Những năm 80, ai ai cũng nghèo.
Anh trai tôi nhặt về một bó mía ruột đỏ đã mốc từ ruộng nhà người khác, mẹ tôi nấu thành nước đường cho mỗi người trong nhà một bát.
Tôi bảo có độc rồi đổ hết cả nồi, mẹ tôi tát tới mức tai trái tôi điếc đặc, anh trai còn đá một cái khiến tôi liệt nửa người, mắng tôi là đồ phá của.
Cả nhà lại chê tôi tàn phế sau này lớn lên cũng chẳng bán được tiền, trực tiếp đánh c.h.ế.t tôi rồi bán cho nhà người khác để phối âm hôn.
Tôi c.h.ế.t từ khi còn trẻ, thế mà họ lại lấy tiền phối âm hôn của tôi để mua một sợi dây chuyền bằng vàng to chảng cho anh trai.
Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về thời khắc nồi nước đường vừa bưng lên bàn, lần này tôi không đổ nữa, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ múc cho anh trai hết bát này đến bát khác.
1.
"Đây là nước đường từ cây mía hôm nay con mang về đấy, mía ngon lắm! Nhìn này, toàn ruột đỏ cả!" Mẹ tôi bưng nồi nước đường cùng mấy cái bát sứ đặt lên bàn, không ngừng khoe khoang.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Khi tôi mở mắt đã thấy đang đứng bên cạnh bếp, đầu óc vẫn còn choáng váng.
Tại sao tai trái tôi vẫn nghe rõ âm thanh, cơ thể tôi vẫn cử động được?
Thậm chí tôi cũng không nằm trong quan tài tối tăm, trên cổ anh trai cũng chưa đeo sợi dây chuyền vàng to chảng, chẳng lẽ tôi sống lại rồi?
Tôi nhìn xung quanh, nhà vẫn là nhà cũ, mẹ tôi lúc này đang múc nước đường trên bàn, cho mỗi người một bát.
Bà ta thiên vị, nên bát trước mặt tôi gọi là nước đường nhưng chẳng có mấy miếng mía và củ năng, gần như toàn nước lã, còn bát của thằng anh trai khốn nạn kia thì mía và củ năng chất đầy như núi.
Thấy tôi nhìn chằm chặp bát nước đường của anh trai, mẹ tôi lập tức khó chịu, cầm đũa gõ vào đầu tôi: "Nhìn gì mà nhìn, anh mày đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn nhiều hơn!"
Tôi bị đánh co rúm vào góc, không dám cãi, nhưng rõ ràng tôi mới bảy tuổi, anh ta mười lăm tuổi cần lớn, còn tôi thì không sao?
Thấy tôi như vậy mẹ cũng hài lòng!
Bà ta cười với anh trai: "Con ăn đi, không đủ thì trong nồi còn, để lại cho bố và ông mỗi người một bát nhỏ là được."
Kiếp trước, tôi vì lo cho sức khỏe của mọi người nên đã đổ sạch nồi nước đường mốc này, nhưng họ chẳng biết ơn, còn khiến tôi tàn tật suốt đời.
Kiếp này, tôi sẽ không lo chuyện bao đồng nữa!
Tôi nhìn anh trai gắp miếng mía ruột đỏ bỏ vào miệng, nhai nhai rồi nói: "Ngon quá, con ăn được ba bát!"
Ăn đi ăn đi! Tốt nhất là ăn thật nhiều! Sau này cũng chẳng ăn được nữa đâu!
Đúng lúc đó, mẹ tôi đột nhiên chạy tới, kéo tôi đến bàn, suýt nữa thì ấn đầu tôi vào bát: "Chiêu Đệ, mày nhìn anh làm gì? Mau ăn đi! Ăn xong đi nấu cám lợn, giặt quần áo cho anh mày, đừng có mà lười biếng!"
Nhìn nồi nước đường mốc ngay trước mắt, trán tôi toát mồ hôi lạnh, thứ này tôi không dám đụng vào!
Nhưng tôi chưa thể đánh rắn động cỏ, nên ngẩng đầu lên cười nịnh: "Mẹ, con đang nghĩ bài tập của anh hai hôm nay làm xong chưa? Bây giờ trời chưa tối, hay là con đi làm giúp anh hai trước?"
"Cũng được, hôm nay mày khôn ra đấy! Đi nhanh đi!" Anh trai nghe thấy vậy thì rất vui, vì anh ta ghét nhất là làm bài tập, trước giờ thường bắt tôi làm hộ, làm sai cũng chẳng sao, đằng nào anh ta cũng là học sinh đứng cuối lớp, nộp bài chỉ là cho xong việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cay-mia-doat-mang/chuong-1.html.]
Còn tôi, người luôn mong được đi học, dù đã đến tuổi nhưng bị mẹ bắt ra đồng làm ruộng, chưa một ngày nào được tới trường, kiến thức của tôi toàn học được từ sách giáo khoa cũ của anh trai và những lần nghe lén ngoài cửa sổ trường làng gần nhà.
Thế là, trong khi hai người họ uống nước đường ngon lành bên bàn, tôi ngồi bên cửa sổ cặm cụi làm bài tập cho anh trai.
2.
Anh trai tôi đúng là đang tuổi lớn, nên anh ta ăn rất khỏe, từng bát nước đường nhanh chóng vào bụng, trên bàn vỏ mía chất thành đống.
Còn mẹ tôi uống một bát lớn, kêu lên: "Sướng thật! Bụng ấm hết cả lên!"
Khi trời sắp tối, bố và ông tôi cuối cùng cũng về, người đầy bụi than. Hai người làm ở mỏ gần nhà, lúc này là lúc mệt nhất, khát nhất.
Thấy họ về, tôi vội đặt bài tập xuống, đi ra múc cho mỗi người một bát lớn.
"Bố, ông, mẹ nấu nước đường cho cả nhà, hai người uống trước đi, con tiếp tục làm bài cho anh."
Nói xong tôi quay lại bên cửa sổ, dù lề mề mãi nhưng cuối cùng cũng làm xong bài tập.
Tôi đang nghĩ cách làm sao để không phải uống bát nước đường đó.
Bỗng từ bếp vọng ra tiếng mẹ gọi: "Chiêu Đệ, vào bếp đun lửa cho mẹ! Mẹ còn phải xào rau, nhanh để không kịp!"
Tôi vội vào bếp giúp, khi đồ ăn dọn lên, tôi lướt nhìn bát nước đường của mình thấy chiếc bát đã trống rỗng!
Ông thấy tôi nhìn, trừng mắt khó chịu: "Nhìn gì! Tao khát, uống thêm một bát không được à?"
Tôi lắc đầu, tỏ vẻ cam chịu: "Dạ không có.”
Cả nhà bắt đầu dùng bữa tối, đĩa trứng xào ớt để trước mặt anh trai và mẹ, cá rán nhỏ để trước mặt bố và ông, còn tôi chỉ có bát canh củ cải trắng.
Tôi nhấm nháp từng miếng củ cải, nghĩ thầm đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa là món ngon trong nhà sẽ thuộc về tôi rồi!
Khoảng mười phút sau, anh trai đột nhiên kêu chóng mặt: "Ôi~ mẹ ơi con chóng mặt quá!"
Lập tức mọi người vây quanh anh ta, mẹ tôi ôm chặt anh ta: "Thiên Tứ à! Con ăn nhầm thứ gì à?"
"Không có! Con chỉ uống nước đường mẹ nấu! Và ăn cơm thôi!"
Mặt anh trai tái mét, mồ hôi lăn dài.
"Vậy thì không sao đâu! Hay con nằm nghỉ một lát?" Mẹ tôi ngập ngừng.
"Ọe~" Anh trai bắt đầu nôn.
"Nôn đi! Nôn xong sẽ đỡ chóng mặt." Mẹ thấy anh trai nôn thì yên tâm hơn, chỉ đỡ anh ta sang phòng khác nghỉ.
Cả nhà tiếp tục ăn cơm, không để ý nhiều, người trong làng nếu bị bệnh nhẹ chẳng ai đi bác sĩ cả.
--------------------------------------------------