Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chôn Sống

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảnh sát đến linh đường cũng không thể tìm thấy chiếc quan tài này.

Vậy giờ tôi đang ở đâu!?

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, từ lúc xử lý vết thương đến giờ đã khoảng ba mươi phút.

Tôi cảm thấy tức n.g.ự.c khó thở rõ rệt, hơi thở trở nên dồn dập.

Thêm vào đó, thiếu oxy trong thời gian dài khiến tôi chóng mặt mệt mỏi, cổ họng có cảm giác vướng víu.

Độc tố đã bắt đầu phát tác dần, nếu không nhanh chóng thoát ra ngoài, tôi sẽ gặp Diêm Vương mất.

Cùng lúc đó, điều tồi tệ hơn đã xảy ra.

Nước mưa bắt đầu thấm vào từ cái lỗ mà con rắn cạp nia vừa chui ra, mang theo mùi đất nồng nặc, nhanh chóng lan rộng.

Nước mưa đã dần ngập qua t.h.i t.h.ể của Thu Nam, cao khoảng một ngón tay.

Tôi cố gắng dùng chân giẫm lên lỗ hổng để làm chậm tốc độ nước mưa tràn vào.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại đã hết thời gian khóa, có thể thử mở khóa lại.

Tôi vắt óc nhớ lại mọi thông tin liên quan đến Thu Nam, nhưng dù nhập ngày sinh hay số thẻ nhân viên đều không đúng.

Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên, một ý tưởng táo bạo hiện ra trong đầu tôi.

Thi thể của Thu Nam đang ở ngay dưới người tôi, việc gì phải nhập mật khẩu để mở khóa chứ?

Tôi đưa màn hình điện thoại đến trước mặt cô ta, lật mí mắt cô ta lên.

Một giây sau, điện thoại vậy mà thật sự đã được mở khóa!

Tôi lập tức gọi cho Đinh Oánh Bình, đặt hết hy vọng vào cô ấy.

Có lẽ cô ấy đang giận nên sẽ không nghe điện thoại của tôi, nhưng vì mối quan hệ làm ăn, số lạ cùng thành phố cô ấy nhất định sẽ nghe máy.

Một lát sau, đầu dây bên kia quả nhiên truyền đến giọng của cô ấy: “Alo, ai đấy?”

Tôi mừng như điên, yếu ớt hét lên: “A Bình! Là tôi, Từ Hiểu Hạo! Khoan hãy cúp máy, nghe tôi nói, tình hình bây giờ rất khẩn cấp, quan tài của bà nội đang ở đâu? Phải nhanh chóng tìm thấy chiếc quan tài!”

Tôi không dám nói mình đang bị nhốt trong quan tài, sợ cô ấy lại giận mà cúp máy.

Từ nhỏ bà nội đã thương cô ấy hơn, nên chuyện liên quan đến bà nội cô ấy sẽ không bỏ mặc.

Đinh Oánh Bình lập tức cảnh giác: “Sao anh lại hỏi vậy? Quan tài của bà nội có chuyện gì?”

“Trong quan tài có bom, sáng mai trong lễ truy điệu, có người muốn cho cả nhà chúng ta nổ tung!”

Tôi vốn tưởng cô ấy sẽ kinh ngạc bất ngờ, không ngờ cô ấy lại tỏ ra rất bình tĩnh, thở dài rồi thản nhiên đáp: “Từ Hiểu Hạo, có phải anh đã biết điều gì rồi không?”

“Hả?” Lần này đến lượt tôi không biết phải làm sao.

Đinh Oánh Bình tiếp tục nói: “Chuyện anh tìm tiểu tam tôi sẽ không bỏ qua đâu, lát nữa sẽ từ từ tính sổ với anh, nhưng nếu anh dám động vào lô hàng trong quan tài, tôi đảm bảo anh sẽ mất mạng!”

Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi chuyện đã vượt xa sức tưởng tượng của tôi.

Đinh Oánh Bình nói với tôi, trong quan tài vốn dĩ không phải là t.h.i t.h.ể của bà nội.

Mà là ma túy trắng của gia tộc họ Đinh buôn lậu!

10

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chon-song/chuong-5.html.]

Gia tộc họ Đinh gần đây phát tán số lượng lớn ma túy trắng, đã bị cảnh sát để mắt tới.

Hiện tại đang lo lắng không biết làm sao để giao hàng thì bà nội đột ngột qua đời.

Thế là họ nghĩ ra một cách, lợi dụng chiếc quan tài để buôn lậu lô hàng này, hủy bỏ hỏa táng, chuyển sang an táng.

Chôn quan tài xuống đất, chờ mười lăm ngày sau, người nhận hàng sẽ đào lên mở nắp nghiệm thu.

Đến lúc đó, họ có thể giao dịch một cách thần không biết quỷ không hay ngay dưới mũi cảnh sát.

Còn t.h.i t.h.ể của bà nội, đã sớm bị họ chuyển đi rồi.

Cả một chiếc quan tài đầy ắp này đối với họ chính là con đường làm giàu, là yếu huyệt, là bằng chứng quan trọng của cảnh sát.

Nghe đến đây, tôi lại một lần nữa chấn động. Không thể nào!

Tôi đã quan sát toàn bộ chiếc quan tài, bên trong hoàn toàn không có ma túy trắng!

Nghĩa là, có người đã lén lút mở quan tài trong khoảng thời gian này, chuyển hết hàng bên trong đi, rồi ném chúng tôi vào.

Nếu A Bình nói là thật, vậy thì kết cục của tôi chính là bị chôn sống!

Cuối cùng tôi cũng hoảng loạn, quyết định nói sự thật cho Đinh Oánh Bình, chỉ có cô ấy mới có thể cứu tôi.

Dù cho có bị cụt tay cụt chân, bị đuổi khỏi nhà họ Đinh hay làm vật tế thần, vẫn tốt hơn là bị chôn sống.

Ngay khi tôi định mở miệng, lưỡi bắt đầu tê dại, cổ họng như bị thứ gì đó kẹt lại, không thể phát ra chút âm thanh nào.

Chết tiệt! Nọc rắn bắt đầu phát tác.

Tầm nhìn bắt đầu trở nên mờ ảo, ý thức cũng dần mất đi.

Giọng của Đinh Oánh Bình càng lúc càng xa rời tôi, cuối cùng mọi thứ trước mắt chìm vào bóng tối...

11

Tiếng chuông điện thoại chói tai không ngừng văng vẳng bên tai.

Tôi chợt mở bừng mắt, giật mình tỉnh dậy.

Không biết mình vừa bất tỉnh bao lâu.

Lúc này, mực nước đã ngập đến ngực, nửa khuôn mặt tôi chìm trong nước.

Tôi bật dậy, nhưng tiếc là quan tài có chiều cao hạn chế, tôi phải dùng hai tay chống đỡ thân mình mới có thể gắng gượng hít thở trên mặt nước.

Bên ngoài tiếng mưa càng lúc càng dữ dội, đồng thời kèm theo những âm thanh ồn ào.

Loáng thoáng có thể nhận ra, đó là tiếng của máy cẩu.

Xung quanh còn có người lớn tiếng hô: “Nào, chuẩn bị cẩu lên! Chú ý vị trí! Cẩn thận đất lở!”

Sau đó, cả chiếc quan tài bắt đầu rung lắc dữ dội.

Cơ thể tôi cũng lắc lư theo quan tài.

Một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên.

Người bên ngoài chuẩn bị hạ táng rồi!?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chôn Sống
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...