Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng ta cũng hiểu cảm giác bị bóp trúng yết hầu là thế nào.

Chỉ cần nghĩ tới cảnh Khương Tuế Tuế bị lôi vào giáo phường tối tăm không thấy ánh mặt trời, lão thái quân tuổi xế chiều còn phải chịu nhục, còn Khương Trục Dã bị áp giải ra pháp trường, trước mắt bao người đầu lìa khỏi cổ…

Những hình ảnh ấy xếp hàng hiện ra trước mắt ta, chỉ nghĩ thôi đã đủ khiến tuyệt vọng ngập đầu bóp nghẹt cổ họng.

“Ta sẽ đi theo ngươi.”

13

Mã cử nhân nói nửa tháng sau sẽ khởi hành, bảo ta cùng người nhà từ biệt cho đàng hoàng.

Hắn rất tự tin sẽ đỗ đạt, chuyến đi này cách biệt nhiều năm, ngày gặp lại khó hẹn.

Chuyện giữa ta và Khương Trục Dã, ta chôn chặt trong lòng, nửa chữ cũng không nói với hắn.

Từ nhỏ ta đã có chút tính liều cùng c.h.ế.t, nếu sau này vì thế mà châm ngòi tai họa, thì cũng khó mà phân rõ rốt cuộc ai nợ ai.

Đối với Mã cử nhân, ta thật sự không đến mức căm hận, chỉ là thấy mệt mỏi—

Quả nhiên, lại là như vậy.

Đời ta dường như mỗi bước đi đều giẫm lên nuối tiếc, như thể sinh ra đã vô duyên với viên mãn.

Những ngày ở Quốc Công phủ cũng thế, đứa tiểu muội vĩnh viễn không gặp lại cũng vậy, cả mấy tháng nay cảm giác lại có gia đình, tất cả đều như giấc mộng Hoàng Lương. Cũng giống như cái tên của ta, chim sẻ rốt cuộc không bay ra khỏi trò đùa của số mệnh.

Giờ nhắc lại, chỉ thấy điều ta muốn, chung quy vẫn cách một bước, lỡ tay vuột mất.

Đẩy cửa tiểu viện, bên trong lặng ngắt, chẳng biết mọi người đi đâu cả.

Bỗng nghe trong phòng ta vang lên tiếng cười khe khẽ.

“Tuế Tuế?”

Ta đặt đồ xuống bàn đá trong sân, nhấc chân đi thẳng vào phòng.

Vừa tới cửa, cánh cửa đột ngột bị kéo ra.

Ta ngã vào một lồng n.g.ự.c rắn chắc.

Nghiêng mặt nhìn, trước mắt là một màu đỏ chói mắt.

Nến long phụng cháy cao, trên chăn gấm thêu uyên ương quấn cổ, đến cả màn trướng cũng đổi sang la đỏ tươi mới tinh.

Lão thái quân đang bịt miệng Khương Tuế Tuế, còn Tuế Tuế thì chớp chớp mắt, tò mò nhìn ta và Khương Trục Dã.

Trên đầu vang lên giọng trầm thấp, mang theo vô vàn dịu dàng:

“Cẩm Tước, đây chính là câu trả lời của ta.”

Lão thái quân cười nói:

“Đêm qua cái thằng cháu rùa này không ngủ lấy một khắc, cứ lôi cái thân già này bắt ta giúp nó. Con mà không về, sợ là nó phải chạy ra phố Trường Bình bắt người rồi.”

Lẽ ra trong tình huống này, ta nên cười.

Nhưng ta không cười nổi, cuối cùng nước mắt lại dâng đầy.

Lệ làm mờ mắt, ngẩng đầu nhìn Khương Trục Dã chỉ thấy bóng hình chập chờn, giống hệt lần đầu ta gặp hắn.

Khương Trục Dã là người đầu tiên nhận ra điều bất thường: “Cẩm Tước?”

Ta lau nước mắt, gượng cười:

“Hôm qua ta chỉ đùa ngươi thôi, ngươi lại tin thật à?

“Ta nghĩ kỹ rồi, theo Mã cử nhân mới là thượng sách. Nếu năm sau hắn đỗ cao, chẳng phải ta còn có thể làm phu nhân quan gia sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chau-ngoc-giau-chon-pho-cho/12.html.]

Chưa nói hết câu, trong mắt Khương Trục Dã, sắc tối dần dâng lên, cuối cùng hóa thành cơn giận thực sự.

“Nàng có biết mình đang nói gì không?

“Nói thật với ta, có phải gã đó uy h.i.ế.p nàng rồi không?”

“Thật lòng?” Ta cười khổ, “Nhị lang, ta cũng muốn nghe câu thật lòng của ngươi.”

“Từ lâu ta đã muốn hỏi, ngươi rốt cuộc có quan hệ gì với nhà họ Trương? Vì sao từ khi ngươi xuất hiện, nhà họ Trương liền thu binh nghỉ chiến, không dám tìm chúng ta gây phiền phức nữa?”

Đừng nói gây chuyện, chỉ cần gia nhân nhà họ Trương từ xa nhìn thấy ta, cũng lập tức tránh đi.

Quốc Công phủ tường đổ người xô, nay chỉ còn Thái t.ử miễn cưỡng chống đỡ, mà cũng đã lung lay sắp ngã.

Ta nhất định phải biết quan hệ giữa Khương Trục Dã và nhà họ Trương.

Nếu hắn qua lại thân thiết với nhà họ Trương, ta sẽ ra đi cho dứt khoát, coi như đoạn tuyệt mọi vọng niệm.

Mạng của tiểu muội ta đã mất trong tay Trương Sĩ Chiêu.

Ta thân phận thấp kém, không làm gì được hắn, chỉ chờ ngày sau xoay chuyển vận mệnh, rồi quay lại tìm hắn tính sổ.

Ngươi thấy đó, chính vì trong lòng giữ chặt mối hận phải báo này, ta mới có thể nhanh chóng nhận mệnh, đồng ý theo Mã cử nhân rời đi.

Trong mắt Khương Trục Dã hiện lên vẻ giằng xé:

“Ta không thể nói, Cẩm Tước, ta thật sự không thể nói.”

Ta cúi đầu, không ép hỏi thêm:

“Ta hiểu, ngươi làm chuyện lớn, ta sẽ không kéo chân ngươi.”

Những việc hắn có thể âm thầm làm, ngoài sự ngầm cho phép của Thái tử, còn có thể là ai?

“Nhưng Mã cử nhân đã biết chuyện Quốc Công phủ rồi.” Ta bình tĩnh nói.

Song ngoài Khương Tuế Tuế vẫn ngây ngốc, trên mặt lão thái quân và Khương Trục Dã không hề lộ ra chút kinh ngạc nào.

Ta chần chừ hỏi:

“Mọi người… sớm đã đoán ra rồi sao?”

14

Người có thể chìm nổi đến hôm nay trong vũng xoáy quyền lực, kẻ nào chẳng mang một trái tim bảy lỗ tinh khôn?

Lão thái quân có ánh mắt tinh tường đến nhường nào, sự khát khao đối với kinh thành mà Mã cử nhân cố che giấu ấy, bà liếc qua liền biết đó là mầm họa, cũng sớm đoán được sẽ có ngày phải lật bài ngửa.

Sự xuất hiện của Khương Trục Dã chẳng qua chỉ khiến vận mệnh vốn đã an bài ấy, đến sớm hơn đôi chút mà thôi.

Khương Tuế Tuế đỡ lão thái quân ngồi xuống.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lão thái quân chậm rãi nói:

“Cẩm Tước à, con muốn bảo toàn cho chúng ta, chẳng lẽ không hiểu rằng chúng ta cũng không muốn trở thành gánh nặng của con sao?”

Hốc mắt ta nóng lên, cả người sụp xuống trong lòng Khương Trục Dã, òa khóc nức nở.

Thà hôm nay họ mắng ta một trận còn dễ chịu hơn nghe câu nói ấy.

Khương Trục Dã khẽ vòng tay ôm ta:

“Ta còn chưa hèn nhát đến mức phải để nàng hy sinh thân mình đổi mạng. Nàng chỉ cần nói cho ta biết, nàng có thật lòng muốn gả cho tên kia hay không.”

“Ta không muốn… nhưng ta cũng không muốn các người c.h.ế.t.”

Lúc này lão thái quân mới chịu nói ra sự thật mà người ngoài chưa từng biết.

Khương Trục Dã nhập ngục với tội danh thông đồng bán nước. Khi ấy bệ hạ giận dữ, muốn lập tức c.h.é.m đầu hắn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...