Từ ngày đầu tiên tôi về làng, khi cô ấy coi tôi là Trương Hiểu Tuệ, cô ấy đã luôn theo dõi tôi. Trước đây dù tôi đi đâu, cô ấy cũng không ngăn cản, chỉ khi tôi đi đến nhà trưởng thôn, cô ấy mới xuất hiện sự bất thường.
Bước chân của tôi chậm lại.
“Cô có biết gì không?”
Triệu Ngốc không biết nói dối nên chỉ trừng mắt nhìn tôi một cách ngây thơ. Tôi suy nghĩ một chút rồi đổi cách hỏi.
“Tại sao cô phải bảo vệ tôi?”
“Nguy… Hiểm.”
Tôi chỉ về phía nhà trưởng thôn: “Cô nói ở đó có nguy hiểm?”
Cô ấy điên cuồng gật đầu.
“Trương Hiểu Tuệ… Tức là tôi, trước đây có vào đó không?”
Cô ấy tiếp tục gật đầu.
“Cô có nhớ lần cuối tôi vào đó là khi nào không?”
Cô ấy nghiêng đầu, lộ vẻ khó xử, tất nhiên câu hỏi này đã làm khó cô ấy. Nhưng ngay khi tôi tưởng rằng cô ấy sẽ không trả lời.
Cô ấynói: “Bắt, bắt ve sầu non, Hiểu Tuệ… Đổi thịt ăn. Bắt được Hiểu, Hiểu Tuệ… Mất rồi.”
Câu nói này lắp bắp, giọng nói lộn xộn. Tôi không được hiểu ngay.
Triệu Ngốc lại nói: “Tay, thịt mất rồi, tôi thấy Hiểu Tuệ… Đi, đi, đi rồi đi theo.”
Thịt? Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Mười hai năm trước, một ngày trước khi Trương Hiểu Tuệ gặp chuyện, vì tôi giả ốm nên cô ấy tốt bụng giúp mẹ tôi mang thịt đến nhà bà nội. Theo lời mẹ tôi thì bà nội đã ăn miếng thịt đó. Vì vậy lúc đó chắc chắn cô ấy vẫn chưa gặp chuyện. Mà nhà Triệu Ngốc lại liền kề nhà bà nội tôi. Chắc chắn cô ấy đã nhìn thấy cảnh này nên mới nhắc đến “thịt”.
Theo tính cách của Triệu Ngốc, cô ấy thấy đồ ăn ngon thì chắc chắn sẽ đòi.
“Bắt, bắt ve sầu non, Hiểu Tuệ… Đổi thịt ăn. Bắt được Hiểu, Hiểu Tuệ… Mất rồi.”
Câu này chắc là… Cô ấy muốn miếng thịt trong tay Hiểu Tuệ, Hiểu Tuệ bảo cô ấy đi bắt ve sầu non để đổi. Lúc đó bắt ve sầu non có thể bán lấy tiền, chỉ cần bắt được nhiều, bán đi đổi thịt ăn không thành vấn đề.
Triệu Ngốc ngoan ngoãn đi bắt. Sau khi bắt được, cô ấy lại phát hiện Hiểu Tuệ đã ra khỏi nhà bà nội, tay không còn gì cả.
“Tay, thịt mất rồi, tôi thấy Hiểu Tuệ… Đi, đi, đi rồi đi theo.”
Cô ấy nhìn thấy Trương Hiểu Tuệ đi phía trước thì đi theo.
Não tôi vận hành cực nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chiec-vay-khoc-than/chuong-6.html.]
“Rồi sao nữa?”
Triệu Ngốc nhíu mày, chỉ vào nhà trưởng thôn: “Nguy hiểm, mất rồi, c.h.ế.t rồi.”
Câu nói này thì rất dễ hiểu. Trương Hiểu Tuệ đã đến nhà trưởng thôn, sau đó gặp nguy hiểm rồi mất mạng.
Tôi theo Triệu Ngốc về nhà.
Thím Triệu hỏi: “Cháu lại đến làm gì? Lần trước thím đã nói rõ với cháu rồi. Hình phạt đáng lẽ chúng tôi phải chịu đã chịu rồi, cháu còn muốn thế nào nữa?”
“Nhưng những người đáng lẽ phải bị trừng phạt thì vẫn sống tốt đẹp.”
Tôi mở điện thoại, bật đoạn ghi âm lén lút ở nhà trưởng thôn cho bà ta nghe.
“Thím xem, hung thủ quang minh chính đại như vậy mà các người vẫn lén lút sống qua ngày. Chẳng lẽ thím không muốn rửa sạch oan ức cho con gái mình sao?”
Sắc mặt bà ta chỉ d.a.o động trong chốc lát rồi lại trở lại bình tĩnh.
“Nói ra thì được gì chứ? Thím không có khả năng như bố mẹ cháu, nói chuyển đi là chuyển. Nhà chúng tôi một đứa ngốc, một đứa ốm yếu, tất cả đều dựa vào vài sào đất để kiếm sống, ở cái làng này, lời nói của trưởng thôn còn có tác dụng hơn cả thánh chỉ. Đắc tội với ông ta, chúng tôi sống sao nổi?”
“Không giống nữa rồi, bây giờ mạng xã hội phát triển, chỉ cần chúng ta nói ra sự thật, tìm giới truyền thông để mở rộng sức ảnh hưởng, cháu tin pháp luật nhất định sẽ trả lại công bằng cho chúng ta.”
“Cháu còn nhỏ quá.” Bà ta cười khổ một tiếng.
“Cháu về mấy ngày đã biết sự thật, cháu đoán xem trong làng có bao nhiêu người biết sự thật?”
Tôi lập tức sững sờ: “Họ đều biết nhưng không quản?”
“Không quản được.”
“Cậu em vợ của trưởng thôn chính là người phụ trách vụ án này trong sở cảnh sát. Năm đó, chính anh ta đã đích thân đến nhà thím, hứa rằng chỉ cần chúng tôi giữ im lặng thì sẽ cho chúng tôi một khoản tiền và giúp che giấu giới tính của đứa con gái ngốc. Cháu cũng biết đó, làng chúng ta và làng bên cạnh có rất nhiều đàn ông lớn tuổi chưa lấy vợ. Con ngốc đi tù còn an toàn hơn là ở ngoài lang thang. Chúng tôi có lỗi với Hiểu Tuệ, nhưng cũng không còn cách nào khác. Ngồi tù coi như là chuộc tội vì không thể nói ra sự thật.”
Bà ta nói một cách thê lương. Tôi có thể hiểu nhưng thực sự không cam tâm.
“Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?”
Thím Triệu lộ vẻ chán nản: “Không còn cách nào khác, nếu có cách, mẹ Hiểu Tuệ cũng sẽ không hóa điên.”
--- Chương 6 ---
Tiếp theo, bà ta kể cho tôi nghe những chuyện xảy ra sau khi tôi rời đi. Hai năm đầu tiên, chỉ có nhà trưởng thôn và nhà thím Triệu biết sự thật. Bố mẹ của Trương Hiểu Tuệ cũng nghĩ là Triệu Ngốc đã làm, thường xuyên ba ngày hai bữa cố tình kiếm chuyện.
Một ngày nọ, sau một năm, trong làng có một nhà tổ chức đám cưới. Lão Hứa ham ăn uống quá chén, vô tình nói lỡ lời. Lúc đó mọi người mới biết được hóa ra hung thủ không phải Triệu Ngốc mà là lão già đã ngoài tám mươi tuổi này.
--------------------------------------------------