Nhưng chẳng bao lâu anh trai nôn càng lúc càng dữ, nôn đầy nửa thau, mặt mày càng tái nhợt.
Mẹ tôi cũng bắt đầu chóng mặt nôn mửa, bà ta nằm cạnh anh trai, rên rỉ khó chịu.
"Có nên đưa họ đến trạm xá không? Hay là ngộ độc thực phẩm?" Thấy bố tôi nhăn nhó, tôi giả vờ quan tâm đi tới, vừa dọn chất nôn vừa hỏi.
Bố tôi do dự, đi trạm xá phải truyền nước, tốn kém, ông tiếc tiền nên đá quả bóng cho ông nội: "Bố xử lý thế nào?"
"Nằm nghỉ thêm đi! Có khi nôn xong sẽ khỏi." Ông nội quyết đoán, không cho đi!
Khi bố và ông cũng kêu chóng mặt, anh trai đột nhiên hét lên: "Mắt con! Mắt con sao không nhìn thấy gì nữa!"
3.
Nhà cửa náo loạn, mẹ tôi dù chóng mặt cũng cố đứng dậy ra ngoài kêu người giúp, nhưng vì mệt lả nhanh chóng ngã dúi.
Ông nội gào lên: "Chắc chắn ngộ độc rồi! Phải đưa Thiên Tứ đến trạm xá!"
Bố tôi cũng thều thào chỉ tay vào tôi: "Chắc do nồi nước đường, cả nhà chỉ có mày không uống! Chiêu Đệ còn đứng đó làm gì, đi gọi người đi!"
"Con đi ngay." Tôi nói xong cầm đèn pin bên giường ra khỏi nhà, nhưng nhà tôi ở xa, năm trăm mét quanh sân không có nhà ai.
Khi tôi tới được nhà bác Vũ gần nhất, đã tám phút sau.
"Bác Vũ ơi, nhà cháu hình như bị ốm hết, bác qua xem giúp được không? Cháu không vác nổi họ!" Tôi gõ cửa liên hồi.
"Không đi! Hôm trước thằng anh mày ăn trộm gà nhà tao, tao còn chưa tính sổ đấy! Ốm là đáng đời!" Bác Vũ từ trong nhà mắng ra.
Trong lòng tôi khoái chí, nhà bác Vũ là gần nhất, bác không giúp thì tôi phải đi nhà xa hơn, càng tốn thời gian.
Nhưng với nhân phẩm trộm cắp của anh trai tôi, chắc chẳng nhà nào quanh đây chịu giúp.
Thế là tôi đi thêm mấy nhà nữa, ai cũng chửi rủa không chịu theo.
Khi tới nhà trưởng thôn, đã là nửa tiếng sau, vợ trưởng thôn mở cửa, may mắn là ông ấy không có nhà, vợ ông ấy nói: "Chồng dì đi uống rượu, ở nhà ông Quách đầu làng, có việc thì đến đó tìm đi!"
Thế là tôi lại lê bước trong gió lạnh tới nhà xa nhất.
Khi tôi dẫn trưởng thôn say khướt và ông Quách về tới sân, anh trai đã co giật toàn thân, sắp không chịu nổi nữa rồi!
"Con tôi ơi!" Mẹ tôi khóc lóc, nhưng mắt bà cũng đã mờ dần.
Cuối cùng trưởng thôn quyết định, gọi mấy nhà trong làng cùng dùng xe bò đưa cả nhà tôi lên trạm xá huyện, nhưng ông nội không đi.
Ông nội tiếc tiền, nói: "Các người đi đi! Tôi nằm nghỉ sẽ khỏe."
Tình thế cấp bách, bố mẹ tôi đành bỏ ông nội ở nhà, giao tôi chăm sóc rồi lên xe bò đi mất.
4.
Sau khi họ đi, tôi nhìn ông nội trên giường càng lúc càng yếu, mờ mắt, co giật không thôi.
"Ông uống chút nước đi ạ!" Tôi ra sân múc bát nước lã mang vào đưa ông.
"Sao cả nhà uống chỉ mày không uống, có phải mày đã biết mà cố tình đầu độc cả nhà không?"
Ông nội vốn tính nóng, nghi ngờ nổi lên, ông tát tôi một cái thật mạnh.
Mặt tôi lập tức in năm ngón tay đỏ, nhưng tôi không giận, cứ giả ngốc, đằng nào ông ta cũng không có chứng cứ, độc cũng không phải tôi bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cay-mia-doat-mang/chuong-2.html.]
"Cháu không biết, ông không muốn uống thì thôi." Nói xong tôi để bát lại, vào bếp rửa nồi bát, kể cả nồi nước đường.
Khi nghe tiếng bát rơi, tôi quay lại thì ông nội đã đại tiểu tiện ra giường.
Lúc này ông ta mới sợ, liên tục kêu: "Đưa ông đến trạm xá ngay, không! Phải đến bệnh viện!"
"Nhưng cháu không vác nổi ông, mọi người quanh đây đều đi đưa bố cháu rồi, hay cháu lên huyện tìm họ?"
Nhưng đi về như vậy sẽ tốn thời gian, không biết ông có chờ được không.
Lúc này không còn cách nào khác, ông nội vẫy tay bảo tôi đi nhanh, thế là tôi lại cầm đèn pin ra khỏi nhà.
Đêm lạnh cắt da cắt thịt, tôi kéo chặt chiếc áo bông cũ mỏng manh, lại lên đường, lần này đường còn xa hơn.
Khi tôi đuổi kịp bố mẹ, đã một tiếng sau, tại trạm xá.
Thấy tôi tới, hàng xóm xúm lại dạt ra, bàn tán xôn xao.
"Chiêu Đệ à! Anh cháu coi bộ không xong rồi!"
"Đúng đấy! Bác sĩ bảo đồng tử giãn hết rồi!"
"Mẹ cháu cũng không khả quan, trạm xá đang tìm xe, phải chuyển lên bệnh viện lớn!"
Bố tôi đang rên rỉ trên giường, thấy tôi liền ngồi dậy tát một cái: "Mày không ở nhà chăm ông, chạy lên đây làm gì?"
"Ông bảo cháu lên đây, ông đại tiểu tiện ra quần rồi! Bố tìm cách đưa ông đi viện đi."
Ông nội vốn đã uống nhiều hơn một bát nước đường, lại già yếu nên càng nặng.
Bố tôi sững người, vội cầu cứu trưởng thôn: "Trưởng thôn cho người đi đón bố tôi với!"
Thế là mấy hàng xóm theo lệnh trưởng thôn quay về làng đón ông nội.
Trong lúc chờ ông nội, anh trai trên giường đột nhiên co giật rồi ngừng hẳn.
Bác sĩ kiểm tra mũi rồi thông báo: "Bệnh nhân đã qua đời, nghi ngờ ban đầu là ngộ độc thực phẩm."
Mẹ tôi đang rên rỉ, nghe vậy lập tức khóc vật vã: "Con tôi ơi! Con đi rồi mẹ sống sao đây!"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bố tôi cũng mềm nhũn trên giường, mặt mày tuyệt vọng, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.
5.
Tối đó trưởng thôn thuê xe, đưa cả nhà tôi lên bệnh viện thành phố ngay trong đêm.
Do bố tôi uống ít, nên là người khỏe nhất, nửa đêm đã có thể đi lại.
Mẹ tôi qua cơn nguy kịch, nhưng vì để lâu nên mắt đục ngầu, một bên mù hẳn.
Còn ông nội, để lâu nhất nên liệt toàn thân, kiếp trước suốt ngày chửi tôi phế vật tốn gạo, kiếp này chính ông ta cũng liệt! Thật là đáng đời!
Ba ngày sau, khi về tới nhà, xác anh trai đã thối rữa, mùi hôi thối xộc lên từ xa.
Nhưng không còn cách nào, cả nhà đi vắng, không ai lo tang lễ cho anh trai.
Dù bệnh viện cuối cùng đưa ra lời giải thích là ngộ độc thực phẩm và chỉ rõ nguyên nhân do mía bị mốc đỏ, nhưng mẹ tôi nhìn đống mía chất đầy góc nhà, vẫn thấy bỏ đi thật lãng phí.
Hơn nữa, trước đây đã từng ăn mía đỏ, sao lần này lại bị ngộ độc?
--------------------------------------------------