Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

GIỚI THIỆU:

Trước ngày nhị lang của Quốc Công phủ bị xử trảm, lão thái quân muốn để lại cho hắn một giọt huyết mạch.

Bà cho gọi toàn bộ nha hoàn trong phủ tới hậu viện, hỏi xem ai nguyện ý vào ngục t.ử tù một chuyến.

Đám tỷ muội nhìn nhau, không ai lên tiếng —

Muốn trèo giường, trong phủ thiếu gì công tử?

Cớ gì phải vì một kẻ sắp c.h.ế.t mà chôn vùi tiền đồ của mình.

Chỉ có ta, từ trong đám đông bước ra.

Các nàng mắng ta tự hủy tương lai, rõ ràng ta đã được định gả cho đại lang.

Nhưng bọn họ đâu biết,

ta thèm thân thể nhị lang đã lâu.

Dù sao hắn cũng sắp c.h.ế.t rồi,

xong việc ta liền bỏ trốn.

Đợi hắn c.h.ế.t rồi, ta sẽ đốt cho hắn thêm ít giấy tiền, coi như bồi tội.

Nào ngờ,

đang lúc ta hớn hở thu dọn hành trang,

lại truyền đến tin Khương nhị lang vượt ngục.

Ta mang theo tiểu thư ngây dại và lão thái quân cao tuổi,

hoảng hốt bỏ trốn.

Cho đến một ngày —

Khương nhị lang xách kiếm tìm tới cửa,

nhe hàm răng trắng lạnh lẽo nhìn ta.

Hắn cười gằn nói:

“Cẩm Tước, món nợ này của nàng,

chúng ta phải tính cho thật rõ ràng.”

01

“Nhị lang, ngài thuận theo ta đi.”

Ta ngồi xổm bên tấm chiếu rơm, lần thứ mười đặt tay lên cánh tay Khương Trục Dã.

Quả nhiên, lần thứ mười hắn hất tay ta ra, chỉ là lực đạo đã yếu hơn mấy lần trước rất nhiều.

Dẫu đang ở t.ử lao, phong thái hắn vẫn không hề suy giảm.

Đôi mắt phượng xếch bốc lửa, hắn nhe răng mắng thẳng:

“Sao tổ mẫu lại tìm ngươi tới? Nếu còn biết xấu hổ, thì cút ngay cho ta.”

Ta tròn mắt hỏi lại:

“Người khác thì được sao?”

Khương Trục Dã hẳn là bị ta chọc tức đến choáng váng:

“Ai tới cũng không được! Ngươi về nói với tổ mẫu, Khương nhị lang ta chưa đê tiện đến mức sắp c.h.ế.t rồi còn phải ăn mặn!”

“Nhị lang quả là người lương thiện.”

Ta thành tâm tán thưởng.

Nghe vậy, sắc mặt Khương Trục Dã dịu đi, hắn chậm rãi nhắm mắt, quay đầu sang một bên.

“Ngươi đã biết vậy… thì đi đi…”

Hắn còn chưa dứt lời, mắt đã đột ngột mở to, không dám tin nhìn bàn tay đang làm loạn trên n.g.ự.c hắn.

Hắn là chính nhân quân tử,

còn ta – Cẩm Tước – thì không.

Hôm nay ta mặt dày cầu xin lão thái quân cho đi chuyến này, đã tới rồi thì không có đạo lý tay không quay về.

Huống chi, ta chỉ thiếu đúng khoản bạc thưởng của lão thái quân, là có thể góp đủ ba mươi lạng chuộc thân cho tiểu muội.

Hơn nữa—

Ta thật sự thích Khương Trục Dã.

Ngày ngày nhớ hắn, đêm đêm khó ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chau-ngoc-giau-chon-pho-cho/1.html.]

Còn chuyện Khương gia muốn để lại hậu duệ cho hắn, ta vốn chẳng nghĩ nhiều.

Cẩm Tước ta xưa nay không giữ quy củ, nếu không phải nguyệt bổng Quốc Công phủ cao, cớ gì ta phải bán thân làm nô?

Đại lang Khương gia dâm loạn vô độ,

tam lang chỉ biết dắt chim, đ.á.n.h bạc,

tứ lang ngũ lang lại học đủ mọi thói hư tật xấu.

Chỉ có nhị lang, ba năm trước từ quân ngũ rèn luyện trở về, còn xem được.

Người ngoài chỉ biết Quốc Công phủ là nơi cao môn hiển quý, gia bộc ăn mặc còn sang hơn dân thường.

Nào hay càng giàu sang, càng không coi người là người.

Chịu biết bao ấm ức ở Khương gia,

ta từ Khương nhị lang đòi lại chút lợi lộc, cũng chẳng quá đáng.

Ta véo mạnh đùi mình một cái, để mắt đỏ hoe như sắp khóc.

“Nhị lang, ta biết thân phận ngài ta cách biệt như mây với bùn, mối si tâm này ta chỉ dám chôn trong lòng. Nay được lệnh lão thái quân bảo ta vì ngài để lại hậu duệ, chỉ mong đại thiện nhân như nhị lang tác thành cho chút tâm tư của tiểu nữ, để tiểu nữ còn quay về phục mệnh.”

Lúc này, t.h.u.ố.c nhuyễn cốt lão thái quân cho đã phát tác, tay Khương Trục Dã không còn sức, cả người dựa nghiêng vào tường lao, mặc ta làm càn.

Hắn nhìn ta đang ra sức kéo áo hắn, bỗng bật cười:

“Lời ngươi nói… là thật sao? Ta lại không biết ngươi miệng lưỡi lanh lợi đến vậy.”

Có lẽ đối diện với một người cả đời này sẽ không gặp lại, ta chẳng còn kiêng dè.

“Ở trong phủ, ta nào dám nói bừa? Ngài không thấy đó thôi, mấy ngày trước Tiểu Đào Hồng ở viện phu nhân chỉ vì nói chuyện với tam lang thêm mấy câu, đã bị bán vào kỹ viện rồi.

“Những người lớn lên trong lồng son vàng ngọc như các người, sao biết chúng ta khát khao sống sót đến mức nào, nhưng chẳng có cách nào cả.”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nói xong, thấy sắc mặt Khương Trục Dã thay đổi, ta tự tát nhẹ vào miệng mình.

“Nói mấy chuyện này làm gì, chắc ngài cũng chẳng muốn nghe.”

Nhưng Khương Trục Dã lại nói:

“Theo luật…”

“Theo luật không được ép dân lành làm kỹ nữ, đúng không?”

Ta khẽ cười:

“Tiểu Đào Hồng không cha không mẹ, đời này không ra khỏi Xuân Phong Lâu được nữa. Ai đi thay nàng kêu oan? Chúng ta sao? E rằng chưa tới nha môn đã ‘mất tích’ rồi.”

Bàn tay Khương Trục Dã chống đất dần siết chặt, nhưng bị ta nắm lấy.

“Đừng nói nữa… lão thái quân còn chờ ta về phục mệnh…”

Võ trường Quốc Công phủ vốn là vì Khương Trục Dã mà dựng.

Ta thỉnh thoảng chạy việc cho Lục tiểu thư, đi ngang qua đó, mười lần thì chín lần đụng phải hắn trần nửa thân luyện võ.

Mồ hôi theo cơ bắp săn chắc chảy xuống, dưới nắng chói lòa đến hoa mắt.

Dạo ấy trong kinh thành thịnh hành tin Phật, ngay cả hoàng đế cũng rao giảng thanh tâm quả d.ụ.c — chỉ riêng điểm này thôi, ta đã biết mình không làm nổi người phú quý.

Ta lục căn không tịnh.

Thế nhưng tới bước cuối cùng, ta lại không kìm được mà run rẩy.

Ta chột dạ liếc Khương Trục Dã, lại thấy trong mắt hắn sắc diễm không tan, ánh nhìn chạm nhau, hắn thậm chí còn nhướng mày khiêu khích.

“Không dám? Không dám thì về đi.”

Khiêu khích ta?

Ta c.ắ.n răng một cái, từ tay áo móc ra át chủ bài.

Hương mê cốt.

Đêm nay, không có đường lui.

******

Trời còn chưa sáng, ta ôm lưng lảo đảo bước ra khỏi lao ngục.

Ta đã nói rồi, lão thái quân không nỡ dùng t.h.u.ố.c nặng với tôn nhi, nửa đêm sau t.h.u.ố.c nhuyễn cốt hoàn toàn mất tác dụng. Ngược lại hương mê cốt quá mức mãnh liệt — nếu không trốn ra, e rằng ta sẽ giao phó mạng mình ở trong đó.

Lão thái quân dậy sớm, khi ấy đang lần tràng hạt trước Phật, nghe ta tỉ mỉ báo lại tình hình Khương Trục Dã, trầm ngâm chốc lát, hiếm hoi cho ta nghỉ một ngày.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...