Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chấp Niệm Hoàng Hậu

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người luôn mặc định rằng ta và phụ thân mắc nợ muội muội, nên dành sự quan tâm đặc biệt cho Minh Châu. Mỗi dịp lễ tết, bà đều chất đầy những xe quà gửi về Lũng Tây.

Có lẽ cũng vì muốn đối chọi với tổ mẫu, bà quyết tâm rèn giũa ta thành một quý nữ tài đức vẹn toàn.

Bởi vậy, từ tấm bé ta đã phải dùi mài kinh sử, ngày ngày không dám lơ là nửa bước.

Nhờ thế, ta dần trở thành đệ nhất quý nữ kinh thành, trong khi muội muội lại trưởng thành theo một cách hoàn toàn khác biệt.

Không phải ta chưa từng gặp Minh Châu.

Mỗi độ xuân về, phụ thân và mẫu thân đều đưa ta về Lũng Tây thăm tổ mẫu, khi ấy ta mới được gặp muội.

Nhưng vì quá thương nhớ con, mẫu thân dành trọn thời gian ở Lũng Tây để kề cận, tâm tình cùng Minh Châu, khiến ta hiếm khi có cơ hội trò chuyện với muội ấy.

Trong ký ức của ta, Minh Châu là một cô nương hoạt bát, khác xa với những tiểu thư khuê các chốn kinh kỳ.

Muội ấy vô tư, tràn đầy sức sống như một vầng thái dương nhỏ bé, luôn nở nụ cười rạng rỡ với thế gian.

Muội ấy hoàn toàn trái ngược với hình mẫu nữ nhi Thừa tướng mà mẫu thân mong đợi, nhưng người lại yêu thương muội ấy vô cùng.

Chẳng ai tiếp xúc với Minh Châu mà không đem lòng yêu mến. Ngay cả ta cũng rất quý muội muội mình.

Ở kinh thành, khi các nữ t.ử mười hai tuổi bắt đầu được định thân, tổ mẫu vì quá cưng chiều Minh Châu, muốn tìm cho muội một tấm chồng như ý, nên dù không nỡ vẫn quyết định đưa muội trở về kinh.

Năm ấy, Minh Châu mười hai tuổi, còn ta mười bốn.

Từ lúc nhận tin, mẫu thân không giấu nổi niềm hân hoan, miệng luôn lẩm bẩm:

“Minh nhi của ta về rồi, tâm can bảo bối của ta cuối cùng cũng về nhà.” Người thường nói với nha hoàn Kim Ngư như thế.

Bà thích gọi Minh Châu là “Minh nhi”, nhũ mẫu bảo đó là tên gọi thân mật của muội ấy lúc nhỏ.

Ta cũng từng có một cái tên thân mật như vậy. Nhũ mẫu kể rằng trước khi có Minh Châu, bà thường gọi ta là “Bảo nhi”.

Nhưng từ khi ta có ký ức, chưa một lần nào ta nghe bà gọi ta bằng cái tên ấy nữa.

Ngay cả đến lúc ta lìa đời, tiếng gọi thân thương ấy vẫn chưa từng vang lên.

Nhũ mẫu hay an ủi rằng mẫu thân là nữ t.ử lớn lên nơi biên ải, tính tình cứng cỏi nên chưa thạo cách làm mẹ hiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chap-niem-hoang-hau/chuong-2-chap-niem-hoang-hau.html.]

Thực ra không phải vậy. Ta đã từng chứng kiến dáng vẻ của người khi làm mẹ.

Mỗi đêm, mẫu thân đều túc trực bên Minh Châu, ôm muội ấy vào lòng, khẽ khàng hát những khúc ru chỉ có ở vùng biên cương, dịu dàng gọi: “Con ngoan của ta, Minh Châu của ta.”

Những khúc hát ấy xa lạ với chốn kinh thành, không dành cho ta, và ta cũng chưa từng được nghe bao giờ.

Bà là một người mẹ hiền từ, chỉ là bà không thích ta mà thôi, đơn giản là vậy.

Khi muội muội vừa từ Lũng Tây trở về, mẫu thân vui mừng khôn xiết, tự tay sắp đặt một viện riêng cho Minh Châu. Mọi sự chú ý trong phủ đều dồn cả vào hai mẹ con họ.

Có lẽ vì tủi thân và đố kỵ, thời gian ấy ta chẳng muốn ở lại trong phủ, thường xuyên dẫn nha hoàn Cẩm Y ra ngoại thành, đến chùa Hộ Quốc dâng hương cầu phúc.

Ta cũng chẳng biết mình cầu xin điều gì, có lẽ là cầu gia đạo êm ấm, hay cầu mong mẫu thân san sẻ cho ta chút tình thương, chung quy cũng chỉ là những lời nguyện cầu lặp đi lặp lại đến vô vọng.

Nếu cầu phúc thực sự linh nghiệm, thì ta đã chẳng ra nông nỗi này.

Chỉ là ta không ngờ, tại chùa Hộ Quốc uy nghiêm, ta lại gặp lại cố nhân.

Ông nội của Tạ T.ử Hành là Hộ quốc Đại tướng quân lừng lẫy Đại Hạ, còn ông ngoại ta từng là thuộc hạ dưới trướng ông ấy.

Mẫu thân của Tạ T.ử Hành và mẫu thân ta cũng từng là đôi bạn tâm giao.

Thậm chí, phủ Thừa tướng và phủ Hộ quốc Tướng quân chỉ cách nhau một bức tường.

Thuở nhỏ, Tạ T.ử Hành thường nghịch ngợm trèo tường, không ít lần làm ta giật mình khi đang ngâm thơ trong sân.

Ta và Tạ T.ử Hành, có thể xem là thanh mai trúc mã.

Tiếc thay, năm ta mười tuổi, Tạ thúc thúc đã đưa huynh ấy ra biên ải, dấn thân vào sa trường.

Thúc ấy từng bảo, nam nhi chi chí, chỉ khi nếm trải khói lửa chiến tranh, trảm tướng đoạt cờ, mới xứng đáng là con cháu Tạ gia.

Năm ấy, Tạ T.ử Hành mới mười ba tuổi.

Tạ T.ử Hành không phụ sự kỳ vọng, trong khi ta nỗ lực trở thành một quý nữ đoan trang, cầm kỳ thi họa, thì huynh ấy đã trở thành tiểu tướng quân uy danh lừng lẫy với chiến công hiển hách nơi biên thùy.

Ta từng mường tượng ra vô vàn viễn cảnh tái ngộ Tạ T.ử Hành, nhưng chẳng thể ngờ lần đầu gặp lại tại kinh đô, huynh ấy lại đang treo ngược mình trên một cành đào, khiến ta hoảng hốt thêm một phen.

Làn da huynh ấy đã rám nắng phong sương, đôi mắt sáng và sắc bén, khi cười lại híp thành hình trăng khuyết, để lộ hàm răng trắng bóng, vừa có nét ngốc nghếch lại vừa đáng yêu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chấp Niệm Hoàng Hậu
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...