Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chạy Trốn Kẻ Sát Nhân

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tim tôi chùng xuống, tuyệt vọng vươn tay ra túm lấy bừa, một tay tóm được cái ống dẫn bên ngoài trên tường, tay kia bám vào bệ cửa sổ của căn hộ đối diện.

Lòng bàn tay đột nhiên trượt xuống, cả hai cánh tay từ xương đến gân ngay lập tức bùng phát một cơn đau rát bỏng.

Cơ thể tôi treo lơ lửng ở giữa không trung tầng năm.

Nhưng cũng chỉ là tạm thời.

Sức lực sắp cạn kiệt, cùng lắm chỉ trụ được thêm năm giây.

Tôi run rẩy từ đầu đến chân, cơ bắp co thắt đau nhức, lồng n.g.ự.c như muốn nổ tung.

Một cơn choáng váng ập đến, tôi vội vã ngẩng mặt lên, không dám nhìn xuống phía dưới.

Xa xa những tòa nhà cao tầng mờ ảo trong ánh đèn, ánh trăng trắng như nước, coi như là cái nhìn cuối cùng của cuộc đời, có lẽ cũng không tồi.

Tôi cười khổ, một cảm giác mệt mỏi chưa từng có ập đến.

"Thôi, có lẽ tôi số nên tận."

Ngay khi tôi chuẩn bị buông tay, một bàn tay đột nhiên đặt lên cổ tay tôi.

Tiếp theo, tôi cảm thấy một bàn tay khác đỡ lấy nách, nửa thân trên của tôi đột ngột được nhấc lên.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Mau lại đây! Giúp một tay! Lục Tuyết! Lục Tuyết!"

Giọng nói đàn ông mạnh mẽ, trầm ấm vang lên trên đầu tôi, ngón tay của người đàn ông ghì chặt vào da thịt tôi, mặt anh ta đỏ bừng, gân xanh nổi lên, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Mẹ kiếp, cô đang diễn trò gì vậy?"

Phía trên lại vang lên tiếng bước chân vội vã:

"Chuyện gì thế?"

Người phụ nữ tên Lục Tuyết dường như rất sợ hãi.

"Có người rơi xuống, mau giúp tôi kéo cô ấy lên!!!"

"1, 2, 3! Dùng sức!"

Tôi được kéo lên một cách mạnh mẽ, nửa thân trên cuối cùng cũng bám được vào bệ cửa sổ, tôi dùng cả tay và chân, dốc hết sức lực, dưới sự giúp đỡ của bốn bàn tay, tôi đã bò được vào ban công.

"Phù, phù..."

Tôi thở hổn hển, toàn thân như m.á.u đã đông cứng lại.

Người đàn ông và người phụ nữ cứu tôi nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu, rồi nhìn nhau, mặt đầy kinh hãi.

Tôi khó khăn đứng dậy, miệng không ngừng nói lời cảm ơn, rồi chỉ vào cửa sổ phía trên chếch:

"Tôi là người của căn hộ đó."

"Chị... là vô ý sao?"

Tôi lắc đầu, nắm tay Lục Tuyết, bật khóc:

"Có người muốn g.i.ế.c tôi!"

9.

Tên tội phạm Lý Vĩnh Hà đã bị cảnh sát bắt giữ, và cuối cùng tôi cũng được nhìn thấy mặt trời vào buổi sáng ngày 20 tháng 10.

Sau khi trải qua quá trình hỏi cung và điều tra thường lệ, tôi lê bước mệt mỏi ra khỏi đồn cảnh sát.

Đẩy cửa căn hộ, tôi ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng khắp nhà, và ngay lập tức nhìn thấy một bàn đầy thức ăn ngon lành.

Trịnh Thành mặc tạp dề bước ra từ nhà bếp, anh ấy ôm chặt lấy tôi, thở dài:

"Sợ c.h.ế.t anh rồi, thật là quá kinh hoàng."

Vừa nói, anh ấy kéo một chiếc ghế cho tôi:

"Mau ăn cơm đi, em yêu."

Tôi mỉm cười với Trịnh Thành, rồi ngồi xuống.

Tin tức đang được phát trên TV:

"Nghi phạm Lý Vĩnh Hà đã đột nhập vào nhà một phụ nữ vào rạng sáng hôm nay, nhưng không thành công, hiện đã bị cảnh sát bắt giữ."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vặn nắp chai, rót hai ly Coca.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chay-tron-ke-sat-nhan/chuong-5.html.]

"Của anh."

Tôi đẩy một ly cho Trịnh Thành, còn ly của mình thì uống cạn.

Anh ấy ngạc nhiên nhìn tôi, trêu chọc:

"Nữ hiệp hào sảng quá."

Rồi cũng ực ực uống cạn nửa ly.

Tay phải tôi gắp thức ăn, tay trái thì đút trong túi quần, giữa các ngón tay nắm chặt một thứ.

Là đoạn dây buộc tóc màu đỏ đó.

Tôi từ từ lấy ra, đặt nó lên bàn ăn, quan sát biểu cảm của Trịnh Thành.

Vẻ mặt anh ấy thay đổi, không nói gì, mà quay người đi vào bếp.

"Hà."

Tôi cười lạnh, tiếp tục ăn một cách ngon lành.

Màn hình tin tức trên TV chuyển sang cảnh phỏng vấn một cảnh sát, một vị cảnh sát nói vào micro:

"Qua điều tra của chúng tôi, đã loại trừ nghi ngờ của Lý Vĩnh Hà liên quan đến vụ án mạng hàng loạt."

Phóng viên lập tức hỏi:

"Nghĩa là hắn không phải là hung thủ của vụ án mạng hàng loạt?"

"Vâng, nhưng chúng tôi nhất định sẽ bắt được hắn ta. Trước khi hung thủ thật sự bị bắt, xin các nữ cư dân trong thành phố hãy bảo vệ cửa nẻo cẩn thận, chú ý an toàn."

"Gần đây trên mạng có tin đồn rằng: kẻ sát nhân hàng loạt mỗi lần gây án đều lấy trộm một món đồ cá nhân của nạn nhân để làm kỷ niệm, xin hỏi điều này có đúng không?"

"Không thể tiết lộ."

Giây tiếp theo, màn hình TV chìm vào bóng tối.

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Trịnh Thành tay cầm remote, đứng ở cửa bếp, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong tay kia của anh ấy, là một con dao.

10.

Trịnh Thành thở dài, mũi d.a.o hướng về phía tôi từ từ tiến lại:

"Đáng tiếc, tại sao em lại cứ phải xem tin tức nhỉ? Xem phim không tốt sao?"

Khóe miệng tôi co giật, không nói một lời nhìn chằm chằm vào anh ấy.

Hóa ra, người đột nhập vào nhà gây án, từ đầu đến cuối không phải là tên sát nhân hàng loạt đang chạy trốn.

Hung thủ của vụ án mạng hàng loạt thật sự, lại luôn ở bên cạnh tôi.

Đoạn dây buộc tóc màu đỏ này cũng không phải là bằng chứng ngoại tình, mà là thứ anh ta lấy từ các nạn nhân sau khi g.i.ế.c họ.

Đây, là bằng chứng anh ta g.i.ế.c người.

Sự lạnh lẽo thấu xương khiến tôi đứng cứng tại chỗ, nhìn anh ta đặt con d.a.o lên cổ tôi.

Tại sao tôi lại không phát hiện ra?

Người yêu đã cùng tôi ngủ chung gối hai năm, lại là một tên ác quỷ biến thái thích g.i.ế.c hại những người phụ nữ xa lạ!

"Đừng khóc."

Trịnh Thành nhẹ nhàng dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt ở khóe mắt tôi, trầm giọng nói, "Anh cũng không muốn g.i.ế.c em, nhưng em lại báo cảnh sát bắt anh. Rõ ràng là em đã phản bội anh trước!"

Tôi? Tôi đã báo cảnh sát bắt anh ta lúc nào chứ?!

Một giây sau, tim tôi giật mình, chợt hiểu ra điều gì đó.

Tôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Trịnh Thành, những nghi ngờ trước đây đã có câu trả lời:

Còn nhớ trước đây tôi từng nhận được một cuộc điện thoại từ Trịnh Thành, anh ấy ở đầu dây bên kia và Trịnh Thành bị tôi khóa ngoài cửa rõ ràng không ở cùng một không gian và thời gian, người gọi điện là Trịnh Thành ở một thời điểm nào đó trong tương lai.

Khi đó anh ta có lẽ đã lộ thân phận, đang trong tình trạng bị truy nã.

Và mục đích anh ta gọi cho tôi không phải là để cứu tôi, mà là dùng tin tức về tên sát nhân để hù dọa tôi, để tôi mở cửa chạy ra ngoài.

Như vậy, anh ta có thể ra tay với tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chạy Trốn Kẻ Sát Nhân
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...