3
Vừa về đến nhà, tôi đã bị mẹ kéo vào mật thất dưới lòng đất.
Mỗi lần đến đây, cơ thể tôi đều không khỏi sợ hãi run rẩy. Tôi cởi quần áo, mặc cho mẹ cầm men tráng lên người tôi.
Mỗi ngày, mẹ tôi đều sẽ tráng lại toàn thân tôi như thế này một lần, từng lớp sơn mỏng chạm vào da tôi, đều bị hấp thụ hết.
Đợi đến khi mẹ tôi tráng xong hết, da tôi càng thêm trắng nõn, toàn thân dường như đang tỏa ra một luồng ánh sáng thánh khiết.
Bà ta hài lòng nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi, giống như đang ngắm nghía một tác phẩm.
Trong miệng không ngừng phát ra tiếng tán thưởng, "Không ngờ cô gái sứ sống lại có thể đẹp đến thế, tiếc là chị mày không có phúc phận này. Đợi đến ngày đấu giá, chắc chắn có thể bán được giá cao."
Đợi bà ta ngắm nghía xong, liền để tôi thu dọn những dụng cụ đó.
Tôi lặng lẽ mặc quần áo, nhìn những phù văn cổ xưa trên các bức tường xung quanh mật thất, trong lòng có chút sợ hãi.
Ngay khi tôi cúi đầu vội vàng thu dọn đồ đạc, phía sau đột nhiên truyền đến một trận xào xạc, quay đầu nhìn lại, phía sau lại không còn một tiếng động nào.
Trong căn phòng dưới lòng đất u ám tràn ngập một mùi mốc khó chịu.
Đột nhiên, âm thanh đó lại vang lên.
Tôi lần theo âm thanh tìm đến, lại vô tình phát hiện ra một cánh cửa nhỏ phía sau tấm màn trong mật thất.
Cánh cửa này dường như đã lâu không có ai mở, tay nắm cửa bám đầy bụi.
Tôi khẽ áp tai vào khe cửa, nghe thấy rõ ràng âm thanh phát ra từ bên trong.
Mẹ tôi chưa bao giờ nói về sự tồn tại của cánh cửa này.
Sau cánh cửa này giấu cái gì?
Tôi lấy hết dũng khí đặt tay lên tay nắm cửa, ngay khi tôi sắp đẩy ra, phía trên truyền đến tiếng mẹ tôi gọi, "Lề mề làm gì đấy, còn không mau lên đây."
Tôi giật mình, vội vàng buông tay nhanh chóng bước ra ngoài.
Nhưng âm thanh vừa rồi cứ vang vọng mãi trong đầu tôi, không thể xua tan đi được.
Không biết trong mật thất của mẹ tôi, còn giấu bí mật gì.
Nửa đêm tôi đang ngủ say, bên tai lại vang lên âm thanh đã nghe thấy ban ngày.
Tôi trằn trọc trên giường, lấy chăn bịt kín đầu vẫn còn nghe thấy.
Trằn trọc mãi, tôi lại một lần nữa lén lút đến mật thất dưới lòng đất.
4
Càng đến gần cái cửa kia, cơ thể tôi càng run rẩy không kiểm soát được, cả người như bị thứ gì đó dẫn dắt. Cuối cùng, tôi đẩy cánh cửa nhỏ cũ kỹ trước mặt ra.
Không ngờ, thứ phát ra âm thanh lại là một đống xương trắng vụn, từng mảnh xương nhanh chóng di chuyển trên mặt đất. Chúng dường như có ý thức, muốn tự mình lắp lại bộ xương này.
Tôi nhặt một mảnh xương lên, chỗ gãy trông đã cũ kỹ.
Không hiểu vì sao, tim tôi đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt. Hình như chủ nhân của đống xương này có mối quan hệ lớn lao với tôi.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Ngay khi nước mắt tôi nhỏ xuống đống xương, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Chỗ gãy của xương dường như được hồi phục, nó tuột khỏi tay tôi, nối liền với những mảnh xương trên mặt đất.
Khôi phục lại như cũ, không còn thấy bất kỳ dị thường nào.
Hình ảnh những mảnh xương vỡ này tôi đã từng thấy.
Chính là những mảnh xương vụn lấy ra khi làm cô gái sứ trên tế đàn nhà họ Ngô.
Mà ở nhà tôi, người bị làm thành cô gái sứ, ngoài tôi ra, chỉ còn một người.
Đó chính là chị gái tôi.
Tôi ôm những mảnh xương vụn của chị trong mật thất ngồi rất lâu, cho đến khi ánh sáng dần dần lọt qua lối vào, tôi mới đóng cửa lại và rời đi.
Trời vừa sáng, đã có người gõ cửa nhà tôi.
"Sáng sớm ai đến thế, con mau ra xem đi?"
Mẹ tôi gọi từ trong phòng.
Tôi đáp một tiếng rồi vội vàng ra sân.
Từ khi cha tôi mất, hiếm khi có ai đến nhà chơi, huống chi lại đến sớm như vậy, là ai nhỉ?
"Đến đây, đến đây."
Tôi vừa mở cửa ra, đã thấy mấy thím trong làng tay xách nách mang đứng ở ngoài cửa.
Người thì ôm gà mái già, người thì xách mấy miếng thịt.
"Mẹ cháu đâu?", một thím tươi cười hỏi tôi.
Tôi chỉ tay vào nhà.
Chưa đợi tôi trả lời, họ đã chen qua người tôi đi vào.
Vào đến nhà chính, khi tôi rót nước cho họ, loáng thoáng nghe thấy những từ như "cô gái sứ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-su-qyot/chuong-2.html.]
Mẹ tôi ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn những thứ người ta mang đến, khinh bỉ bĩu môi.
"Các người có biết, làm ra một cô gái sứ có thể bán được giá bao nhiêu không?"
"Chỉ mang chút đồ này mà muốn học bí thuật tổ truyền của tôi, các người mau về đi."
Những người khác nghe thấy vậy, nhìn nhau.
Một thím cười làm lành, "Thưa chị, bọn em biết cách này đáng giá, đương nhiên không chỉ mang đến những thứ này."
Nói rồi, thím ta lấy ra một xấp tiền nhét vào tay mẹ tôi.
Những người khác cũng lần lượt lấy ra tiền tiết kiệm.
Mẹ tôi vui vẻ đếm, cuối cùng cũng chịu mở lời.
Khi những người phụ nữ đó rời đi, trông họ vui mừng như nhặt được tiền.
Tôi vừa tiễn họ đi, còn chưa kịp đóng cửa thì đã thấy một bóng người từ xa chạy tới.
Co dâu nhà họ Ngô thở không ra hơi, vừa vẫy tay vừa gọi tôi, "Có chuyện rồi, có chuyện rồi, mau gọi mẹ cháu đến!"
5
Khi mẹ tôi bị kéo đến nhà họ Ngô, ngay cả tôi cũng cảm nhận được sự quỷ dị của căn nhà.
Vừa bước vào sân, đã thấy đầy đất là những mảnh sứ vỡ.
"Thưa chị, sáng sớm vừa tỉnh dậy đã thấy tất cả bát đĩa, đồ sứ trong nhà đều bị đập vỡ."
"Còn trải đầy cả sân, chị nói xem chuyện này có phải là có tà không?"
"Tối qua nhà chúng tôi cũng không nghe thấy tiếng động gì."
Mẹ tôi mặt mày khó chịu, lạnh lùng nói, "Hôm đó đã nói với các người, cát vàng che phủ mặt trời sẽ có tai họa."
"Các người tự mình cứ muốn tiếp tục làm cô gái sứ, trách được ai?"
Ông Ngô lúc này chống gậy khập khiễng từ trong nhà đi ra, ông ta mếu máo nói, "Cả đêm qua tôi cứ mơ thấy một thằng bé da mềm nhũn đầy m.á.u bóp cổ tôi."
"Nếu không phải vì kiếm tiền chữa bệnh cho thằng cháu đích tôn, chúng tôi cũng không làm vậy đâu, bà mau giúp nhà tôi nghĩ cách đi."
Con dâu nhà họ Ngô bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm, "Lúc trước cũng không ít đưa tiền cho bà, chuyện này bà phải quản."
Mẹ tôi nghe thấy vậy đảo mắt, không vui nói, "Cô gái sứ làm xong còn chưa giao hàng chứ gì, dẫn tôi đi xem."
Ông Ngô lập tức phấn chấn, ông ta chống gậy nhanh chóng đi về phía một căn nhà trong sân, "Chưa giao, chưa giao, lúc trước bà nói phải để khô bốn mươi chín ngày, vẫn còn bày ở nhà tôi."
Họ đặt những cô gái sứ đã làm xong trong một gian chứa đồ ẩm thấp, còn phủ một tấm vải đỏ lên trên.
Mẹ tôi vừa nhìn đã vội vàng nói, "Ai bảo các người để như thế?"
"Không phải đã nói với các người rồi sao, cô gái sứ thuộc âm, phải đặt ở nơi thoáng gió có ánh sáng."
Con dâu nhà họ Ngô ấp úng đáp, "Người nhà chúng tôi nhìn thấy thứ này, thực sự trong lòng phát hoảng."
"Ở đây bình thường không có ai đến, nên nghĩ để ở đây một thời gian."
Cô gái sứ thuộc âm, mẹ tôi nói không sai.
Tôi bây giờ ở trong căn nhà ẩm thấp này, còn cảm thấy toàn thân thoải mái.
"Các người gây ra họa lớn rồi!", mẹ tôi giật tấm vải đỏ che cô gái sứ ra.
Mấy người trong phòng lập tức sợ hãi lùi lại mấy bước.
"Cái cái... chuyện gì thế này?"
Cô gái sứ hôm qua còn trắng như tuyết, giờ đã hoàn toàn biến đổi.
Đôi mắt nó chảy ra hai hàng huyết lệ, rơi thẳng xuống thỏi vàng trong lòng.
"Đây là cô gái sứ hồi hồn, nhà các người tự lo liệu đi.", nói xong mẹ tôi quay người định rời đi.
Con dâu nhà họ Ngô sợ đến vỡ mật, ôm chặt lấy đùi mẹ tôi.
"Thưa chị, chị không thể đi được, nói gì cũng phải cứu chúng tôi."
"Chị yên tâm, chỉ cần để cô gái sứ này đừng náo loạn nữa, bao nhiêu tiền cũng được!"
Mẹ tôi nghe thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia sáng khó phát hiện.
Bà lấy ra mấy lá bùa vàng từ trong áo, lại xin nhà họ Ngô ít gạo nếp và rượu vàng, lần lượt dán những lá bùa này lên thất khiếu của cô gái sứ.
"Thất khiếu đã bị phong ấn, dù hồn phách có tìm về cũng mù điếc, không làm nên trò trống gì đâu."
"Các người nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng để những lá bùa này rơi xuống, nếu không tôi cũng không cứu được các người."
Người nhà họ Ngô sợ hãi lùi ra ngoài, liên tục cảm ơn mẹ tôi, vội vàng đưa tới một xấp tiền đỏ.
Ông Ngô thừa lúc không ai để ý, còn lén véo eo tôi một cái.
Trong đôi mắt đục ngầu ngập tràn dâm dục.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, tôi dường như thấy tay của cô gái sứ đó động đậy...
Nó từ từ rút tay khỏi thỏi vàng, biến thành cái kéo.
Cạch, cạch... Một đoạn bùa bị cắt đứt.
--------------------------------------------------