Bà nội nghe xong, thở dài: “Cũng không trách ông, người ta mới là kẻ gây hại trước mà.”
Ông nội gật đầu: “Tôi không hối hận. Chỉ thấy cha con họ đáng thương, sau đó còn giúp đỡ vài lần. Nhưng mỗi lần con ông ta nhìn tôi, như nhìn kẻ thù, ánh mắt muốn xé xác tôi ra.”
28
Bà nội nghe xong, chần chừ: “Đã lâu vậy rồi, ông còn nhớ mặt đứa trẻ đó không? Liệu có nhầm người không?”
“Không nhầm.”
Ông nội lắc đầu: “Ánh mắt vẫn như xưa, chắc chắc là lão ta.”
“Chỉ không ngờ, sau ngần ấy năm, lão ta vẫn còn hận.”
Bà nội bối rối: “Nhưng… sao lão ta lại thù ghét Đại Hắc? Nó chỉ là một con ch.ó thôi mà.”
Ông nội cũng không hiểu: “Không biết, nhưng tuyệt đối không nên làm theo ý lão ta. Cứ xem từng bước, xem sao.”
Nói xong, ông nội ngáp dài.
Mấy ngày nay bận rộn quá, cuối cùng cũng có thể về nhà nghỉ ngơi.
29
Sau khi bàn xong, bà nội gọi tôi về phòng.
Thấy tôi run rẩy, bà vội hỏi: “Ngôn Ngôn, sao thế này?”
Tôi vô thức quay sang nhìn Đại Hắc.
Nó nửa nằm nửa đứng, ngoan ngoãn vẫy đuôi ra vẻ an ủi tôi.
Bà nội tưởng tôi lo cho Đại Hắc, vội ôm tôi vào lòng: “Yên tâm, chúng ta không g.i.ế.c Đại Hắc nữa.”
Tôi phân vân có nên kể chuyện vừa rồi không.
Đúng lúc đó, ông nội thúc: “Trời tối rồi, đi ngủ thôi.”
Bà nội gật đầu, kéo tôi lên giường: “Ngủ đi, đừng nghĩ nhiều nữa.”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
30
Sáng hôm sau, bà nội nấu xong bữa sáng liền xuống ruộng làm việc.
May mà không phải mùa thu hoạch, công việc nhẹ, chỉ cần bón phân đơn giản.
Ông nội bị thương nên chỉ có thể nằm trên giường.
Ông nội bình thường đối xử với tôi cũng được, nhưng tôi thực sự không muốn ở chung phòng với ông.
Tôi ngồi trong sân, cố ngồi cách chuồng Đại Hắc thật xa.
Bên ngoài cổng, một đôi tay khô gầy, nứt nẻ vẫy tôi lại.
“Nhóc, lại đây.”
Tôi ngẩng lên, lại là lão ăn mày đó.
Thấy tôi không để ý, lão ta cứ gọi đi gọi lại, không ngừng một giây.
Cuối cùng tôi chịu không nổi, đi đến cửa, nhưng giữ khoảng cách hai bước:
“Lại xin nước uống à? Chờ chút.”
Nói xong tôi quay người định đi.
31
Lão ăn mày vội gọi tôi lại: “Đừng, tôi không xin nước.”
Lão ta nhe hàm răng vàng khè, cười: “Nhóc con, ngày nào cũng ở với con ch.ó đó, chẳng phát hiện gì lạ à?”
Tôi nhớ tới chuyện tối qua, sắc mặt lập tức căng cứng.
Lão ta quan sát biểu cảm của tôi, như nhìn ra điều gì.
“Đừng vì tiếc một con ch.ó mà hại ông bà mày c.h.ế.t hết.”
Vừa nói, lão ta móc từ túi ra một viên t.h.u.ố.c đen:
“Tin tôi đi, cho nó ăn cái này, nó sẽ lộ nguyên hình.”
Thấy tôi nhìn lão ta đầy nghi ngờ, lão ta lại nói: “Yên tâm đi, ăn không c.h.ế.t đâu.”
Ông nội trong nhà nghe tiếng tôi nói chuyện với ai đó, khập khiễng bước ra.
“Ngôn Ngôn, ai tới đấy?”
32
Vừa nhìn thấy mặt lão ăn mày, ông nội lập tức căng thẳng.
Ông nội kéo cái chân bị thương, cố bước nhanh về phía tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-gia-thanh-tinh-mdrw/chuong-4.html.]
Lão ăn mày thấy không ổn, vội nhét viên t.h.u.ố.c vào tay tôi: “Nhớ lời tôi.”
Đợi ông nội đi đến nơi, thì lão ta đã chạy mất dạng.
Ông nội ôm lấy tôi, kiểm tra khắp người: “Không sao chứ? Lão ta có làm gì cháu không?”
Tôi lắc đầu, bàn tay siết chặt viên t.h.u.ố.c đen: “Không… ông nội, lão ta chỉ xin bát nước, cháu không cho.”
Ông nội thở phào: “Không cho là đúng. Sau này thấy lão ta là tránh ngay, nghe chưa?”
Tôi gật đầu: “Cháu biết rồi.”
33
Tối đến, bà nội bảo tôi đem cơm cho Đại Hắc.
Tôi nhìn viên t.h.u.ố.c đen trong tay, ngây ra.
Nếu tôi trộn vào đồ ăn, Đại Hắc chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì mà ăn hết. Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên liền bị tôi dập tắt.
Ai biết lão ăn mày nói có thật không?
Lỡ Đại Hắc c.h.ế.t thì sao?
Nhưng nếu nó thực sự thành tinh thì sao?
Có lẽ mặt tôi thể hiện quá rõ.
Bà nội hỏi: “Cháu ngẩn ra cái gì thế?”
34
Cuối cùng, tôi không chịu nổi, kể chuyện tối qua Đại Hắc biết nói cho bà nội nghe.
Bà nội ngờ vực: “Cháu chắc không nghe nhầm chứ?”
Tôi gật đầu chắc nịch: “Thật mà, Đại Hắc bảo cháu đừng g.i.ế.c nó.”
Bà nội lập tức hoảng, kéo tôi vào nhà.
Ông nội đang tựa lưng trên giường, híp mắt: “Sao không mang cơm cho tôi?”
Bà nội loạn cả lên: “Khoan ăn! Có chuyện lớn rồi!”
Bà đem toàn bộ lời tôi vừa kể nói lại cho ông nội.
Vừa nói vừa đi vòng vòng trong nhà, lo lắng cực độ: “Giờ phải làm sao đây hả?”
Ông nội cau mày, tay gõ nhẹ lên ván gỗ. “Bà đứng yên, tôi chóng mặt quá.”
Bà nội chau mày, đứng khựng lại, cuối cùng không nghĩ ra cách nào, đ.á.n.h bụp một cái ngồi phịch xuống giường:
“Tôi thấy… hay là g.i.ế.c nó đi cho rồi.”
35
Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng lại chẳng phát ra nổi một câu.
Ông nội lắc đầu: “Có gì đó sai sai. Lão ăn mày ba lần bốn lượt xúi mình g.i.ế.c con chó, lão ta định làm gì chứ?”
“Nếu Đại Hắc thật sự sắp thành tinh, hại cả nhà mình… chẳng phải đúng như ý lão ta sao? Thế lão ta cứu mình để làm gì?”
Bà nội ngẫm nghĩ: “Ờ thì… nói cũng đúng. Nhưng lỡ đâu người ta thật lòng muốn cứu mình thì sao?”
Ông nội nói chắc nịch: “Không thể. Nhìn là biết không phải.”
Hai người bàn mãi, xoay tới xoay lui vẫn chẳng có kết luận.
Cuối cùng ông nội quyết: “Tôi thấy thôi đừng g.i.ế.c. Nuôi từng ấy năm, chắc nó cũng không hại nhà mình đâu. Cùng lắm thì trói lại mấy bữa, chắc chẳng xảy ra chuyện gì.”
Bà nội chẳng nghĩ được cách nào hơn, đành gật đầu theo.
36
Nửa đêm, tôi mắc tiểu nên phải ra nhà ngoài đi vệ sinh.
Cái nhà xí nằm ở phòng bên cạnh, muốn đi là phải bước ra sân.
Tôi ngái ngủ lò dò ra ngoài.
Bỗng trên tường rào vang lên một tiếng động lạ.
Tôi ngẩng đầu lên, một cái bóng đen đang bám trên tường, cố trèo vào trong sân.
“Ai!?” Tôi buột miệng.
Người đó cũng phát hiện ra tôi.
Lão ta thì thào: “Nhóc con, khuya thế còn chưa ngủ?”
Giọng quen lắm, chính là lão ăn mày!
Đại Hắc lập tức cảnh giác, đứng phắt dậy gầm gừ sủa ầm lên.
--------------------------------------------------