Vào ngày đại điển sắc phong, ta gieo mình từ trên tường thành cao vợi.
Bộ lễ phục Hoàng hậu lộng lẫy, uy nghiêm thấm đẫm m.á.u tươi, rơi xuống nền tuyết trắng xóa, gây chấn động cả triều đình.
Ta mang theo chấp niệm sâu nặng, không thể siêu thoát, linh hồn cứ thế vất vưởng chốn trần gian.
Từ phía xa, ta nhìn thấy vị Hoàng đế trẻ tuổi, đôi mắt đỏ ngầu, đang đứng lặng người trước linh đường của ta.
Giọng nói người trầm khàn, từng chữ thốt ra như đang tự vấn chính mình:
“Bảo Châu, nàng đã là Hoàng hậu rồi, còn điều gì chưa thỏa mãn sao?”
Phải rồi, rốt cuộc ta còn điều gì không thỏa mãn nữa đây?
-------------Ta là Khương Bảo Châu, đích trưởng nữ của Thừa tướng Đại Hạ – Khương Hoài Viễn.
Phụ thân ta là trọng thần được tiên hoàng vô cùng tín nhiệm.
Vừa sinh ra, ta đã được phong làm Minh Nghi Quận chúa. Năm mười lăm tuổi, vào lễ cập kê, ta được ban hôn cho Thái tử. Mười sáu tuổi, ta bước chân vào Đông cung.
Về sau, tiên hoàng băng hà, Thái t.ử kế vị.
Ta trở thành mẫu nghi thiên hạ, là Hoàng hậu của một nước.
Năm đó, ta vừa tròn mười tám.
Khi chưa xuất giá, ta là quý nữ tôn quý nhất chốn kinh thành.
Sau khi xuất giá, ta là bậc mẫu nghi thiên hạ, dưới một người mà trên vạn người.
Cuộc đời ta thuận buồm xuôi gió đến mức không một nữ t.ử Đại Hạ nào không thầm ngưỡng mộ.
Thế nên, khi ta đột ngột quyên sinh, dù là người thân sơ hay kẻ xa lạ, ai nấy đều bàng hoàng không hiểu.
“Một đời viên mãn như vậy, Hoàng hậu còn gì để bất mãn?”
Ta còn gì không hài lòng ư? Câu hỏi này, mẫu thân đã hỏi ta không biết bao nhiêu lần từ khi ta còn tấm bé.
Ngày ấy, mẫu thân còn rất trẻ. Đôi bàn tay thon dài, tinh tế của người cầm lấy cành liễu mảnh, bắt ta quỳ giữa từ đường lạnh lẽo, không chút nương tay mà quất xuống từng roi.
“Con còn gì không hài lòng? Từ nhỏ con đã sống trong nhung lụa, lớn lên giữa phồn hoa đô hội của Thịnh Kinh. Thật đáng thương cho muội muội con, còn nhỏ dại đã phải theo tổ mẫu đến vùng Lũng Tây hẻo lánh, chịu gió sương vất vả, chưa từng được hưởng một ngày sung sướng. Con còn dám đòi hỏi gì nữa?”
Nhiều năm trôi qua, ký ức về ngày hôm đó vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ta.
Hôm ấy, sau khi luyện chữ xong, ta tình cờ thấy đại nha hoàn của mẫu thân đang bưng mấy chiếc khăn tay.
Nhìn những đường thêu non nớt trên khăn, lòng ta dấy lên sự tò mò liền tiến lại hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chap-niem-hoang-hau/chuong-1-chap-niem-hoang-hau.html.]
Nha hoàn Kim Ngư bảo rằng đó là khăn mẫu thân tự tay thêu gửi cho muội muội ở Lũng Tây.
Ta có một muội muội kém ta hai tuổi, từ bé đã được tổ mẫu nuôi dưỡng và đưa về quê nhà Lũng Tây.
Trong ký ức của ta, chưa bao giờ ta thấy mẫu thân cầm kim chỉ.
Khi đó ta còn nhỏ dại, tính tình chưa đủ trầm ổn, chẳng màng đến sự can ngăn của Kim Ngư, liền chộp lấy một chiếc khăn rồi chạy đi tìm mẫu thân.
Ta chỉ muốn mẫu thân cũng thêu cho ta một chiếc.
Dẫu sao, ta chưa từng nhận được món đồ nào do chính tay người làm, trong lòng không tránh khỏi chút ghen tị trẻ con.
Ta hớn hở dâng chiếc khăn đến trước mặt mẫu thân, nhưng đáp lại ta là cơn thịnh nộ của người.
Đó là lần đầu tiên ta thấy mẫu thân giận dữ đến thế, đáng sợ hơn cả những lần ta bị thầy trách phạt vì lơ là việc học.
“Con đã cướp đi của Minh Châu quá nhiều thứ rồi, ta tuyệt đối không cho phép con cướp thêm bất cứ thứ gì của con bé nữa!”
Mẫu thân vung cành liễu sang một bên, phạt ta quỳ ở từ đường suốt cả đêm dài.
Trước khi rời đi, giọng người lạnh lùng vang lên, buốt giá đến mức khiến ta rùng mình:
“Đây là món nợ con nợ Minh Châu.”
Những vết roi quất xuống da thịt đau rát, vừa đau vừa ngứa, hòa cùng cái lạnh lẽo, trống trải và tĩnh mịch của từ đường.
Mẫu thân không lấy lại chiếc khăn tay ấy, có lẽ người nghĩ nó đã bị ta làm vấy bẩn.
Ta không kìm được nước mắt, định dùng chiếc khăn để lau, nhưng cuối cùng lại chỉ biết nhét nó sâu vào trong n.g.ự.c áo.
Nhiều năm sau, chiếc khăn thêu hình chú mèo con với đôi mắt và cái miệng xiêu vẹo ấy vẫn luôn theo sát bên ta.
Mãi đến ngày trước khi tự vẫn, ta mới ném nó vào lò than đang cháy rực.
Muội muội ta, Khương Minh Châu, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh tổ mẫu.
Mẫu thân ta xuất thân từ dòng dõi tướng môn nơi biên ải, tính tình phóng khoáng, nên không được lòng tổ mẫu - người vốn sinh ra và lớn lên trong khuôn phép thế gia.
Khi ta chào đời, nhờ danh phận Quận chúa mà tổ mẫu không thể tùy ý đưa ta rời kinh.
Nhưng đến khi Minh Châu ra đời, bà phớt lờ sự phản đối của mẫu thân, cương quyết mang muội muội còn đỏ hỏn trong tã lót về Lũng Tây.
Phụ thân là người hiếu thuận, nghĩ thương hai vị lão nhân cô quạnh nơi biên cương, nên đành ngầm đồng ý để tổ mẫu đưa Minh Châu đi.
Chính điều này đã biến mẫu thân trở thành con người như bây giờ.
--------------------------------------------------