Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chạy Trốn Kẻ Sát Nhân

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên tai đột nhiên bắt được một tiếng động lạ, giống như tiếng chân trần dẫm trên sàn nhà.

Âm thanh đó phát ra ngay từ dưới chân tôi.

Tôi từ từ cúi đầu xuống, nhìn thấy bên dưới ghế sofa, một bàn tay trắng bệch đang thò ra.

3

Đầu óc tôi trống rỗng, thậm chí quên cả việc phải chạy trốn.

Đôi bàn tay đó từ từ bò về phía trước, nửa thân người từ dưới ghế sofa dần lộ ra.

Hắn ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tôi.

Đây là một khuôn mặt xa lạ mà tôi chưa từng thấy.

Những nếp nhăn chằng chịt trên má, đôi má phồng lên làm cơ mặt co giật, hai bên thái dương lấm tấm vài sợi tóc bạc.

Đây là tên sát nhân hàng loạt đang chạy trốn ư?

Vẻ ngoài của hắn ta quá đỗi bình thường, không có điểm đặc trưng nào nổi bật, trách gì cảnh sát vẫn chưa bắt được hắn.

Miệng tôi há hốc, nhưng tiếng kêu lại nghẹn cứng ở cổ họng, toàn thân sởn gai ốc.

"Chạy!"

Tôi quay người lao về phía cửa, tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cả người đột nhiên ngã ngửa ra sau.

Tôi cảm thấy da đầu đau nhói, một lực mạnh kéo tôi ngã xuống sàn.

Tôi ngã ngồi trên đất, khó khăn quay đầu lại, nhìn thấy tay phải của hắn ta đang nắm chặt tóc tôi, tay trái lấy ra một con d.a.o từ trong người.

Cuối cùng, tôi bắt đầu hét lên.

Tay chân quẫy đạp dữ dội, cố sức lùi lại phía sau.

Nhưng không thể thoát ra.

Người đàn ông trợn tròn mắt, tay hắn ta hơi run rẩy, thở hổn hển.

Mũi d.a.o càng lúc càng gần tôi.

Tôi điên cuồng gào thét, bắt đầu nói lảm nhảm cầu xin, thậm chí còn hy vọng dọa được hắn:

"Anh đi đi, làm ơn, tôi sẽ không báo cảnh sát đâu.

"Nếu anh g.i.ế.c tôi, bạn trai tôi sáng mai sẽ phát hiện ra, anh không trốn thoát được đâu!"

Hắn ta nhìn tôi, hừ lạnh một tiếng, giây tiếp theo, một cơn đau buốt thấu xương bùng lên ở n.g.ự.c tôi.

Tiếng hét của tôi biến thành tiếng thở dài run rẩy, trong chốc lát, trước n.g.ự.c ướt đẫm một mảng.

Là máu...

Tôi vô lực ngã xuống sàn, cảm thấy cơ thể ngày càng lạnh, cả thế giới đang rời xa tôi.

Tiếng "tích tắc" của đồng hồ, từng tiếng một lọt vào tai, trong tầm nhìn mờ nhòe, tôi thấy kim đồng hồ từng chút một di chuyển.

Cuối cùng, dừng lại ở 2 giờ sáng.

Tiếng rên rỉ thảm thiết vang lên bên tai.

Tôi đột ngột mở mắt, cảm thấy cổ họng khản đặc.

Trước mắt là một màn đêm đen kịt, mồ hôi lạnh sau lưng dính chặt vào áo ngủ.

"Oong."

Cùng với một tiếng rung, một vệt sáng lan ra bên tay, chiếu sáng nửa căn phòng.

Là phòng ngủ của tôi.

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy màn hình điện thoại sáng lên, một tin tức từ trang Zhihu hiện ra:

"Tại khu chung cư Tử Kinh Hoa Uyển, thành phố Nam Giang, xảy ra một vụ án mạng trong nhà, hai nạn nhân bị đ.â.m hơn mười nhát d.a.o và tử vong tại chỗ."

Hô hấp đột nhiên dồn dập:

"Chuyện gì vậy?"

Ngực lại âm ỉ đau.

Đồng hồ hiển thị thời gian quen thuộc: 1 giờ 50 phút sáng.

Nhấp vào tin tức, bức ảnh hiện trường vụ án, m.á.u chảy lênh láng.

Đó là m.á.u của tôi.

Tin tức đã dự báo chính xác cái c.h.ế.t của tôi.

Nhưng tôi lại sống lại, một lần nữa quay về 10 phút trước khi vụ án xảy ra.

Vừa rồi là mơ, hay là bây giờ tôi vẫn đang mơ?

Chuyện không đợi tôi suy nghĩ, ngoài phòng khách truyền đến một tiếng "cạch".

Có chìa khóa cắm vào ổ khóa.

Chờ đã!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chay-tron-ke-sat-nhan/chuong-2.html.]

Tim tôi giật mình, biết là Trịnh Thành đã về.

Chân trái vừa thò xuống giường, nghe thấy bên ngoài phòng ngủ vang lên một tiếng kêu kinh ngạc:

"Ối giời, mày là ai?!"

Chỉ một giây sau, tiếng la hét đau đớn vang vọng khắp căn phòng.

"A! A!"

Là tên sát nhân điên cuồng!

Lần này hắn đã g.i.ế.c Trịnh Thành rồi!

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi lập tức bịt miệng lại, cố gắng không để bản thân phát ra tiếng, vừa định đóng sập cửa phòng rồi khóa lại, tay tôi dừng lại ngay trước khi cánh cửa khép lại.

Nếu tôi phát ra tiếng động, tên sát nhân sẽ ngay lập tức biết có người trong phòng ngủ.

Hắn chắc chắn sẽ không ngần ngại đến g.i.ế.c tôi để diệt khẩu!

Và cánh cửa gỗ của phòng ngủ, dù đã khóa, chắc chắn cũng sẽ bị hắn ta phá tung.

Tốt hơn hết là nên trốn đi, hắn vừa gây án xong, chắc chắn sẽ không nán lại quá lâu. Nếu không tìm kiếm kỹ lưỡng mà vội vàng rời đi, tôi sẽ thoát được một kiếp.

Tim đập thình thịch, tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, nhanh chóng bò xuống gầm giường, nín thở nằm sát trên sàn nhà, toàn thân run rẩy.

Bên ngoài đã im lặng.

Tiếng bước chân vang lên, càng lúc càng gần.

"Tách, tách, tách, tách."

Cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực.

"Cạch."

Công tắc điện được bật, phòng ngủ đột nhiên sáng trưng.

"Xoạt."

Tôi biết, cánh cửa tủ quần áo đã được kéo ra.

Hắn ta đang tìm kiếm những nơi có thể ẩn náu trong phòng.

Đôi tay run rẩy bịt chặt miệng, những giọt nước mắt lớn lặng lẽ rơi xuống.

Tấm ván giường cách sàn nhà chưa đến 10 cm, tôi nhìn qua khe hở, thấy một đôi chân đang tiến về phía tôi.

Đôi giày thể thao có lưới bị dính máu, dừng lại trước mặt tôi.

Mũi giày cách mũi tôi, chỉ vừa một gang tay.

"Bùm!"

Một tiếng động lớn đột nhiên vang lên bên tai, tôi giật b.ắ.n mình, một khuôn mặt xám xịt đột ngột ghì vào trước mắt tôi.

Là mặt của Trịnh Thành.

Anh ấy há hốc miệng bất động, đầu nghiêng sang một bên trên sàn nhà, những vết m.á.u chảy từ trán xuống mặt.

Đã c.h.ế.t rồi.

"A!"

Tôi không cẩn thận kêu lên.

Trong tích tắc, cổ chân bị một bàn tay nắm chặt "bốp" một tiếng, cả người tôi bị kéo lùi lại.

"Aaaaaa!"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau đầu:

"Tìm thấy mày rồi."

5.

2 giờ sáng ngày 20 tháng 10.

Tin tức đưa tin: "Tại khu chung cư Tử Kinh Hoa Uyển, thành phố Nam Giang, xảy ra một vụ án mạng trong nhà, hai nạn nhân bị đ.â.m hơn mười nhát d.a.o và tử vong tại chỗ."

Tôi lại một lần nữa tỉnh dậy trong căn phòng ngủ tối đen, quay lại 10 phút trước khi cái c.h.ế.t xảy ra.

Lần này tôi phát hiện ra một điều:

Tin tức về vụ án mạng mà tôi đọc lần đầu, chỉ có một nạn nhân, là chính tôi.

Trong khi tin tức lần thứ hai lại trở thành "hai người".

Mặc dù chỉ khác nhau một chữ, nhưng quá trình và kết quả của vụ án đã thay đổi đáng kể.

Trịnh Thành, người đáng lẽ sống sót, vì tôi không khóa trái cửa mà số phận đã bị thay đổi.

Một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi:

Nếu coi tin tức là "kết quả" của vụ án này, liệu tôi có thể dựa vào kết quả để suy luận ngược lại quá trình không?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chạy Trốn Kẻ Sát Nhân
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...