Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHIẾU SƠN HÀ

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Sao lại là ta?"

"Vì lẽ ra người ở đó phải là…"

Nàng ta nghẹn lời.

Người vốn nên bị đánh ngất rồi ném vào đó là ta.

Kẻ lẽ ra phải bị bắt gian tại giường là ta.

Kẻ phải hổ thẹn đến c.h.ế.t cũng là ta.

"Tam hoàng tử phi vu tội cho ta, nhưng ta thậm chí chưa từng đặt chân đến khách phòng. Không biết cửa phòng ở đâu, làm sao bố trí xuân dược rồi đưa người đàn ông kia vào như chốn không người?"

Nàng cứng họng.

Có người thay nàng biện hộ:

"Nhưng trong yến tiệc, chỉ có ngươi đột nhiên mất tăm. Không phải ngươi lén lút tính kế người khác, thì còn ai?"

Tạ Lẫm mắt đỏ ngầu, nghiến răng chất vấn:

"Giang Nguyên Âm, thay lòng đổi dạ là ta, muốn cưới Từ Ưu cũng là ta. Nếu oán hận, sao ngươi không g.i.ế.c ta, mà lại làm nhục nàng ấy đến thế? Ta đã thương xót nỗi ủy khuất của ngươi, định để nàng ấy từ nay chỉ làm thiếp, không tranh giành với ngươi nữa. Vậy ngươi còn chưa đủ sao?"

Hắn nói đến giận cực điểm, rút kiếm ra:

"Ngươi không chỉ khiến nàng ấy mất mạng, còn hủy cả thanh danh nhà họ Tạ và ta! Giang Nguyên Âm, ta không tha cho ngươi!"

Hắn run rẩy cầm kiếm, ta liền gác tay lên lưỡi kiếm, mũi kiếm chĩa thẳng tim:

"Nhớ kỹ, nơi này mới là trí mạng."

Hắn giật mình, ta cười lạnh:

"Chỉ vì ta không có mặt, liền trở thành nghi phạm? Vậy thì điện hạ không có mặt, các đại nhân không có mặt, đều thành nghi phạm cả ư? Đường đường là một Hầu gia, xử sự chỉ theo tình cảm, chẳng xét chứng cứ, còn muốn g.i.ế.c người giữa chốn đông người — nên xử tội thế nào?"

Tạ Lẫm sốt ruột:

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Người khác không có thù oán với Giang Từ Ưu, chỉ có ngươi thù sâu như biển—nàng đoạt vị trí chính thê, đoạt đứa con ngươi mang nặng đẻ đau, đoạt mọi công lao ngươi dốc tâm vun đắp."

Thấy chưa, hắn rõ ràng hiểu tất cả.

Vậy mà luôn giả câm giả điếc.

"Ngươi còn không mau nhận tội? Làm thế nào tính kế Từ Ưu? Đã lén lút giở trò gì nữa?"

"Ồ? Cùng bản hoàng tử đánh một ván cờ, cũng tính là chuyện mờ ám sao?"

23

Đại hoàng tử ung dung bước tới, thần sắc trấn định, thoáng liếc mắt nhìn ta, rồi dời ánh nhìn về phía Tạ Lẫm đang kinh hoảng đến thất thần.

Hắn khẽ lắc đầu, than nhẹ:

"Nếu không phải bản điện hạ có thể vì nàng mà làm chứng, dưới trùng trùng vây công thế này, nàng không người che chở, lại trăm miệng khó biện, chỉ e đã sớm bị ép cung nhận tội rồi."

Rồi lại nhẹ giọng nói:

"Bản điện hạ phát hiện một chuyện rất thú vị."

Dứt lời, hắn vỗ tay hai cái, ả ma ma từng định đánh lén ta sau lưng, đưa ta đến phòng khách kia, lập tức bị người lôi ra—miệng bị bịt kín, tay chân bị khóa chặt.

"Con nô tỳ này khi mưu hại Giang Nguyên Âm, bị bản điện hạ bắt quả tang. Gan cũng lớn, còn muốn cắn lưỡi tự tận. Ta liền cắt lưỡi nó, chặn miệng nó, vốn định giao cho tam đệ xử lý."

"Nhưng chư vị có biết chuyện gì xảy ra không?"

Nguyên Chiêu vén tay áo, để lộ vết thương do đao kiếm cắt vào, ngữ điệu đầy tiếc nuối:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-son-ha/18.html.]

"Nó… muốn g.i.ế.c bản điện hạ."

Chúng nhân đều kinh hãi.

Tam hoàng tử phi lập tức mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế thái sư.

Mưu sát hoàng tử, là tội diệt tộc. Ba mươi sáu đạo hình phạt, hỏi cung đến tận chân tơ kẽ tóc, không thể tránh khỏi.

Mưu tính của tam hoàng tử phi, đại kế của tam hoàng tử, kể từ đó mà tan thành mây khói.

Ta vì chuyện này đã đích thân giả nam, lẻn vào phủ đại hoàng tử một phen, thương nghị kế hoạch nửa ngày, vốn không chỉ muốn một tội danh "mưu sát" đơn thuần.

Quả nhiên, khi tam hoàng tử Nguyên Diệp hớt hải chạy tới, định chối bỏ liên quan, thì hạ nhân lại cuống cuồng chạy vào bẩm báo:

"Bẩm điện hạ! Không ổn rồi! Ở Đào Hoa Hạng phía nam thành… có chuyện rồi! Tô đại nhân gặp chuyện không may!"

Tam hoàng tử phi, Sở Thanh Như, con ngươi co rút:

"Tô đại nhân nào?!"

Hạ nhân run rẩy đáp:

"Chính là… đệ đệ ruột của nương nương, Tô Che."

Sắc mặt nàng ta trong nháy mắt trắng bệch, đứng cũng không vững.

Nàng vạn lần không ngờ, ngọn lửa mình thắp lên để thiêu c.h.ế.t "tiện nhân", lại thiêu trúng chính huynh đệ ruột—đương kim phò mã gia.

Chưa hết, lửa có tạt dầu, cháy dữ dội, khó lòng cứu vãn.

Mọi người chỉ biết trơ mắt nhìn Tô đại nhân lăn lộn trong biển lửa, bên cạnh là một nữ nhân bụng lớn đang gào khóc thảm thiết, nhưng chẳng ai dám bước vào cứu.

Cuối cùng khi bị lôi ra, cả hai thân thể cháy đen, mặt mày biến dạng.

Cả đời này, chỉ có thể nằm liệt trên giường mà sống dở c.h.ế.t dở.

Đáng sợ hơn, người của đại hoàng tử đã bắt được kẻ phóng hỏa ngay tại chỗ, tra khảo bằng cực hình, hắn đã khai ra tên của tam hoàng tử.

Như vậy, tam hoàng tử mưu hại đại hoàng tử, lý do, chứng cứ—đều đủ cả.

Khi tấu chương trình lên hoàng thượng, dù hoàng hậu quỳ gối khấu đầu trước điện, cũng không lay chuyển được lòng người.

Huynh đệ tương tàn, cốt nhục c.h.é.m giết, chính là điều hoàng thượng ghét nhất, vì hắn đã từng trải qua con đường đó.

Tối hôm ấy, tam hoàng tử bị phong làm Ngụy Vương, giáng đến vùng đất nghèo khổ, không có chiếu chỉ tuyệt đối không được vào kinh.

Tạ Lẫm nghiến răng, giận dữ chất vấn ta:

"Tất cả đều do ngươi tính kế đúng không?! Tam hoàng tử là con trai chính thất, thân phận đường đường chính chính, đáng lẽ sẽ là người kế vị! Vậy mà ngươi lại đối đầu với ta, đi theo tên đại hoàng tử ả ti tiện kia. Ngươi có biết hắn tàn độc, âm hiểm đến nhường nào không? Một khi lên ngôi, việc đầu tiên hắn làm sẽ là trừ khử dị kỵ, khiến kinh thành m.á.u chảy thành sông!"

"Chỉ vì muốn chống đối ta, ngươi đến cả tính mạng bách tính cũng không cần để tâm? Ngươi… căn bản không xứng làm người!"

Ta điềm đạm nhìn hắn, ánh mắt như có nghi hoặc:

"Thế nên, trong mắt Tạ Lẫm ngươi, xuất thân vẫn là thứ quan trọng nhất?"

"Vì nghe mẹ ngươi nói ta là con gái kỹ nữ nơi thanh lâu, xuất thân thấp hèn, ô uế nên ngươi bắt đầu d.a.o động? Ngươi hối hận rồi?"

"Ngươi đem Giang Từ Ưu có huyết thống cao quý ra làm tấm chắn, hòng tẩy sạch sự ô nhục mà ta từng đem đến cho ngươi?"

"Thậm chí… ngươi cho rằng đứa con do ta mang nặng đẻ đau cũng không nên dưỡng bên gối ta, bởi trong mắt ngươi, ta vốn là loại tiện mệnh, bẩn thỉu, thủ đoạn hạ lưu?"

"Tạ Lẫm, đến tận hôm nay, ngươi có từng phân biệt được, ngươi yêu Giang Nguyên Âm, hay là yêu dáng vẻ nàng cầm trường thương, khí thế hiên ngang, không gì không thể?"

Hắn khẽ run mi mắt, cau mày:

"Yêu là yêu, khác gì nhau—đều là Giang Nguyên Âm cả mà."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHIẾU SƠN HÀ
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...