Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bảy ngày sau, nhà họ Trương đến lấy áo.

Ta chơi một nước, nhất quyết nói không tin người nhà họ Trương, cứng rắn mời Mã cử nhân tới làm chứng.

Cử nhân ngang với nửa quan, dù là Trương Sĩ Chiêu cha hắn — một viên ngoại lang — cũng phải nể mặt.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Có Mã cử nhân ở đó, gia bộc nhà họ Trương không dám tự tiện quyết, chỉ nói đây là y phục của “đại nhân vật”, phải để chủ t.ử xem qua rồi mới đến tìm ta “tính sổ”.

Đợi gia bộc đi rồi, lão thái quân chống gậy từ trong nhà bước ra, phía sau là Khương Tuế Tuế bưng trà nước.

Lão thái quân nói:

“Hàn xá đơn sơ, không có gì đãi khách. Nếu ân công không chê, xin ở lại dùng chút trà nhạt cơm thô rồi hãy đi.”

Mã cử nhân trịnh trọng thi lễ với lão thái quân, nói thư viện còn việc học cần xử, khéo léo từ chối lời mời ở lại dùng bữa.

Đi đến mép cửa, hắn lại khựng bước, như có lời chưa nói cứ quanh quẩn trong lòng.

Rồi hắn quay lại, bước đến trước lão thái quân, nghiêm chỉnh cúi lạy, giọng thấp mà rõ:

“Đã có trưởng bối nhà Cẩm Tước ở đây, có vài lời cũng không nên né tránh nữa. Lăng Châu không phải nơi ở lâu dài. Ta có ý che chở Cẩm Tước chu toàn, kính xin lão phu nhân thành toàn.”

07

Ta ngồi bên cầu rất lâu.

Thật sự không nghĩ ra Mã cử nhân rốt cuộc có ý gì.

Giữa trưa, khi hắn thốt ra câu nói ấy, trong đầu ta như có tiếng sét nổ vang, đến mức chưa đợi hắn nói hết, ta đã kéo hắn chạy ra ngoài.

Phải biết rằng, lão thái quân đâu phải tổ mẫu ruột của ta.

Ta thậm chí… đã ngủ với cháu trai của bà!

Nói thẳng hơn, nếu ta thực sự m.a.n.g t.h.a.i con của Khương Trục Dã, thì xưng một tiếng cháu dâu cũng chẳng quá đáng.

Huống chi giao tình giữa ta và Mã cử nhân còn chưa tới mức bàn chuyện cưới hỏi, sao hắn lại đột ngột đứng trước mặt lão thái quân, mở miệng nói muốn cưới ta?

“Chúng ta nói cho cùng mới chỉ gặp ba lần, chuyện hôn nhân đại sự, lang quân chớ nên vì nhất thời mà xúc động.”

Mã cử nhân lại cho rằng ta bị dọa sợ vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, liền cười nói:

“Không phải ba lần.”

Lúc rời đi, hắn nói:

“Cẩm Tước Cô nương, ta thật lòng muốn cưới nàng. Trước khi ta lên kinh, nàng có thể cho ta câu trả lời bất cứ lúc nào.”

Thật đúng là gặp quỷ rồi.

Ta ngồi bên cầu đến lúc trời sẩm tối, ven sông từng nhà dần bốc khói bếp, bỗng nhiên toàn thân ta rùng mình một cái.

Luôn có cảm giác… có người đang nhìn trộm ta.

Theo phản xạ, ta quay sang bờ đối diện.

Giữa lúc trời tối chưa tối hẳn, không thấy gì cả.

Ta hơi sợ, vội vàng đi về nhà.

Mãi đến khi bước vào cửa, cảm giác bị dòm ngó kia mới biến mất.

Vừa gài then cửa, đã thấy Khương Tuế Tuế từ bếp đi ra.

Nàng vui mừng reo lên:

“Tổ mẫu, A tỷ về rồi, có thể ăn cơm rồi!”

Bữa cơm hôm ấy hiếm khi yên tĩnh.

Khương Tuế Tuế liếc ta rồi lại liếc lão thái quân, dường như nhận ra bầu không khí khác lạ, chỉ dám ôm bát cúi đầu ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chau-ngoc-giau-chon-pho-cho/8.html.]

Ta cũng chưa nghĩ xong phải giải thích với lão thái quân thế nào về lời Mã cử nhân nói hôm nay.

Cuối cùng, vẫn là lão thái quân mở miệng trước.

“Đứa trẻ đó, ta nhìn ra, là người tốt.”

Ta ậm ừ đáp:

“Người đừng nghĩ nhiều, hắn là cử nhân lão gia, còn con là kẻ không hộ tịch, làm sao có thể đi cùng một đường.”

Lão thái quân chậm rãi nói:

“Khi trước, lúc tìm người cho nhị lang lưu hậu, con hí hửng chạy vào t.ử lao, sao khi ấy không thấy con nói thân phận không hợp?”

……

Một người là đi ăn của ngon vật lạ, một người là bị người khác coi như món ăn, tự nhiên… không giống nhau.

Nhắc đến Khương Trục Dã, lòng ta không khỏi chua xót.

Hắn không phải loại người bỏ mặc gia quyến mà vượt ngục.

Cũng không biết giờ này hắn ra sao.

Dẫu sao chúng ta cũng từng làm vợ chồng một đêm, nếu hắn còn sống, cớ sao không đến tìm tổ mẫu và muội muội của mình?

“Cẩm Tước.”

Lão thái quân trầm mặc một lát, ánh mắt hiền từ nhìn Khương Tuế Tuế đang nghiêng người trên giường bấm ngón tay, lời nói lại hướng về ta.

“Cẩm Tước, con nghe ta nói.”

“Ta sống đến chừng này tuổi, nhìn ra được… con là thích nhị lang.”

Ta cúi đầu, chỉ thấy bí mật giấu kín trong lòng bị vạch trần, mặt nóng ran.

Ta sao lại không biết mây bùn cách biệt.

Nếu không phải Khương Trục Dã gặp nạn, chút tâm tư hèn mọn này của ta, vốn dĩ không bao giờ thấy ánh sáng.

Có lẽ ta sẽ nhìn hắn cưới tiểu thư danh môn,

có lẽ ta sẽ gom đủ bạc mà đi tha hương.

Chỉ là khi thần minh ngã xuống, yêu tà tất sẽ rình rập.

Nghĩ lại cũng hổ thẹn —

ta chính là con tiểu quỷ không kìm được đầu tiên.

Không ngờ vẫn không thoát khỏi ánh mắt của lão thái quân.

Bà sẽ nghĩ gì về ta?

Một nữ nhân ti tiện, đã chạm vào cháu trai của bà, lại còn dây dưa không rõ với nam nhân khác?

Chỉ nghĩ đến khả năng ấy, tim ta đã loạn nhịp.

Nhưng lão thái quân điều hòa giọng nói, lại nói:

“Con là đứa trẻ tốt, ta biết.”

“Nhà họ Khương lần này gặp nạn, con hoàn toàn có thể bỏ đi một mình, vậy mà lại cố tình mang theo Tuế Tuế. Dù miệng thì nói suốt là sẽ bán nó đi, nhưng dọc đường này, con thà để mình đói khát, cũng không nỡ để nó chịu thiệt.”

Ta mơ hồ đoán được lão thái quân sắp nói gì, kinh ngạc ngẩng đầu.

Thần sắc bà rất dịu dàng, như đang nói một chuyện hết sức bình thường:

“Gã cử nhân kia, miễn cưỡng cũng xứng với con. Tuy kém nhị lang một chút, nhất là thân hình gầy gò như tờ giấy, thật sự là… thiệt cho con.”

“…!”

“Nếu con thích hắn, không cần bận tâm đến ta và Tuế Tuế. Lời hắn nói có lý — Lăng Châu không phải nơi ở lâu dài. Nay bên ngoài đã không còn động tĩnh gì, ta chuẩn bị dẫn Tuế Tuế trở về lão trạch.”

“Không thể ở bên nhị lang là do hắn không có phúc. Con còn trẻ, không cần phải thủ mãi bên một bà lão như ta, cùng một đứa bé… vĩnh viễn không lớn.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...