Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cặp Đôi Hai Mặt

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ninh Lăng Trần mở cửa bước vào nhà, thậm chí còn không kịp thay giày, cũng chẳng kịp đóng cửa, đã vội vã chạy lên lầu.

Anh mở cửa phòng ngủ của mình, bên trong tối om. Anh bật đèn, bước tới trước tủ quần áo, mở ra.

Ninh Noãn Noãn đang co ro bên trong tủ, trông cô vô cùng mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Ninh Lăng Trần, cô nở một nụ cười.

“Quả nhiên là anh trai ruột của em, một lúc đã đoán được em trốn ở đây.”

Ninh Lăng Trần bật khóc ngay lập tức, anh bế cô ra khỏi tủ, đặt cô ngồi xuống ghế sô pha. Giống như hồi còn nhỏ, anh vỗ nhè nhẹ lên lưng cô, dỗ dành cô.

Ninh Noãn Noãn được anh đón về nuôi từ khi cô 6 tuổi. Khi đó, cô gần như là một đứa trẻ tự kỷ: không nói chuyện, không cười, cả ngày chỉ trốn tránh, như thể cô không thuộc về thế giới này.

Nguyên nhân là vì Lâm Huệ Cẩm, mẹ ruột của cô, ghét bỏ cô, đối xử với cô hà khắc đến mức gần như ngược đãi. Khi đó, bất kể Ninh Noãn Noãn nói gì, Lâm Huệ Cẩm đều chê bai, nh.ụ.c m.ạ cô. Cô cố lấy lòng, làm nũng, nhưng đổi lại chỉ là những lời trách mắng và sự lạnh lùng. Lâu dần, cô không dám nói thêm một lời nào.

Khi ấy, Ninh Lăng Trần chỉ mới 12 tuổi, vẫn đang học cấp hai. Anh cũng chỉ là một đứa trẻ nhưng đã quyết định dọn ra khỏi ký túc xá của trường, đưa Noãn Noãn về sống cùng, chơi với cô, nói chuyện với cô.

Ninh Lăng Trần mãi mãi không thể quên được ngày đó, khi Noãn Noãn 6 tuổi, cô trốn trong phòng, vẽ một bức tranh chân dung anh trai mình. Cô run rẩy bưng bức tranh đến trước mặt anh, vừa sợ hãi vừa khẩn cầu.

Anh đã khóc, hết lời khen ngợi bức tranh của cô. Khi ấy, Noãn Noãn ngây người nhìn anh, không dám tin vì trước đó cô chưa từng được ai khen ngợi.

Từng chút một, anh đã chữa lành cho Noãn Noãn. Nhưng những vết thương do tuổi thơ để lại là thứ không thể xóa bỏ hoàn toàn. Khi đau buồn, cô vẫn sẽ trốn vào tủ quần áo.

“Anh ơi, sao anh lại khóc? Em chỉ thấy bực mình trong lòng nên vào tủ để yên tĩnh một lát thôi.”

Ninh Noãn Noãn đưa tay chạm vào khuôn mặt anh trai mình, mỉm cười rất bình thản. Cô thở dài, rồi hỏi: “Em gây họa rồi, Ninh Trác Trí đã báo cảnh sát rồi đúng không? Sao mãi vẫn chưa có ai đến bắt em nhỉ?”

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp lời: “Không sao hết, em có g.i.ế.c người đâu, cùng lắm cũng chỉ bị giam mấy tháng thôi mà.”

Ninh Lăng Trần đặt tay lên đầu cô, ôm cô thật chặt vào lòng.

“Xin lỗi em, Noãn Noãn… Anh xin lỗi em…”

Anh liên tục nói lời xin lỗi, đau đớn đến mức gần như tan vỡ, sự ân hận dâng đến tột cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cap-doi-hai-mat/chuong-90.html.]

Là tại anh. Ninh Noãn Noãn chính là điểm yếu chí mạng của anh. Lần trước cô cầm d.a.o đ.â.m Cố Phong Diệp, còn xông vào nhà anh ta với khẩu súng, hay lần này cô đ.á.n.h bị thương Ninh Điềm Điềm và Ninh Trác Trí, tất cả đều vì anh. Ninh Noãn Noãn mắc chứng rối loạn nhân cách kịch tính*, chính anh đã hủy hoại cô.

*Bệnh nhân rối loạn nhân cách kịch tính sử dụng ngoại hình của họ, hành động một cách quyến rũ hoặc khiêu khích không thích đáng, để thu hút sự chú ý của người khác. Họ thiếu ý thức tự định hướng và có tính ám thị cao, thường hành động một cách ngoan ngoãn để giữ được sự chú ý của người khác.

“Anh ơi.”

Ninh Noãn Noãn giơ tay ôm lấy Ninh Lăng Trần, nghẹn ngào nói nhỏ: “Anh đừng sợ, em sẽ luôn ở bên anh.”

“Noãn Noãn!”

Lục Yến lao thẳng vào nhà.

Thấy Ninh Noãn Noãn bình an vô sự, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Ninh Noãn Noãn cuộn mình trong lòng anh trai, dường như đã sắp thiếp đi. Thấy anh đến, cô đứng dậy, khuôn mặt lạnh lùng hẳn.

“Anh, em muốn nói vài lời với Lục Yến.”

Chắc Lục Yến đến để bàn chuyện ly hôn. Trong lòng Ninh Noãn Noãn chẳng hề cảm thấy đau buồn.

“Anh chắc đã biết rồi.”

Ninh Noãn Noãn tựa vào ghế sô pha, ôm gối, vẻ mặt đầy lãnh đạm: “Mẹ anh chắc đã kể hết với anh rồi. Đúng vậy, em chính là loại người như vậy đấy. Trước đây ngoan ngoãn nghe lời trước mặt anh chỉ là giả vờ thôi. Thật ra em c.h.ử.i thề như cơm bữa, thích uống rượu, mê đồ nướng, và còn thích đ.á.n.h nhau nữa. Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi. Chi phí tổ chức hôn lễ em sẽ bồi thường đầy đủ. Ngoài ra, em sẽ trả anh một khoản bồi thường. Nhưng anh đừng mơ mộng quá, nhiều hơn em sẽ không đưa đâu.”

Lục Yến bế thốc Ninh Noãn Noãn lên, đặt cô ngồi xuống giường.

“Ai nói anh muốn ly hôn với em?”

“Đến nước này mà còn không ly hôn, anh điên sao? Hay anh mắc chứng thích ngược đãi bản thân?”

Mặt Ninh Noãn Noãn không cảm xúc, buông lời mắng chửi, chẳng buồn giả vờ nữa.

“Được rồi đó, đừng diễn cái vẻ si tình nữa. Dù sao em đã đ.á.n.h người thành ra như vậy, giờ ly hôn cũng chẳng ai nói anh bạc tình đâu.” Cô tỏ ra khó chịu, mất kiên nhẫn nói tiếp: “Chuyện của anh trai em lan truyền đến mức đó, làm sao gia đình anh có thể không để tâm chứ? Đừng giả vờ nữa, mọi chuyện rõ ràng rồi, ngả bài ra đi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cặp Đôi Hai Mặt
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...