Nếu cô ấy biết hàng không có trong quan tài, chắc chắn sẽ không đưa đi hỏa táng, cũng sẽ không vội vàng xử lý.
Tôi không thèm để ý La Phi nữa, vội vàng cúp điện thoại của hắn.
“Cảnh sát Lương! Tôi biết lô hàng đó ở đâu rồi, làm ơn giúp tôi chuyển lời cho Đinh Oánh Bình! Trong quan tài không có ma túy trắng đâu!”
Lương Hiểu Đông ừ một tiếng, sau đó nói với Đinh Oánh Bình:
“Cô Đinh, chúng tôi phong tỏa hiện trường cần làm phiền cô giao điện thoại ra.”
Tôi: “Khoan đã! Anh đang làm gì!”
Lương Hiểu Đông không để ý lời tôi nói.
Tôi vội vàng cúp máy, gọi vào điện thoại của Đinh Oánh Bình.
Thế nhưng người nghe máy đầu dây bên kia lại là Lương Hiểu Đông:
“Thật nguy hiểm, suýt chút nữa là để anh liên lạc được rồi…”
13
“Cảnh sát Lương! Anh có ý gì!?”
Tôi nghiêm giọng hỏi, nhưng nghe thấy âm thanh ồn ào trong điện thoại càng lúc càng xa.
Lương Hiểu Đông rời xa đám đông, u ám nói:
“Đơn giản thôi, tôi không thể để người khác mở quan tài ra.”
Tôi chợt bừng tỉnh. Người đã ném chúng tôi vào quan tài chính là Lương Hiểu Đông!
Hắn ta luôn giữ tôi trên điện thoại để kéo dài thời gian, không cho tôi thông báo cho người khác.
Nhưng tôi không thể hiểu, rõ ràng chúng tôi chưa từng quen biết, hắn ta đã gặp tôi khi nào? Và làm sao hắn ta nhốt tôi vào quan tài?
Lương Hiểu Đông hạ thấp giọng, tôi nghe thấy hắn ta châm một điếu thuốc rồi phả khói:
“Một kẻ sắp chết, không cần biết nhiều như vậy, giờ lành đã đến, chuẩn bị lên đường đi.”
Ầm ầm!
Trong quan tài cảm thấy một trận rung lắc, chao đảo lên xuống, kèm theo tiếng “tụt tụt” của xe tải lớn.
Đinh Oánh Bình thật sự định kéo quan tài đi nhà hỏa táng!
Hắn ta vừa rồi nói với Đinh Oánh Bình rằng lệnh khám xét sẽ đào đất lên, chính là cố ý dẫn dụ cô ấy đốt quan tài.
Chỉ cần thiêu c.h.ế.t chúng tôi, sẽ không còn bằng chứng gì.
Lương Hiểu Đông đã tịch thu điện thoại của người nhà họ Đinh, tôi không thể liên lạc được.
Dù có gọi báo cảnh sát, hắn ta chính là cảnh sát, cấp trên cũng sẽ giao nhiệm vụ cho hắn ta, tôi cũng không thể thoát ra!
Nhìn thấy thời gian sắp đến 6 giờ rưỡi, tôi nhớ địa điểm tổ chức tang lễ không xa nhà hỏa táng, chỉ mất vài phút lái xe.
Tôi hoàn toàn không có công cụ nào có thể sử dụng được, muốn thoát ra ngoài quả là chuyện viển vông.
Chẳng lẽ thật sự phải cùng quan tài bị hỏa táng mà c.h.ế.t cháy?
Chết cháy...
Khoan đã!
Một tia sáng lóe lên trong mắt!
Chỉ cần đốt cháy quan tài, sẽ có người phát hiện ra tôi!
Nghĩ đến đây, tôi lại lấy lại tinh thần, vội vàng thò tay xuống dưới t.h.i t.h.ể của Thu Nam tìm kiếm.
Chiếc bật lửa vừa rồi đã bị ngâm nước, dính chút bùn đất, ướt sũng.
Ngón cái ấn bật lửa, phát ra tiếng “cạch cạch”, nhưng không có tia lửa.
“Làm ơn! Có tí sức sống đi chứ!”
Liên tiếp không thể châm lửa khiến tâm trạng tôi sốt ruột, tim đập nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chon-song/chuong-7.html.]
Tít, tít, tít…
Tôi ngẩng đầu phát hiện đồng hồ đếm ngược bắt đầu tăng tốc nhanh chóng!
Âm thanh càng lúc càng dồn dập, chỉ còn lại 7 phút cuối cùng.
Bên ngoài liên tiếp mấy tiếng sấm sét đinh tai nhức óc.
“Trời ơi! Cầu xin ông! Hãy để tôi châm được lửa đi mà!”
Cạch.
Trời dường như đã nghe thấy lời cầu xin của tôi, chiếc bật lửa vậy mà kỳ diệu bùng lên ngọn lửa.
Tôi bất giác bật cười thành tiếng, mừng như điên.
Lập tức xé toạc mảnh vải áo chưa dính nước ở ngực, treo trên ngọn lửa.
Do môi trường ẩm ướt, rất khó để nó bắt lửa, nhìn nó từng chút bốc lên tia lửa, cực kỳ chậm.
“Nhanh lên nhanh lên nhanh lên!”
Tôi không ngừng thúc giục trong lòng, chỉ còn thiếu chút nữa là có thể châm lửa.
Cuối cùng! Trời không phụ lòng người, tôi đã châm cháy được một mảnh vải, rồi nhanh chóng xé thêm mảnh thứ hai, mảnh thứ ba.
Rất nhanh, khói đen nồng nặc tràn ngập cả quan tài.
Qua lỗ hổng và khe hở dưới chân, nó lan tỏa ra bên ngoài.
Đồng hồ đếm ngược của quả b.o.m chỉ còn 2 phút cuối cùng.
Tôi cuối cùng cũng nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc từ bên ngoài:
“Quan tài cháy rồi! Hình như bên trong có động tĩnh, có ai không?”
Tôi rất muốn đáp lời, nhưng khói dày đặc đã khiến tôi không thở nổi, đành phải bịt mũi, dùng điện thoại đập mạnh vào thành quan tài.
Cảm giác ngạt thở dữ dội ập đến.
Tôi cảm thấy toàn thân đau nhức, lồng n.g.ự.c âm ỉ đau, như thể có người đang ấn vào.
Nắp quan tài dần hé ra một khe hở.
Bên tai văng vẳng tiếng mọi người cùng nhau khiêng quan tài:
“Lại thêm lần nữa, 1, 2, 3, nhấc!”
Cuối cùng!
Nắp quan tài được mở ra, một luồng ánh sáng chói mắt chiếu thẳng vào mắt tôi.
Đau nhói khiến tôi cau mày, mắt nheo lại thành một khe, tầm nhìn mờ mịt.
Khi tôi nhìn rõ khung cảnh bên ngoài nắp quan tài, tôi hoàn toàn sững sờ, kinh ngạc đến mức không nói nên lời, kèm theo tiếng thở dốc nặng nề.
Bên tai văng vẳng tiếng 'tít tít' của quả bom…
14
“Nạn nhân có phản ứng rồi, lại thêm lần nữa, 1, 2, 3, nhấc!”
Tít, tít, tít…
Phản hồi từ máy đo nhịp tim khiến mọi người lộ vẻ vui mừng trên mặt.
“Hồi sức tim phổi thành công! Kiểm tra nhịp tim huyết áp, duy trì tuần hoàn hiệu quả!”
Dưới ánh đèn mạnh chói mắt, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một bác sĩ quấn kín mít, đeo khẩu trang.
Ý thức của tôi dần hồi phục, não bộ ngày càng minh mẫn, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí, hơi thở từ từ trở nên ổn định.
Vết thương do rắn cạp nia cắn ở tay phải giờ đây đã biến thành một ống kim tiêm, đầu còn lại nối với dây truyền dịch.
Thi thể đè dưới người, đã biến thành chiếc giường thép lạnh lẽo.
Những chỗ bị nước mưa thấm ướt trên người, giờ đây đầy vết máu.
--------------------------------------------------