Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Già Thành Tinh

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bà nội nhìn xe lừa dần khuất xa, cho đến khi mất hút khỏi tầm mắt.

Bà nội thầm thì: “Chuyện này đúng là… ác nghiệp quá…”

Rồi thở dài quay vào nhà.

19

Nửa đêm, bà nội ôm tôi ngủ.

Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng cào cửa.

Tiếng cào rất chói tai, cọt kẹt cọt kẹt, cả bà nội cũng tỉnh giấc.

Tôi còn mơ mơ màng màng hỏi: “Bà ơi, đó là tiếng gì vậy?”

Bà nội vội bịt miệng tôi: “Suỵt…”

Bà chăm chú nhìn ra cửa.

“Có thể là thú hoang từ núi xuống, mình đừng ra ngoài.”

Giọng bà nội thoáng sợ khiến tôi tỉnh hẳn, liên tục gật đầu.

Cả đêm, chúng tôi chỉ mở mắt nhìn nhau, không ngủ được.

20

Cho đến khi trời hửng sáng, bà nội mới dám mở cửa ra ngoài.

“Cháu ở trong nhà đi, bà ra xem thử.”

Nói xong, bà nội đi ra ngoài một mình.

Tôi chờ khá lâu, bà nội vẫn chưa về.

Tôi ở một mình thấy sợ, liền chạy ra tìm.

Bà nội đứng ngoài sân, mặt tái mét, chăm chú nhìn cổng.

“Bà ơi, bà đang xem gì vậy?”

Tôi vừa hỏi vừa tiến lại gần.

Nhìn theo hướng bà, tôi sững người, sợ hãi.

Cổng nhà tôi đầy những vết trầy xước, dày đặc và sâu.

21

Bà nội bảo tôi vào nhà ngồi yên, bà phải đi gọi người.

Tôi vội níu áo bà: “Bà đi tìm ai vậy?”

Bà nội dỗ dành: “Bà sợ con thú đó tối lại mò xuống. Bà đi tìm trưởng thôn xem, ông ấy trải đời, biết đâu nhìn vết cào đoán được là của gì.”

Nói rồi, bà dặn tôi vài câu, đặt tôi ngồi trong nhà rồi bước đi.

Chỉ còn một mình tôi, tôi sợ quá đành để Đại Hắc ở cạnh.

Đại Hắc đúng là hiểu người.

Nó thấy tôi buồn, còn đứng thẳng lên, bắt chước người đi hai chân cho tôi cười.

Tôi khoái chí vỗ tay rần rần.

Đúng lúc đó, bà nội về.

Phía sau… là lão ăn mày.

22

Tôi nhíu mày: “Bà, chẳng phải bà đi tìm trưởng thôn sao?”

Bà nội đáp liền: “Trưởng thôn không có ở nhà. Trên đường gặp lão ta thì tiện thể dẫn về.”

Lúc nói câu này, bà nội chẳng dám nhìn thẳng tôi, ánh mắt trốn tránh.

Lão ăn mày khom người, đưa tay sờ mấy vết cào trên cổng.

Lão ta nói thẳng: “Đây là vết móng chó.”

Câu đó vừa buông, tôi và bà nội đồng loạt nhìn về phía Đại Hắc.

Lão ăn mày tiếp tục: “Chó sắp thành tinh sẽ bắt chước đi bằng hai chân. Nhưng đi quen bốn chân rồi, nên phải vịn vào đồ vật.”

Vừa nãy Đại Hắc diễn trò cho tôi xem, cả bà nội cũng thấy rõ.

Sắc mặt bà nội trắng bệch.

Lão ta nói tiếp: “Ông nhà chị bị thương không phải t.a.i n.ạ.n đâu. Là con ch.ó hút mất vận nhà chị nên mới xui liên tục. Lần này chỉ trầy tí, để lâu thì… cả nhà chị khó mà sống được.”

23

Nghe đến hết, bà nội bắt đầu d.a.o động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-gia-thanh-tinh-mdrw/chuong-3.html.]

“Ngôn Ngôn, hay là…?”

Bà nội chỉ nói nửa câu nhưng tôi hiểu bà định làm gì.

Tôi ôm chặt lấy Đại Hắc: “Bà hứa nói rồi! Không được g.i.ế.c Đại Hắc mà!”

“Bà…” - Bà nội lúng túng, do dự.

Lão ăn mày lắc đầu: “Những gì nên nói tôi đã nói rồi. Tùy nhà chị quyết định.”

Nói xong lão ta quay lưng định đi.

Đúng lúc đó, ông nội trở về, vừa hay chạm mặt lão ăn mày.

24

Ông nội nhìn bóng lưng lão ta rất lâu mà không nói gì.

Để cảm ơn anh Trụ Tử, bà nội muốn đưa tiền.

“Ấy, cháu không dám nhận đâu!” - Anh Trụ T.ử luống cuống xua tay.

Bà nội thẳng tay nhét tiền vào túi anh ấy: “Ông ấy khám bệnh, mua t.h.u.ố.c đều nhờ cậu trả. Cái này là phải.”

Anh Trụ T.ử đỏ cả mặt: “Nhiêu đây nhiều quá. Chuyến đó chỉ dưới hai trăm, bà lấy lại bớt đi.”

Anh ấy vừa nói vừa định nhét lại.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Bà nội nghiêm mặt: “Không cần. Cậu còn đưa ông ấy tận lên trấn. Phần dư coi như công cậu bỏ ra.”

Thấy anh ấy vẫn ngại ngùng, bà nội dứt khoát đuổi khéo: “Trời tối rồi, về đi. Nếu thấy áy náy, sau này để mắt giúp nhà tôi là được.”

Anh Trụ T.ử thở dài: “Vậy… được rồi. Sau này cần giúp gì cứ gọi cháu.”

25

Tiễn anh Trụ T.ử xong.

Bà nội vào nhà thì thầm bàn chuyện với ông nội.

Tôi ngồi ôm Đại Hắc, tim cứ thắt lại, sợ bà nội bước ra và c.h.é.m nó ngay lập tức.

Đang căng như dây đàn, bỗng vang lên tiếng nói ngắc ngứ ở đâu đó:

“Đừng… g.i.ế.c…”

Tôi cúi xuống nhìn.

Đại Hắc… há miệng, đang bắt chước tiếng người.

Tôi hoảng quá buông tay ra ngay lập tức.

Trong nhà, bà nội đang nói với ông nội: “Hay là… g.i.ế.c nó đi? Con ch.ó này càng lúc càng không bình thường.”

Ông nội cúi đầu, sắc mặt khó đoán.

Bà nội không để ý, lại nhắc lại hết lời lão ăn mày nói.

Ai ngờ, ông nội lần này trái hẳn mọi khi: “Không được g.i.ế.c.”

26

Bà nội ngạc nhiên: “Sao vậy? Trước đó không phải ông bảo phải g.i.ế.c sao? Hơn nữa gần đây nhà mình cũng xui thật mà.”

Ông nội nói: “Tôi biết lão ăn mày đó.”

Bà nội sững: “Ông biết lão ta?”

Ông nội gật đầu: “Ngày xưa tôi lỡ tay khiến cha lão ta c.h.ế.t. Tôi đoán chính lão ta đẩy tôi xuống mương hôm nay, đây là trả thù nhà mình.”

“Làm c.h.ế.t người? Chuyện gì thế này?”

Hai người sống với nhau cả đời, lần đầu bà nội nghe chuyện này.

Ông nội cúi gằm, nhớ lại thời gian ấy, thật khổ sở.

“Còn nhớ năm đói kém đó không? Nhiều người chẳng có gì ăn, cả vỏ cây, rễ cây cũng bị nhai sạch. Một số người đói quá, thậm chí g.i.ế.c cả đồng loại.”

Ông thở dài: “Cuối cùng tôi nghĩ không thể sống nổi nữa, tìm một hang kín, định nằm đó chờ c.h.ế.t.”

“Không ngờ, trời không muốn tôi c.h.ế.t. Trong hang có một con thỏ đã c.h.ế.t mấy ngày, xác đã lên sâu, nhưng phần thịt chính còn nguyên, về rửa sạch là ăn được.”

27

Kể tới đây, giọng ông nội vẫn còn bồi hồi:

“Thế là tôi ôm con thỏ trong tay, định mang về chia cho cả nhà ăn.”

“Nhưng trên đường về, gặp cha của lão ăn mày. Người đó trước kia đã là kẻ hư hỏng, lại đúng lúc đói kém, chẳng coi ai ra gì.”

“Ông ta thấy tôi ôm thứ gì đó, tay chộp tới giật, thấy con thỏ trong tay tôi.”

“Ông ta nổi điên, ép tôi đưa thịt cho mình, tôi không chịu. Ông ta xông tới vật tôi ra đất, lúc đó tôi biết ông ta muốn g.i.ế.c tôi. May mà tôi chộp được hòn đá, đập vào đầu ông ta thật mạnh, không thì chắc tôi cũng c.h.ế.t từ lúc đó.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Già Thành Tinh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...