Chị vừa mới thoát ra khỏi một địa ngục, chớp mắt đã bước vào một địa ngục khác.
Không biết từ lúc nào, nước mắt đã chảy đầy trên mặt tôi.
"Tôi... a... a..."
Tôi muốn nói, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Thầy cô trong văn phòng, chiếc đồng hồ treo tường.
Mọi thứ tồn tại trong tầm mắt bỗng chốc bị bóng tối nuốt chửng.
Ý thức bắt đầu chìm vào hư vô.
Trong cơn mơ màng, tôi như đang đứng bên con sông nhỏ đầu làng, bên tai văng vẳng tiếng nước chảy và lời thì thầm của chị:
"Cuộc sống sau này chắc sẽ tốt hơn nhỉ?"
Mắt tôi tối sầm lại, hoàn toàn ngất đi.
Khi tôi tỉnh dậy lần nữa, đã thấy mình đang nằm trên giường bệnh.
Cô giáo chủ nhiệm ngồi bên cạnh, thấy tôi tỉnh, cô mừng rỡ gọi:
"Y tá! Y tá!"
Đồng thời, cô lo lắng nhìn tôi, hỏi:
"Em thấy đỡ hơn chưa? Có muốn uống chút nước hay ăn chút gì không?"
Tôi không trả lời ngay, mà quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rồi tôi khẽ lẩm bẩm:
"Về... nhà..."
7
Ba ngày sau, tôi lên xe buýt, trở về làng.
Ngôi làng vẫn như xưa, không có gì thay đổi.
Khoảnh khắc tôi mở cửa, ánh mắt của mọi người trong nhà đều đổ dồn về phía tôi.
Cha mẹ ngồi một bên, thần sắc tiều tụy, chỉ khi thấy tôi mới có chút sức sống.
Còn vài viên cảnh sát mặc đồng phục khác cũng đang đánh giá tôi, không biết trong lòng họ đang nghĩ gì.
Một trong số họ tiến lại gần tôi, nói:
"Chào cậu, tôi là Trần Huy, người đã gọi điện cho cậu, bây giờ tôi có vài câu hỏi cần cậu trả lời."
Tôi ngước mắt nhìn ông ấy, gật đầu.
Hai mươi phút sau, Trần Huy gấp sổ lại, nói với tôi:
"Được rồi, cậu có thể vào nhà rồi."
"Đây là số điện thoại của tôi, có chuyện gì có thể liên lạc với tôi."
Ông ấy đưa cho tôi một mẩu giấy, trên đó có ghi số điện thoại.
Tôi nhận lấy mẩu giấy, trở lại trong nhà.
Các cảnh sát đã rời đi, trong nhà chỉ còn lại tôi và cha mẹ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cha, khẽ hỏi:
"Cha... rốt cuộc chị con c.h.ế.t như thế nào?"
Môi cha khẽ run rẩy, kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra trong suốt thời gian qua.
8
Sau khi tôi rời nhà, chị gái đã đi khắp nơi hỏi mấy người trong làng, xem cần những gì để đi học đại học.
Trong ngôi làng lạc hậu này, nhận thức của người dân về việc học đại học chỉ có hai yếu tố:
Thành tích và học phí.
Thành tích chỉ có thể dựa vào bản thân tôi, nhưng học phí thì lại phải dựa vào mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-gai-co-con-mat-thu-ba/chuong-3.html.]
Thế là, lần đầu tiên trong đầu chị gái có một nhận thức rõ ràng về khái niệm "tiền".
Chị khao khát kiếm được tiền, để giúp đỡ em trai mình.
Trong khoảng thời gian này, chị đã thử mọi cách để kiếm tiền.
Phát tờ rơi, làm phục vụ, rửa bát hay vào công trường...
Nhưng vì đôi đồng tử ngang và vết nứt trên trán bẩm sinh, không ai muốn thuê chị làm việc, tất cả nỗ lực đều trở nên vô ích.
Trong lúc đường cùng, không biết từ đâu chị lại tìm được một cách kiếm tiền.
Làm gia sư.
Sự thông minh của chị không hề thua kém tôi, việc làm gia sư cho học sinh cấp ba cũng là điều hợp lý. Thế là chị mang tâm lý thử vận may đi ứng tuyển, và cuối cùng gia đình đó thật sự đã đồng ý.
Chị gái mừng như điên, ngày ngày đến nhà người ta dạy thêm và cũng kiếm được không ít tiền.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nhưng bỗng một ngày, chị đi dạy rồi không bao giờ trở về nữa.
Ròng rã một tuần, chị không về nhà.
Cha mẹ cũng đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát đến nhà đó tìm kiếm cũng không có kết quả gì. Gia đình kia nói rằng chị gái đã rời đi sớm ngay sau khi tan lớp một tuần trước.
Dù có lật tung cả căn nhà, cũng không tìm thấy một chút dấu vết nào của chị.
Không còn cách nào, cảnh sát đành phải đi tìm chị ở những nơi khác.
Nhưng cuối cùng tất cả đều vô ích.
Gần đây, số lượng người vô gia cư mất tích ở thành phố không hề ít, nhiều cuộc tìm kiếm đều không có kết quả.
Vài ngày sau, cảnh sát nhận được điện thoại báo án, đã vớt được một t.h.i t.h.ể dưới sông.
Chị gái, đã được tìm thấy.
9
Nghe xong lời của cha, tôi lập tức nảy sinh vô vàn nghi ngờ, vài câu hỏi hiện ra ngay lập tức:
Chị gái tuy thông minh, nhưng điều quan trọng nhất để làm gia sư là bằng cấp, chị còn chưa học hết tiểu học, tại sao lại có người đồng ý cho chị làm gia sư?
Trần Huy nói với tôi, vụ án của chị gái có khả năng cao được xác định là tự sát hoặc vô tình ngã xuống sông c.h.ế.t đuối. Tại sao chị lại tự tử? Chị đang vui vẻ kiếm tiền, sao lại nhảy sông tự vẫn?
Tôi lập tức hỏi những câu hỏi này.
Trước những thắc mắc của tôi, mẹ thở dài, nói:
"Trước khi Lã Khiết chết, những người trong làng cũng có suy nghĩ giống con."
"Nó chưa đi học, làm sao có thể dạy học cho người khác được? Trừ khi nó không hề dạy học..."
"Dần dần, người ta nói ra nói vào về nó càng nhiều."
"Họ nghĩ, Lã Khiết ra ngoài là để làm cái chuyện đó để lấy tiền..."
Nghe đến đây, tôi hoàn toàn hiểu ra.
Tôi mở miệng hỏi:
"Chị con không phải đi làm gia sư sao? Tại sao họ lại nói như vậy?"
Mẹ lắc đầu, nói:
"Ngôi nhà mà chị con đến dạy thêm rất xa, mà ngay cả cha mẹ cũng không biết rõ về gia đình đó, thậm chí không biết tên và địa chỉ. Cứ thế, những lời đàm tiếu trong làng bắt đầu lan truyền."
"Cha mẹ muốn giải thích nhưng không cách nào ngăn cản được."
"Mẹ đã bảo nó đừng đi dạy nữa, nhưng nó vẫn đi mỗi ngày, mặc cho người khác nói ra nói vào."
"Sau một lần rồi lại thêm một lần, nụ cười trên mặt nó ngày càng ít đi."
Tôi nắm chặt tay, một ngọn lửa giận dữ vô danh bùng lên trong lòng.
Lời đồn, lại là lời đồn!
Chẳng lẽ những người đó cứ phải ép c.h.ế.t chị tôi mới chịu sao!
Tôi không dám tưởng tượng mỗi khi chị tôi trở về làng, những người đó đã nói gì về chị.
Chính họ là người nói chị tôi là quái vật khi chị sinh ra, cũng chính họ là người nói chị dùng thân thể để đổi lấy tiền.
--------------------------------------------------