duy nhất có thể giúp tôi thực hiện kế hoạch.
Chúng tôi hẹn nhau ở quán ăn cũ. Ông cau mày nhìn tôi:
"Tiểu Đồng, con chắc chắn muốn làm vậy sao? Tiền này nếu khéo xoay, con còn có thể giữ lại một ít cho mình. Nhưng một khi đã chọn con đường này, sẽ không có đường lui."
Tôi đáp không chút do dự:
"Con chắc chắn. Con phải báo thù cho ba. Con không cần tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/can-than-me-ke-hai-nguoi/chuong-3.html.]
Ông thở dài:
"Được, để chú giúp con tìm người."
Vài ngày sau, chú Lâm lại gọi tôi ra ngoài.
Ông nói đã tìm được một người thích hợp.
Người đó họ Ngô, cũng là dân làm ăn. Nhà có xe, có xưởng, công việc vẫn chạy đều, chỉ là lần này cần vốn xoay vòng để nhập nguyên vật liệu. Trước đây, ông ta từng ngỏ ý vay tiền chú Lâm, nhưng ông từ chối. Một trăm vạn không phải con số nhỏ, không phải quen biết nhiều năm thì chẳng ai dám dễ dàng bỏ ra cho vay cả.
Lần này, chú Lâm hẹn lão Ngô ra quán, cũng dẫn tôi đi cùng, sắp xếp cho tôi ngồi phía sau bàn ăn để nghe.
Ông mở lời:
"Lão Ngô à, lần trước anh tìm tôi vay tiền, tôi từ chối, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy áy náy lắm."
Lão Ngô xua tay cười:
"Anh Lâm nói thế khách khí quá, tôi hiểu mà."
"Nhưng anh cứ tìm người quen vay thế này, sao không tính đến chuyện vay ngân hàng?"
"Khổ lắm, lần trước tôi còn nợ chậm trả, nên ngân hàng không duyệt nữa."
"Thế thì khó rồi."
"Ừ, biết làm sao được."
Chú Lâm khẽ gật đầu, giọng chậm rãi:
"Tôi quen một cán bộ tín dụng, cậu ta có cách. Anh thử đến tìm xem sao."
Mắt lão Ngô sáng lên:
"Thật à? Anh cho tôi số liên lạc, tôi nói chuyện với cậu ta."
"Cái đó thì không tiện. Người này ngoài mặt vẫn làm việc theo quy định, thủ tục vẫn phải đi đủ, nếu anh gọi riêng thì dễ lộ."
"Vậy tôi cứ lên thẳng ngân hàng tìm anh ta?"
"Cũng được. Cậu ta ở chi nhánh ngân hàng trong huyện, tên là Lý Siêu."
"Tốt quá."
Chú Lâm vội dặn:
"Chỉ là tôi giới thiệu cho anh biết hướng đi, anh đến gặp cậu ta thì đừng nhắc đến tên tôi. Anh em với nhau, nên tôi mới nói cách thôi đó."
"Tôi hiểu rồi, sẽ tự mình tìm đến, không liên lụy anh đâu."
"Vậy thì tốt.”
Sau khi lão Ngô đi khỏi, tôi bước lại gần, nhìn chú Lâm đầy thắc mắc:
"Người này trông chính trực quá, sao chú lại chọn ông ta vậy?"
Chú Lâm nhấp ngụm trà rồi chậm rãi đáp:
"Thật ra trước đó có một ông chủ khác đồng ý cho ông ta vay. Nhưng khi chuẩn bị ký giấy, bên kia bắt lão Ngô phải đưa cả vợ con tới ký tên cùng. Ông ta nổi giận, từ chối ngay tại chỗ.
"Vợ con cũng phải ký sao?" Tôi kinh ngạc.
"Ừ. Ông ta cho rằng làm ăn là chuyện của đàn ông, sao lại lôi cả vợ con vào, như thế là sỉ nhục."
Chú Lâm thở dài:
"Thời buổi này làm ăn ngày càng khó. Không phải đầu tư nào cũng có lời, nhiều người đổ tiền một lần là lỗ sạch. Ai không theo kịp thời đại thì cũng chả cầm cự nổi."
"Chú đừng nói thế, ba con vẫn luôn khen chú giỏi lắm."
"Tiểu Đồng à, lo học hành cho tốt đi. Sau này chuyện làm ăn của chú còn phải nhờ các con chỉ bảo."
"Chú nói vậy quá lời rồi."
"Giờ thiên hạ lắm kẻ lừa đảo. Ngày trước ký hợp đồng, viết giấy vay, mọi người còn giữ chữ tín. Giờ thì khác, việc gì cũng phải có luật sư cố vấn."
Nghe đến đây, tôi mới hiểu. Thì ra vị luật sư kia đã khuyên ông chủ ấy: nếu không cho vay thì thôi, còn đã cho vay thì phải có tất cả người thừa kế hợp pháp cùng ký tên để tránh rủi ro. Chính vì thế lão Ngô mới tức giận bỏ đi. Bề ngoài ai cũng không nói gì, nhưng trong lòng đều hiểu rõ.
--------------------------------------------------