Tôi mở phong bì ra, bên trong viết đầy những lời tỏ tình.
Từ sân bóng đến lớp học, từ đầu xuân đến cuối thu.
Đọc đến cuối, mặt tôi đã đỏ bừng.
Tôi hỏi người bạn thường chơi bóng rổ cùng, ai đã nhét lá thư này cho tôi.
Cậu ta nhìn tôi đầy ẩn ý, nói:
"Đây là thư của đại tiểu thư nhà họ Bạch đấy, cậu đỉnh thật."
Tôi nghe vậy thì ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra.
Bạch Sương, cô gái học lớp bên, cha cô ấy là Bạch Tuấn, thành viên hội đồng quản trị nhà trường, mẹ Trương Lệ làm việc trong chính phủ. Lễ khai giảng, cô ấy lên bục phát biểu, để lại cho tôi ấn tượng rất sâu sắc.
Không ngờ cô ấy lại viết những thứ này cho tôi...
Đang lúc suy nghĩ miên man, chuông vào học vang lên.
Tôi vội vàng cất lá thư tình đi, vui vẻ nghe giảng.
Khi nào tôi về nhất định phải kể cho chị nghe.
4
"Cái gì! Thư tình của con gái à!"
Chị gái nhìn lá thư tình trong tay tôi, không thể tin được mà nói.
"Mau cho chị xem!"
Chị giật lấy phong bì, định đọc ngay.
Tôi vừa về nhà nghỉ hè, vội vàng giật lại, nói với vẻ nghiêm túc:
"Chị! Đây là bí mật của giới trẻ tụi em! Chị không được đọc!"
Chị gật đầu như hiểu như không, rồi im lặng.
Vô tình, tôi liếc nhìn trán chị, vết nứt giữa lông mày đã không còn rõ ràng nữa, thậm chí phải nhìn kỹ mới thấy.
Không hiểu sao, tôi lại buột miệng hỏi một câu:
"Chị à, những chuyện ngày xưa, chị thực sự không để tâm nữa sao?"
Chị ngẩn ra, rồi cúi đầu.
"Chuyện cũ rồi, hãy để nó qua đi."
Lần này đến lượt tôi im lặng.
Sự im lặng kéo dài.
Bất chợt, chị lên tiếng đề nghị:
"Em còn nhớ ngày xưa chị dẫn em ra con sông nhỏ đầu làng, cùng em bắt ếch không?"
Tôi gật đầu: "Tất nhiên là nhớ."
Hai mắt chị sáng rực, hào hứng nói:
"Chúng ta đi bắt cua đi! Nghe nói dưới sông có cua, từ ngày em học cấp ba chúng ta chưa đi bắt lần nào!"
Mắt tôi cũng sáng lên, vui vẻ gật đầu, nói:
"Được ạ!"
Thế là, tôi và chị dành cả một buổi chiều để bắt cua dưới sông.
Chiều tà, tôi và chị ngồi bên bờ sông, chị nghịch nước, cùng tôi thảo luận về những ước mơ trong tương lai.
Tôi nói, tôi sẽ thi đỗ vào một trường đại học tốt, rồi đưa chị lên thành phố lớn sống.
Chị nghe tôi nói, đầy khao khát: "Vậy thì chị sẽ chờ em thi đỗ đại học..."
Một làn gió nhẹ thổi từ bờ sông bên kia, làm tóc chúng tôi bay bay.
Bên con sông nhỏ lúc hoàng hôn, hai chị em mơ mộng về một tương lai tươi đẹp.
Họ tin rằng cuộc sống sau này chắc chắn sẽ đầy màu sắc, khiến người ta vô cùng mong ước.
Nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Khoảnh khắc này, tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc đời tôi đã khép lại.
Từ đây, một cơn ác mộng thực sự bắt đầu.
5
Một năm sau, tôi lên lớp 12.
Để chuẩn bị cho kỳ thi đại học, tất cả thời gian của tôi đều được tận dụng tối đa. Tôi không còn thời gian chơi bóng rổ, cũng không nhận được thư tình trong hộc bàn.
Nghe các bạn lớp bên nói, Bạch Sương bị bệnh nặng, đang ở nhà tĩnh dưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-gai-co-con-mat-thu-ba/chuong-2.html.]
Và tôi cũng chưa về nhà lần nào.
Hình bóng quê hương dần trở nên mơ hồ trong lòng tôi, kéo theo cả những ký ức về chị cũng bắt đầu phai nhạt.
Cho đến một ngày, tôi đang giải bài toán trong giờ tự học, thì bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra.
Gương mặt cô có vẻ khó coi, trên tay cầm một chiếc điện thoại, trực tiếp đưa cho tôi.
"Lã Minh, bố mẹ em gọi điện."
Tôi cảm thấy có chút kỳ lạ, không thể đợi đến khi tan học mới gọi điện sao? Tại sao nhất định phải gọi vào giờ học?
Không suy nghĩ nhiều, tôi nhấc máy.
"Alo?"
Đầu dây bên kia lại là một giọng nói hoàn toàn xa lạ.
"Alo? Có phải Lã Minh không?"
Tôi khẽ cau mày, hỏi:
"Là tôi, xin hỏi ông là ai?"
"Tôi là Trần Huy, cảnh sát Cục thành phố, số hiệu 46721."
"Bây giờ tôi muốn hỏi cậu vài câu hỏi."
Cảnh sát? Sao cảnh sát lại đến nhà tôi?
Một dự cảm chẳng lành đột ngột dâng lên trong lòng tôi.
"Có chuyện gì xảy ra ạ?"
Viên cảnh sát không trả lời câu hỏi của tôi, mà hỏi:
"Cậu có hiểu rõ về chị gái Lã Khiết của mình không?"
Nghe thấy câu này, dự cảm trong lòng tôi càng lúc càng mãnh liệt.
"Hiểu ạ, thưa cảnh sát, chị tôi bị sao vậy?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi nói:
"Cậu có nghĩ chị gái cậu có khuynh hướng tự sát không?"
Đầu óc tôi nổ tung, vô số phỏng đoán đáng sợ hiện lên trong tâm trí.
Tay cầm điện thoại của tôi run rẩy, tôi đáp:
"Không... không thể nào... chị ấy đã trở nên vui vẻ hơn rồi mà..."
Nghe câu trả lời của tôi, đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Tôi mím chặt môi, chờ đợi câu trả lời của đối phương.
Căn phòng làm việc im lặng như tờ, đồng hồ trên tường vẫn không ngừng chuyển động.
Một lúc lâu sau, cuối cùng ông ấy cũng mở miệng, chậm rãi nói:
"Chiều hôm qua, lúc 4 giờ 32 phút, chúng tôi nhận được tin báo."
"Có người nói rằng, họ nhìn thấy một t.h.i t.h.ể dưới sông."
"Sau khi đến hiện trường, chúng tôi đã nhanh chóng tiến hành vớt thi thể."
"Cuối cùng, chúng tôi đã vớt được t.h.i t.h.ể đó."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Nạn nhân đã ngâm dưới nước ít nhất ba ngày ba đêm, t.h.i t.h.ể đã bị trương phình, gương mặt biến dạng, không thể nhận dạng."
"Sau khi loại trừ nhiều khả năng, chúng tôi về cơ bản đã xác định được danh tính nạn nhân, đó chính là chị gái cậu, Lã Khiết."
"Bởi vì khi pháp y đem đi giám định, họ đã phát hiện ra một điều."
"Trên trán thi thể, có một vết nứt lớn bằng hốc mắt."
6
Bộp!
Chiếc điện thoại rơi xuống sàn.
Tôi đứng ngây người tại chỗ, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Chị gái tôi đã chết.
Người chị đã dẫn tôi đi hái hoa nhài, người chị đã cùng tôi bắt cua.
Người chị đã lắng nghe mỗi khi tôi kể lại một bài giảng, người chị đã cùng tôi mơ mộng về những điều tốt đẹp ở tương lai.
Đã chết.
Một người sống động như vậy, lại lặng lẽ c.h.ế.t dưới con sông nhỏ u ám và cuồn cuộn kia.
--------------------------------------------------