Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔ DÂU CỦA SƠN THẦN

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi ngoảnh đầu lại một nam tử tóc dài đứng cách tôi không xa, ngũ quan đoan chính, thân hình cao lớn.

Tôi chưa từng gặp người nào tuấn mỹ đến thế trong làng, nhất thời ngây dại, quên cả chống chế.

Hắn hơi cau mày, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

Ngay lúc đó, vách đá phía sau hắn bắt đầu sụp đổ, đá tảng lăn xuống dưới, đang hướng thẳng về phía dân làng và cha mẹ.

Tôi choáng váng, tỉnh táo lại thì vội nhào tới, ôm chầm lấy cổ hắn:

“Chồng ơi! Cha vợ của anh còn đang dưới kia đó!”

Lông mày hắn khẽ giật vài cái, sắc mặt chớp mắt đỏ ửng như ráng chiều.

Khóe mắt tôi liếc thấy những tảng đá kia, như thể bị một sức mạnh vô hình điều khiển, liền đổi hướng trong nháy mắt.

Chỉ nghe phía dưới núi vang lên tiếng kêu thét hoảng sợ của dân làng.

Hắn nghiêm mặt lại, giả bộ ngoan cố, xách tôi về lại sơn động.

Lần nữa trở về chỗ ngủ đêm qua, nơi ấy đã được thắp sẵn nến đỏ.

Dưới ánh nến mờ ảo, tôi đảo mắt đánh giá khắp nơi, ngẩng đầu liền thấy con ch.ó đồ chơi nhỏ treo trên vòm động, rõ ràng đến từng sợi lông vải.

Nơi này… tôi quả thật từng tới.

Trong ký ức lờ mờ, tôi nằm trong tấm chăn trẻ con, từ góc nhìn của một hài nhi, chính là nhìn thấy món đồ chơi ấy.

Nam tử dường như nhận ra tôi đang xuất thần nhìn nó, bèn bế bổng tôi lên trong tay.

Đôi chân hóa thành xà vĩ, thân hình như linh xà mà ngẩng cao, chở tôi bay lên tận đỉnh sơn động.

Thấy tôi trừng mắt nhìn hắn, hắn nghiêng đầu hỏi:

“Chẳng phải muốn đồ chơi sao?”

“Á… ta… tôi muốn… được! Đa tạ!”

Tôi vươn tay cầm lấy con ch.ó nhỏ, hắn liền hạ xuống, nhẹ nhàng đặt tôi trên mặt đất, rồi một mình tựa khuỷu tay ngồi một bên, lặng lẽ nhìn ta.

Mớ suy nghĩ rối bời trong đầu dần rõ ràng.

Khi xưa ông nội đem tôi bỏ nơi động sâu, chính hắn đã tìm sữa cho tôi uống, còn treo món đồ chơi kia trêu tôi vui cười.

Hắn biết tên tôi.

Hắn còn nói “nặng hơn đầu heo”, là vì… hắn đã từng bế tôi thuở bé.

Tôi ngẩng đầu nhìn người trước mặt, ánh mắt hắn ánh lên ý cười, giống như có một tầng nguyệt quang mờ bao phủ.

Có chút… sủng nịnh là sao?

Nỗi sợ hãi đêm qua bỗng tiêu tan, thậm chí trong lòng còn cảm thấy ấm áp kỳ lạ.

Tôi nảy ra một ý, quyết thử hắn một phen:

“Chồng ơi, tôi đói rồi.”

“Đói sao? Muốn ăn gì?”

“Tôi muốn ăn… hấp thịt dê, hấp tay gấu, hấp đuôi nai, vịt quay, gà non nướng, ngỗng quay, heo kho, vịt kho, gà tẩm tương, thịt xông khói, trứng tùng hoa, lòng heo, thịt khô treo, lạp xưởng…”

Hắn thoáng khó xử, rồi nghiêm túc gật đầu:

“Ngươi viết ra giấy đi.”

…Lại chiều tôi thật?

Tôi được đà lấn tới.

“Tôi còn muốn có y phục mới.”

“Ngày mai ta dẫn ngươi đi mua.”

Tôi càng quá quắt hơn.

“Tôi còn muốn bộ dụng cụ hỗ trợ ôn thi đại học.”

Hắn im bặt.

Quá đắt rồi sao?

Đúng là lúc này mà đòi hỏi quá mức thì hơi...

Hắn trầm mặc một khắc, rồi nhíu mày hỏi:

“Tần Tang Tang, ngươi thi đại học rồi à? Mười bốn mười lăm tuổi cũng thi được à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-cua-son-than/chuong-2.html.]

Mười bốn mười lăm?

Ai nói với hắn thế?

Tôi vội cúi đầu nhìn lại thân mình.

Áo ngủ rộng thùng thình, phía dưới… bằng phẳng như mặt hồ.

Có hơi nhô lên, nhưng không rõ nhìn qua quả là giống học sinh trung học chậm lớn.

Tôi xấu hổ che ngực, miễn cưỡng gỡ gạc:

“Giờ cải cách thi cử rồi, có thể thi sớm hơn. Tôi đã đỗ đại học rồi.”

Hắn tròn mắt kinh ngạc, khẽ thì thầm một câu:

“Phong thủy mộ phần nhà họ Tần… còn có thể sinh ra người đỗ đại học được sao?”

Ngoài động bỗng vang lên tiếng gọi.

Tôi buông món đồ chơi, bước nhanh ra ngoài.

Chỉ thấy ông nội tay cầm rìu, đang vội vã đi vào động.

Nhìn thấy tôi từ trong bước ra, ông nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt vô cùng lo lắng:

“Tang Tang, con không sao chứ? Không sao chứ?”

Tôi vốn định lắc đầu.

Nào ngờ trong lòng bỗng dâng lên một ý nghĩ quái lạ.

Năm đó, ông nội vì cớ gì nhất quyết đem tôi bỏ vào nơi này?

Hôm qua tế lễ, vì sao ông lại liều c.h.ế.t ngăn cản?

Giờ phút này, không đi cùng dân làng tìm tôi, lại một mình đến thẳng sơn động…

Lẽ nào, ông sớm đã biết nơi này cất giấu điều gì?

Tôi ngẩng đầu, nói:

“Có chuyện!”

“Cái gì?” –

Trên gương mặt già nua hiện lên thoáng hối hận, ông vỗ đùi thở dài:

“Tôi tới trễ rồi… tới trễ rồi!”

“Ông nội,” – tôi nhìn thẳng vào mắt ông – “Ông à ông phải kể cho con nghe, chuyện của hắn.”

Nghe vậy, ông siết rìu, do dự hồi lâu.

“…Ông biết cũng không nhiều… chỉ nghe kể tổ tiên nhà họ Tần chúng ta từng trộm lấy đồ vật của quái vật trong núi, từ đó sinh bệnh không dứt…”

“Sau có đạo sĩ dẫn người lên núi cùng vật ấy thương lượng, hứa rằng nếu nhà họ Tần sinh con trai, thì mỗi năm tế lễ, nếu sinh con gái, thì gả làm thê thất của quái vật kia.”

“Nhiều đời sau đó, nhà họ Tần đều sinh con trai, lễ vật cúng tế không dứt năm nào. Thời gian dài, dân làng cũng bắt chước, cho rằng trên núi có Sơn Thần, bắt đầu học theo mà tế tự.”

“Đến giờ đã truyền bao thế hệ, trong làng chẳng ai còn biết rốt cuộc là tế Thần, hay là Sơn Thần cưới vợ nữa…”

“Chân tướng của tế lễ, chỉ có nhà họ Tần biết.”

Khó trách…

Mỗi năm đồ tế đều do nhà tôi xuất tiền.

Cha không rõ vì sao, nhưng biết đó là tổ quy truyền lại, không thể trái nghịch.

Ông nội nhìn ta, thấp giọng run rẩy:

“Cháu ngoan, ông… ông cũng chẳng muốn đem con hiến cho nó…”

“Những lời này, là chính cụ cố con kể với ông. Khi ấy ông còn không tin… cho đến hôm mẹ con sinh con ra —”

“Ông đã tận mắt trông thấy nó.”

“Con hắc xà to lớn kia, tựa như có linh tính, đứng ngoài cửa sổ nhìn vào con.”

“Tôi chợt nhớ lời cụ cố, ông nói rằng nếu nhà họ Tần sẽ tai họa ngập đầu!”

Tôi nghe hiểu rồi.

Ông nội đã vì bảo toàn huyết mạch họ Tần mà đưa đứa bé mới sinh là tôi vào động.

Cả nhà nên cảm tạ ông ấy mới đúng, mà tôi lại có lý do đấy để hận ông.

Nhưng không còn cách nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔ DÂU CỦA SƠN THẦN
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...