1
Tôi khó khăn nghiêng đầu, mượn ánh sáng màn hình điện thoại soi xuống, toàn thân bất giác rùng mình.
Khuôn mặt Thu Nam hiện rõ trong tầm mắt, cô ta vẫn mặc chiếc váy ngủ ren gợi cảm mà tôi mua cho, đôi mắt đờ đẫn, khuôn mặt không còn chút máu.
Thi thể cứng đờ và lạnh như băng, tôi có cảm giác như đang nằm trên một tấm sắt.
Tôi có thể ngửi rõ mùi m.á.u nồng nặc bốc ra từ bên dưới.
Một nỗi sợ hãi chưa từng có tràn ngập toàn thân.
Nắp quan tài chỉ cách đầu tôi hai nắm đấm, hai đầu gối không thể cong lại, chiều rộng hai bên vừa khít với vai.
Tiếng chuông ngừng bặt, điện thoại của Thu Nam nằm ngay dưới chân tôi, nhưng đó lại là khoảng cách xa vời vợi nhất.
Tôi vươn tay đẩy nắp quan tài, nhưng nó như bị một ngàn cân đè nặng, không hề nhúc nhích.
"Có ai không!?"
Không gian chật hẹp, tối tăm khiến tôi phát điên, tôi không ngừng đập vào thành quan tài để kêu cứu.
Nhưng dù tôi có la hét thế nào, đáp lại chỉ là tiếng vọng và sự im lặng vô tận.
Tôi cố gắng đè nén nỗi hoảng loạn trong lòng, nuốt nước bọt, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Oxy trong quan tài có hạn, sẽ sớm cạn kiệt.
Tôi đưa điện thoại lên trước mắt, nhìn chằm chằm vào vạch sóng duy nhất còn lại, lật danh bạ tìm số vợ, lòng đầy bất an.
Có nên gọi cô ấy cầu cứu không?
Tôi lo rằng sau khi được giải cứu, vợ sẽ phát hiện tôi ở cùng tình nhân, không biết phải giải thích thế nào.
Do dự mãi, cuối cùng tôi vẫn quyết định gọi, c.h.ế.t vì nhục còn hơn c.h.ế.t thật.
Sau tiếng "tút" dài, giọng vợ tôi vọng đến từ đầu dây bên kia.
Chưa kịp mở lời, đối diện đã bật ra một tiếng cười khẩy:
"Anh chơi bời với tình nhân của mình vui vẻ chứ?"
2
Tôi lập tức giật mình.
Là cô ấy đã nhốt chúng tôi lại với nhau sao!?
Lòng không khỏi căng thẳng, tôi khẽ hỏi:
"A Bình, em đang nói gì vậy?"
Đinh Oánh Bình ở đầu dây bên kia có giọng mũi nặng nề, như thể vừa khóc xong.
Đó là một tiếng cười khẩy đầy bất lực, giọng điệu lộ rõ sự thất vọng:
"Từ Hiểu Hạo, anh từng hứa với tôi điều gì? Nói sẽ không bao giờ qua lại với cái con hồ ly tinh đó nữa, kết quả thì sao? Hôm qua là ngày kỷ niệm ngày cưới, cả tối anh không về nhà, tôi gọi điện đến công ty anh, họ nói hôm qua anh không hề tăng ca! Có phải anh lại ở cùng con tiện nhân đó không?"
Tôi vội vàng giải thích tình cảnh của mình:
"Vợ, em nghe anh nói, anh đang gặp chút chuyện nên không về được..."
Chưa đợi tôi nói xong, Đinh Oánh Bình òa lên khóc:
"Từ Hiểu Hạo!! Anh vẫn còn lừa tôi! Tôi đã tra được hồ sơ chi tiêu anh đi thuê phòng với cô ta đêm qua rồi! Đúng là chó không bỏ được tật ăn phân, tôi muốn ly hôn với anh!!!"
"Khoan đã! Anh không lừa em... Alo? Alo!?"
Cuộc gọi bị cắt ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chon-song/chuong-1.html.]
Môi trường ngột ngạt khiến tôi càng thêm bực bội, tôi tức giận đ.ấ.m vào nắp quan tài, không kìm được chửi rủa:
"Khỉ thật! Ả đàn bà ngu ngốc!"
Tôi còn muốn gọi lại, nhưng điện thoại lại đúng lúc này báo pin yếu chỉ còn 2%.
Chỉ còn cơ hội gọi cầu cứu cuối cùng.
Suy đi tính lại, tôi vẫn chọn gọi cho vợ.
“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”
Mẹ kiếp! Cô ấy tắt nguồn rồi!
Tôi lập tức soạn tin nhắn, kể cho vợ tình hình hiện tại, hy vọng vào cô ấy.
Chỉ có cô ấy mới có thể nghĩ cách cứu tôi ra.
Tại sao không báo cảnh sát?
Tôi không dám.
Bởi vì...
Thu Nam là do tôi giết.
3
Thu Nam là thư ký tiền sảnh của công ty, một phụ nữ đã có chồng nhưng vẫn giữ được thân hình nóng bỏng.
Hai tháng trước tôi đã vụng trộm và bị vợ phát hiện, nhưng phụ nữ mà, đặc biệt là những cô ngốc yêu mù quáng, chỉ cần dỗ ngọt một chút là được.
Tôi đã hứa với cô ấy sẽ không tái phạm và cô ấy đã tin.
Nhưng tôi nói không tái phạm, là ám chỉ sẽ không tái phạm những sai lầm cấp thấp mà cô ấy có thể phát hiện.
Thế là tối qua sau khi tan làm, tôi hẹn Thu Nam ở một khách sạn ngoại ô, để tránh gây chú ý.
Nào ngờ sau khi thỏa mãn dục vọng thú tính, cô ta lại đưa ra một chiếc USB.
Bên trong là tất cả hồ sơ thuê phòng và ảnh riêng tư của tôi và cô ta trong nửa năm qua, cô ta đe dọa tôi phải đưa 20 triệu tệ tiền bịt miệng, nếu không sẽ giao cho vợ tôi.
Tôi là con rể ở rể nhà họ Đinh, một gia tộc lớn có ảnh hưởng cả hai giới hắc bạch, không có Đinh Oánh Bình thì không có tôi ngày hôm nay.
Nếu chiếc USB này rơi vào tay cô ấy, tôi không những mất hết tất cả, thậm chí còn mất mạng.
Tôi lập tức hoảng loạn, cãi vã với cô ta: "Những thứ trong này mà bị lộ ra, chồng cô cũng sẽ biết!"
Thu Nam lại chẳng hề bận tâm, cô ta nghịch nghịch tóc:
"Thì sao? Tôi không sợ mất mặt, tiền kiếm đủ rồi thì ly hôn cũng được, ngoài kia đầy đàn ông muốn tôi, còn anh thì khác, bị phát hiện có thể sẽ c.h.ế.t đấy."
Khóe môi cô ta nhếch lên như một con quỷ, từng bước từng bước đẩy tôi xuống vực sâu.
Số tiền tôi đã chi cho cô ta không chỉ một hai lần, cô ta cứ như một con ma cà rồng, tham lam hút cạn không ngừng.
Trong tích tắc, một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu tôi.
Giết cô ta diệt khẩu! Đoạt lại USB!
Ánh mắt tôi vô thức dừng lại ở chiếc gạt tàn trên đầu giường, "choang" một tiếng, tôi dùng nó đập mạnh vào sau gáy cô ta.
Tôi lờ mờ nhớ cô ta ngã xuống vũng máu, toàn thân không ngừng co giật.
Chắc là đã c.h.ế.t rồi?
Đúng, đã chết.
--------------------------------------------------