Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔ GÁI SỨ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Mẹ tôi là người phụ nữ khéo tay nhất trong làng.

Cô gái sứ làm ra từ tay bà đều tinh xảo cực .

Cái gọi là tượng sứ, chính là dùng thủ pháp đặc biệt l//óc xư// ơng của bé gái, chỉ để lại một lớp da mỏng.

Nếu như em bé có dung mạo không đẹp, sẽ dùng d.a.o bạc khắc lên d//a n// on những hoa văn sống động như thật.

Để giữ được hình dáng, cuối cùng còn phải quét lên bên ngoài từng lớp từng lớp men bóng.

Đợi đến khi cơ thể bé gái hoàn toàn cứng đờ, men bóng đông lại, như vậy, một cô gái sứ hoàn mỹ sẽ ra đời.

Cô gái sứ là một vật hiếm có, người có tiền tranh nhau đến làng chúng tôi mua.

Cô gái sứ đầu tiên mà mẹ tôi làm ra là chị gái tôi.

Vừa làm xong đã bị người ta mua đi với giá cao, khiến người trong làng vô cùng ngưỡng mộ.

Nhưng khi mẹ tôi dùng bí thuật này lên người tôi, lại xảy ra chút khác thường.

Tôi bị làm thành cô gái sứ nhưng không c.h.ế.t, ngược lại càng lớn càng yêu kiều động lòng người.

Lớp men trắng như ngấm vào cơ thể tôi, được da tôi tự động hấp thụ, khiến da tôi trắng như tuyết, xương cốt nhẹ bẫng.

Khi tôi dần lớn lên, ánh mắt của đàn ông trong làng đều không kìm được mà đặt lên người tôi.

Họ thỉnh thoảng trêu chọc, "Thím Hai à, con gái thím lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nhân, đôi mắt mày ngài sinh ra thật xinh đẹp."

"Chậc chậc, chỉ là bây giờ còn bé quá, chỗ cần lớn còn chưa lớn."

Bác Phúc hàng xóm ghé vào tường rào cười d//âm đ//ãng, "Đợi đến khi phát triển đầy đủ, không biết sẽ là cái mùi vị mê hồn gì nữa ha ha."

Từ đó về sau, đàn ông trong làng đều mong tôi mau trưởng thành.

Bởi vì mẹ tôi đã tuyên bố, đến lúc đó sẽ công khai bán đấu giá đêm đầu của tôi, ai trả giá cao nhất sẽ được.

Mỗi lần họ nhìn vào cơ thể tôi, ánh mắt đều mang theo d// âm d// ục và chờ đợi.

"Ồ, đây không phải là tiểu mỹ nhân nhà lão Lý sao."

"Cái eo này uốn éo, có phải bây giờ đã muốn đàn ông rồi không, bảo mẹ mày bán đấu giá mày sớm đi thôi."

Tôi ôm chậu giặt đồ từ bờ sông về nhà, trên đường toàn là tiếng trêu chọc của đàn ông.

Cho đến khi thím Từ kéo tôi lại, hung dữ nói với đám đàn ông kia, "Đi đi đi, về nhà mà trông vợ chúng mày đi."

Thím Từ là người đàn bà góa nổi tiếng hung dữ trong làng, không ai dám trêu chọc.

Bà sớm đã mất chồng, không được hai năm thì con trai c.h.ế.t vì bệnh tật, một mình sống cũng rất khó khăn.

Cả làng, chỉ có thím Từ đối đãi với tôi như đối với một cô gái bình thường.

"Nghe nói không, hôm nay nhà chị Ngô cũng mở đàn làm cô gái sứ đấy."

"Chẳng phải là bọn họ thấy con bé sinh ra xinh đẹp hay sao, cho dù không làm được cô gái sứ biết đâu sau này cũng bán được giá tốt."

Thím Từ kéo mạnh tôi đi về phía nhà họ Ngô.

Vừa đi đến trước sân nhà họ Ngô, đã thấy phía trước một đám đông vây quanh xem náo nhiệt.

Chị Ngô ôm đứa bé vừa mới sinh, vẻ mặt mong đợi đứng trước tế đàn.

Mẹ tôi đeo một chuỗi hạt màu đỏ tươi trước ngực, ở bên cạnh chỉ huy bày biện đồ vật.

"Thấy chưa, mẹ cháu đích thân đến đấy, hôm nay chắc chắn sẽ thành công."

Tôi không đáp lời thím Từ, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động trên tế đàn.

Kể từ khi mẹ tôi làm chị gái tôi thành cô gái sứ, bán được giá cao, người trong làng không ít người đến hỏi mẹ tôi bí thuật này.

Nhưng bà không dễ dàng chịu đem bản lĩnh này ra cho người khác xem.

Xem ra lần này chị Ngô vì muốn thành công, đã bỏ ra không ít tiền.

Mặt trời buổi trưa vừa lên đến đỉnh đầu, liền nghe thấy trên tế đàn vang lên một tiếng hô lớn.

"Giờ ngọ đã đến, tế nữ thành sứ."

Mẹ tôi từ trong tay con dâu nhà họ Ngô nhận lấy đứa bé gái. Trên tay bà cầm một chiếc búa sắt cổ kính, hung ác nhắm ngay vào đứa bé trên tế đàn.

Giây tiếp theo, tiếng khóc xé tim xé phổi vang lên dưới ánh mặt trời gay gắt.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Bước đầu tiên để làm tượng sứ, chính là đ/ ập g//ãy từng t// ấc x// ương c// ốt của đứa bé.

Ngay sau đó, dưới sự chú ý của mọi người, mẹ tôi dùng một chiếc nhíp dài và sắc nhọn đ// âm sâ // u vào r //ốn của đứa bé.

Chiếc nhíp đó đ// ảo tới đ ảo lui trong cơ thể, cho đến khi b// óc t //ách hết từng mảnh xư// ơng v// ụn mới chịu dừng tay.

Nhìn đứa bé sắp khóc đến đứt hơi, bà vội vàng dùng tay gọi con dâu nhà họ Ngô bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-su-qyot/chuong-1.html.]

"Mau cho con cô uống canh thuốc."

Đây là một bước quan trọng nhất để làm cô gái sứ, nếu như lúc này đứa bé c.h.ế.t, sẽ không thể tạo hình được.

Cho nên, nhất định phải dựa vào bí d.ư.ợ.c trong tay mẹ tôi để giữ mạng.

Hai thìa canh t.h.u.ố.c đổ xuống, tiếng khóc của đứa bé lại dần dần vang lên.

Những người dưới tế đàn dường như đang xem một màn biểu diễn tinh xảo, vỗ tay hoan hô.

Không biết năm đó khi mẹ tôi làm tôi thành cô gái sứ, có phải cũng giống như bây giờ không.

Vừa nghĩ đến đây, trong đầu tôi hiện lên vài giây hình ảnh quen thuộc.

Nụ cười dữ tợn giả tạo của mẹ tôi, một con d.a.o bạc sáng loáng.

Còn có, nỗi đau thấu xương không thể nào tiêu tan.

Tôi rùng mình một cái, lắc đầu nhìn về phía tế đàn.

Khi da thịt của đứa bé đã được kh//ắc thành những đường nét tinh xảo, trên mặt mẹ tôi cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng.

"Da xương đã thành, quét men lên màu."

Ngay lúc mọi người đều cho rằng lần này cô gái sứ nhất định sẽ thành công.

Đột nhiên, trên không trung tụ lại mấy đám mây đen che khuất ánh mặt trời gay gắt.

Bốn phía tế đàn cuồng phong nổi lên, cát vàng cuốn theo làm mờ mắt mẹ tôi.

Chuỗi hạt màu đỏ trước n.g.ự.c bà lóe lên ánh sáng yêu dị.

Người trong làng nhìn cảnh tượng trước mắt, đều không biết làm sao.

Chỉ nghe mẹ tôi trên tế đàn nhắm mắt lại, thở dài nói, "Hỏng rồi! Cát vàng che khuất mặt trời, ắt có tai họa."

2

Những người có mặt đều sợ hãi đến mức chân tay bủn rủn trước câu nói đó.

Nhưng rất nhanh, trời lại quang đãng trở lại, cứ như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo ảnh.

Con dâu nhà họ Ngô bên cạnh sốt ruột giục, "Chị Lý, mau tráng men cho con bé đi. Quá giờ lành thì hình dáng không đẹp nữa đâu."

Mẹ tôi lắc đầu bước xuống tế đàn, lẩm bẩm một mình, "Hôm nay không thể dùng cách này nữa, sẽ bị trời phạt đấy."

Mặc cho con dâu nhà họ Ngô gào thét thế nào, bà vẫn không ngoảnh đầu lại mà vội vã rời đi.

Nhưng khi thấy tượng sứ sắp thành hình, sao có thể bỏ cuộc được.

Nghe nói mấy hôm trước có người từ nơi khác mang cả chồng tiền đến, muốn đặt trước tượng .

Con dâu nhà họ Ngô nghiến răng, lấy một viên gạch bùn đặt lên bụng bé gái. Sau đó, bà ta bắt chước ai đó, dùng đinh dài đóng tay chân bé gái vào viên gạch.

Đợi lớp men trắng tinh và bột vàng chói lọi được tráng lên từng lớp, một tượng gốm bế gạch vàng cuối cùng cũng hoàn thành.

Con dâu nhà họ Ngô mừng rỡ nói với dân làng, "Lần này chắc chắn ông chủ lớn sẽ hài lòng, chỉ cần phơi khô bốn mươi chín ngày nữa là có thể giao hàng rồi."

Đám đông xem náo nhiệt dần dần giải tán. Vài người đàn ông trước khi rời đi còn không quên s// àm sỡ tôi.

Bác Phúc sờ soạng cánh tay tôi, nhỏ giọng tặc lưỡi, "Mấy người giàu đó chỉ biết mua đồ c.h.ế.t về bày, họ nào biết ở làng mình còn có một con bé sứ sống mơn mởn thế này."

Giọng ông ta ngày càng trầm thấp, còn xen lẫn tiếng thở dốc khe khẽ.

Ngay khi tôi định quay đầu cầu cứu thím Từ, thì thấy sau lưng có một người phụ nữ cau mày giận dữ đứng đó.

Mẹ tôi đã về…

Bà đẩy bác Phúc ra, dùng giọng the thé mắng, "Không xem trong túi mình có mấy đồng xu, có công sức đó sao không mau chóng dành dụm tiền đi!"

Mẹ tôi kéo tôi đi thẳng về nhà.

"Con đ//ĩ l//ẳng lơ, bà nuôi mày bao nhiêu năm nay, chỉ là chờ để bán đêm đầu của mày với giá cao."

"Tao nói cho mày biết, sau này tránh xa mấy thằng đàn ông đó ra."

"Nếu dám mất thân trước khi đấu giá, xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không!"

Ngoài mặt tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng thực ra những lời này tôi đã nghe đến chai cả tai rồi.

E là đến cả con ch.ó vàng lớn trong làng cũng biết, mẹ tôi một lòng chỉ muốn bán tôi được giá cao.

Nhưng lúc này, tâm trí tôi không ở đây.

Vừa nãy khi cô gái sứ được làm xong, mọi người trong làng đều bận rộn khen ngợi tán gẫu.

Tôi thừa lúc mọi người không chú ý, lén lút đến gần bé gái đó, lại nghe thấy mấy tiếng tim đập rất mạnh.

Thình thịch, thình thịch…

Con bé vẫn còn sống, giống như tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔ GÁI SỨ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...