Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Già Thành Tinh

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

37

Tôi sợ quá chạy ù về phòng, đập mạnh gọi ông nội:

“Ông ơi! Lão ăn mày trèo tường vô nhà mình!”

Ông nội giật thót người, định bật dậy nhưng chân đau, vừa chạm đất đã ngã xuống.

“Nhanh, đỡ tôi dậy!”

Bà nội vội đỡ ông, hai người hấp tấp chạy ra sân.

Vừa tới nơi đã thấy lão ăn mày nhảy thẳng vào trong sân.

Lão ta tặc lưỡi: “Sao tỉnh hết vậy?”

Ông nội kéo ta tôi ra sau, cảnh giác: “Nửa đêm nửa hôm trèo vô nhà người ta làm cái gì?”

“Làm gì à? Tao tới kéo mày xuống địa ngục gặp cha tao!”

Dưới ánh trăng, gương mặt lão ta dữ tợn đến rợn người.

“Mày g.i.ế.c người xong sống ung dung chừng này năm, đến lúc trả nợ rồi.”

38

Bà nội giận run cả người: “Ông nói thế mà nghe được à? Rõ ràng là cha ông muốn g.i.ế.c người trước!”

Lão ăn mày nhổ toẹt xuống đất: “Tôi mặc kệ! Dựa vào đâu mà các người sống sướng như thế, còn tôi thì khổ rạc người? Nếu cha tôi còn sống, đời tôi đã khác!”

Ông nội sa sầm mặt: “Cha mày là thằng lưu manh, có sống thì cũng chẳng cho mày được ngày tốt. Mẹ mày còn bị lão ta cướp về hành hạ tơi tả. Tao nhìn mày là biết mày chẳng tốt lành gì, trong người chảy đúng cái dòng m.á.u bẩn đó!”

Một câu này chọc thẳng vào tim lão ta.

Lão ăn mày gầm lên, lao tới, xô ông nội ngã xuống đất.

Hai người lăn ra túm tóc, đ.á.n.h nhau loạn cả lên.

39

Lão ăn mày đ.á.n.h rất hiểm, toàn nhắm thẳng vào chỗ bị thương của ông nội.

Ông nội đau đến mức môi run bần bật, mồ hôi lạnh túa ra.

Thấy không ổn, bà nội vội chạy vào bếp, túm lấy cây cán bột rồi phang lên đầu lão ta.

Có lẽ bà sợ đ.á.n.h c.h.ế.t người nên không dám mạnh tay.

Thế nên chẳng những không làm lão ta ngất, mà còn chọc lão ta điên thêm.

Lão ta quay phắt lại, đôi mắt hung tợn nhìn bà nội.

Rồi “phụp” một cái, lão ta bật dậy, giật phăng cây cán bột trong tay bà.

Lão ta vung lên đ.á.n.h xuống liên tục, mỗi cú một nặng hơn.

Bà nội già rồi, né không kịp, chỉ có thể chịu đòn.

Tôi hoảng quá, ôm lấy tay lão ta, khóc òa lên: “Không được đ.á.n.h bà tôi!”

40

Lão ăn mày thấy tôi nhào vào cũng nổi khùng: “Con nhãi c.h.ế.t tiệt, không có mày thì con ch.ó đen đó sớm đã c.h.ế.t rồi, tao đâu cần phải liều mạng trèo tường vào mà tự xử?”

Ông nội nằm sõng soài dưới đất, thở hổn hển: “Quả nhiên… g.i.ế.c con ch.ó thì được lợi gì cho mày?”

Lão ta liếc bọn tôi một lượt, chắc thấy toàn người già với trẻ con, chẳng có gì đáng sợ, nên nói thẳng:

“Con ch.ó nhà mấy người đúng là thành tinh, cái này tôi không lừa các người. Nhưng nó không hại mấy người, còn bảo vệ cả nhà nữa. Biết vì sao tôi thành ra ăn mày không?”

Nói đến đây, mặt lão ta toàn vẻ độc ác: “Để hại c.h.ế.t cả nhà mấy người, tôi vét sạch gia sản, còn mang cả sổ đỏ ra cầm cố. Ai ngờ lại bị con ch.ó của mấy người c.ắ.n mất. Tôi mới nghĩ đủ cách để ép mấy người g.i.ế.c nó, mà mấy người cứ không chịu.”

Vừa dứt lời, ở đằng kia Đại Hắc gồng người định lao đến, nhưng bị sợi dây buộc cổ kéo giật lại.

41

Lão ăn mày cười nham nhở: “Nhưng giờ nó cũng chẳng thành tinh nổi nữa, nhờ cái lá bùa đó.”

Bà nội mặt tái mét: “Cái… bùa gì?”

“Thôi, nói nhiều mệt.”

Lão ta lười giải thích, ánh mắt đảo qua từng người bọn tôi.

“Hay mấy người bàn thử xem, ai c.h.ế.t trước?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-gia-thanh-tinh-mdrw/chuong-5.html.]

Bà nội vội kéo tôi ra sau lưng: “Có gì nhắm vào tôi, nó còn là trẻ con.”

Lão ta khịt mũi: “Trẻ với chả con, tối nay đều c.h.ế.t hết. Cả con súc sinh kia cũng vậy, chỉ khác là ai c.h.ế.t trước thôi.”

Nói rồi, lão ta giơ cao cây chày, định nện thẳng xuống đầu bà nội.

Ông nội chẳng biết lấy đâu ra sức, lao tới tông thẳng vào lão ta, húc lão ta té nhào.

Ông nội còn hét: “Chạy! Mau chạy!”

42

Lão ta sợ xảy ra biến, không dây dưa nữa, đá ông nội ngã quỵ, rồi vụt một cú khiến ông nội ngất ngay tại chỗ. Máu trên đầu ông chảy thành cả vũng.

Bà nội tưởng ông nội c.h.ế.t rồi, bỗng đứng bật dậy, liều mạng xông vào lão ta: “Tao liều với mày!”

Đúng lúc ấy, Đại Hắc giật đứt dây.

Nó lao như tên bắn, c.ắ.n chặt lấy cánh tay lão ta.

Lão ta đau quá gào lên, vùng vẫy, vung chày đập vào người Đại Hắc.

Đại Hắc đau muốn rú lên mà vẫn nghiến răng không nhả.

43

Thấy hỗn loạn, bà nội kéo tôi: “Ngôn Ngôn, chạy đi! Đi gọi người!”

Tôi lau nước mắt: “Còn bà thì sao?”

Bà nội lắc đầu: “Bà đi không nổi. Cháu chạy nhanh đi!”

“Không! Cháu không bỏ bà lại đâu!”

Bà nội tức quá quất tôi một cái: “Cháu không đi gọi người thì cả nhà c.h.ế.t hết đấy!”

Tôi bị đ.á.n.h tỉnh người: “Được! Cháu đi gọi người! Hai người đợi cháu!”

Nói xong, tôi quay đầu phóng thẳng ra khỏi sân.

Phía sau, lão ta gào chửi: “Con nhóc kia, mày chạy cái gì hả!”

Nhưng tay lão ta đã bị Đại Hắc c.ắ.n chặt, chẳng đuổi nổi.

44

Tôi mới chạy được vài bước thì thấy mấy bóng người cao lớn đi tới.

Có tiếng quen thuộc gọi gấp: “Ngôn Ngôn?”

Là giọng anh Trụ Tử.

Tôi òa lên: “Anh Trụ Tử! Nhà em có kẻ xấu!”

Nghe vậy, anh dẫn mọi người lao thẳng vào sân.

Anh vơ cây bừa dưới đất, dùng sống bừa đập mạnh vào lưng lão ăn mày.

Lão ta loạng choạng, ngã dúi dụi xuống đất.

Bà nội run rẩy ôm đầu ông nội: “Trời ơi… phải đưa ông mày đi viện!”

Anh Trụ T.ử lúc này mới thấy cảnh tượng bừa bộn khắp sân.

“Rốt cuộc… xảy ra chuyện gì thế này?”

45

Đang lúc mọi người thở ra một hơi, tưởng xong chuyện…

Lão ăn mày nằm dưới đất bỗng ngóc dậy, ánh mắt độc ngầu.

Lão ta rút con d.a.o nhỏ trong áo, lao thẳng về phía tôi:“Con ranh! Tất cả đều tại mày!”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi sợ đến cứng người, chân như đóng đinh, tránh không kịp.

Có một bóng đen xông tới che trước mặt tôi, đỡ thẳng cú đ.â.m đó.

Anh Trụ T.ử và mấy người kia kịp phản ứng, lập tức quật lão ta xuống và trói lại.

Anh Trụ T.ử run giọng: “Ông… sao ông lại muốn g.i.ế.c người?!”

Nói xong anh ấy còn rùng mình vì sợ muộn một chút là tôi c.h.ế.t thật.

Bà nội chạy lại ôm tôi: “Ngôn Ngôn, không bị thương chứ? Sao chảy nhiều m.á.u thế này?!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Già Thành Tinh
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...