Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cặp Đôi Hai Mặt

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn tối xong, Ninh Noãn Noãn và Lục Yến về nhà.

“Lục Yến, em nhớ nhà, em nhớ anh trai rồi.”

Vừa vào cửa, mắt Ninh Noãn Noãn đã đỏ hoe.

“Vậy để anh đưa em về.”

“Không cần đâu, em không muốn anh thấy bộ dạng yếu đuối của em, em tự về được, mai em sẽ quay lại.”

Khuôn mặt Ninh Noãn Noãn đầy vẻ bi thương, sau đó cô lái xe rời khỏi biệt thự.

Phố đi bộ Thập Hương.

Quán nướng Hải Thiên.

“Chủ quán, cho tôi 10 xiên sườn cừu, 10 xiên nấm, 10 xiên ba chỉ nướng, 10 xiên cánh gà nướng, thêm hai chai bia lạnh, còn nữa, mỗi thứ tôi vừa gọi thêm 20 xiên mang về.”

Ninh Noãn Noãn ngồi trước bàn ngoài trời, lớn giọng gọi đồ ăn.

C.h.ế.t tiệt, đây mới là cuộc sống chứ! Toàn mấy món thanh đạm nhạt nhẽo, định lên trời chắc!

Ninh Noãn Noãn nhai ngấu nghiến miếng ba chỉ nướng bóng mỡ, nhấp một ngụm bia lạnh mát rượi, sảng khoái vô cùng!

“Tiểu Noãn Tử, cậu ở đâu thế?”

“Tiểu Văn Tử! Mình đang ăn đồ nướng đây, có muốn đến không? Mình mời!”

Lần trước cãi nhau với Tống Văn Sương một trận, Ninh Noãn Noãn đã mấy ngày không liên lạc, nhưng hôm nay tâm trạng cô tốt, chuyện cũ tự động bỏ qua hết.

“Cậu ở đâu?”

Tống Văn Sương lái xe đến, lại gọi một đống gà nướng, còn gọi thêm 20 xiên thận cừu nướng.

“Cái quái gì đây, cậu định chuyển giới thành đàn ông, bổ thận hả?”

Ninh Noãn Noãn uống một ngụm bia, lè lưỡi.

“Mẹ nó, nếu có thể chuyển giới thì tốt rồi, mình sẽ cưới con yêu tinh cậu, xem cậu còn đi gây hoạ cho ai nữa không.”

Tống Văn Sương c.ắ.n một miếng thận cừu, lườm Ninh Noãn Noãn.

“Xì! Đừng có mà hắt nước bẩn lên người mình, lần trước cậu c.h.ử.i anh mình, mình còn chưa trút giận đâu!”

“Được thôi, là mình sai rồi được chưa, mình nào có thật lòng coi thường anh cậu đâu, tính cách mình ra sao cậu còn lạ gì, hễ tức giận là lại nói năng không cẩn thận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cap-doi-hai-mat/chuong-23.html.]

Tống Văn Sương nhắc đến lại tức, nói tiếp.

“Không ngờ cậu lại thật sự không thèm đếm xỉa đến mình, cậu định tuyệt giao với mình thật sao? Mình đối với cậu hết lòng hết dạ, vậy mà cậu vô tâm vô tình!”

“Cậu có lòng sao? Vì một thằng đàn ông tầm thường mà suýt đ.â.m mình thôi.”

Tống Văn Sương biết mình sai, hậm hực hừ hai tiếng, nâng ly cụng với Ninh Noãn Noãn, làm bộ khó chịu: “Được rồi được rồi, có mỗi chuyện cỏn con mà cậu ghim kỹ thế, hôm nay mình mời được chưa?”

“Thế còn được.”

Trong lòng Ninh Noãn Noãn cuối cùng cũng nguôi giận.

“Mình vừa đến nhà cậu tìm cậu định xin lỗi, ai ngờ cậu không có ở nhà. Anh trai cậu bảo cậu chuyển sang nhà chồng rồi, gì chứ, mới ngày đầu dọn qua đã chạy ra ngoài ăn vụng rồi sao, nhà chồng ngược đãi không cho cậu ăn cơm à?”

Tống Văn Sương bắt đầu cười đắc ý, vừa ăn xiên thịt nướng vừa cười trộm.

“Đừng nhắc nữa, nhà họ ăn chay. Trời ơi, cậu không thấy mấy món họ ăn đâu, đồ ăn tự nhiên nguyên chất luôn đó, mình đoán là chẳng thêm giọt dầu nào, toàn hương vị tự nhiên. Bảo sao bố mẹ của Lục Yến trông đẹp như tiên, hoá ra đúng là không hề nhiễm bụi trần. Còn mình thì chịu không nổi, thà làm cái máy hút dầu mỡ cũng phải ăn thịt nướng.”

“Sau này sống kiểu gì đây, không lẽ cứ phải thèm nhỏ dãi cả đời sao?”

Ninh Noãn Noãn cầm xiên sườn cừu nướng lên, biểu cảm đau khổ, một bên là chồng, một bên là thịt nướng, khó mà lựa chọn được.

“Này, cậu thật sự không định nối lại tình xưa với Từ Viễn Châu à? Thế thì mình ra tay đấy nhé.”

Tống Văn Sương nói.

“Đệt! Mình biết ngay là cậu có ý với Từ Viễn Châu, còn giả bộ với mình!”

Ninh Noãn Noãn làm động tác móc mắt, kích động luyên thuyên: “Mấy cái chuyện lén lút mờ ám này sao được đôi mắt sắc bén của mình chứ? Cuối cùng cũng thừa nhận rồi nhé!”

“Ai lén lút mờ ám chứ! Mình... mình chẳng qua là không dám theo đuổi anh ấy thôi, nếu không thì đến lượt cậu chiếm hời à!”

Tống Văn Sương buồn phiền thở dài.

Tống Văn Sương có vẻ ngoài hết sức bình thường, trang điểm lên cùng lắm chỉ trông thanh tú hơn một chút. Từ Viễn Châu lại thuộc dạng xem trọng ngoại hình, Tống Văn Sương cảm thấy tự ti, chỉ dám thầm thương trộm nhớ chứ không dám bày tỏ. Khi Ninh Noãn Noãn và Từ Viễn Châu yêu nhau, Tống Văn Sương ở nhà một mình khóc đến nỗi dùng hết tám gói khăn giấy.

“Mình nói này, cậu có thể có chút chí khí được không hả?”

Ninh Noãn Noãn hận Tống Văn Sương không thể “đúc thành thép”, bực bội nói: “Từ Viễn Châu chỉ là một tên cặn bã, suốt ngày đi bar tán tỉnh, chính là kiểu ăn chơi vô dụng, ngoài cái mặt đẹp ra chẳng có gì tốt cả, lại còn có lông đen. Cậu thích anh ta ở điểm nào? Cậu có thể ăn thứ gì ra hồn chút được không, đói đến điên rồi à? Nào, ăn xiên thận cừu của cậu đi!”

Ninh Noãn Noãn bực đến mức đập bàn, gần như sắp phát điên.

“Trong đầu cậu chỉ toàn trai đẹp, cậu thì biết cái gì! Từ Viễn Châu căn bản không như cậu nghĩ đâu, cậu hoàn toàn không hiểu con người anh ấy!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cặp Đôi Hai Mặt
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...