Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔ GÁI SỨ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Mẹ tôi chỉ biết tôi khác với những cô gái sứ khác, hiếm hoi là một đứa còn sống.

Nhưng bà không biết rằng, nếu sống sót và lớn đến 18 tuổi, tôi sẽ trở thành Nữ Vương của cô gái sứ.

Cho nên, tôi đã đợi ngày trưởng thành này rất lâu.

Trước khi trưởng thành, linh lực của tôi quá yếu, chỉ có thể lén lút gọi hồn những cô gái sứ kia trở về.

Ngay cả khi bị thím Từ nhốt trong quan tài, tôi cũng không thể tự cứu mình.

Cũng may hôm đó chị kịp thời đến, giúp tôi được thấy lại ánh sáng mặt trời.

Nhưng giờ đây, khi đã trưởng thành, làm sao tôi còn sợ những trò hề của mẹ mình?

Theo tiếng gọi của tôi, những cô gái sứ nhà ho Ngô giơ cao búa sắt hướng về phía mẹ tôi.

Những cô gái sứ dưới tế đàn như bị dẫn dắt, bộc phát ra những tiếng kêu chói tai.

Chúng trút hết oán hận vào cha mẹ, những người đã tự tay lột da róc xương chúng.

Bên tai tràn ngập tiếng xương cốt vỡ vụn.

Dân làng trơ mắt nhìn xương cốt toàn thân mình bị đập nát, da thịt từng chút một hóa thành mảnh sứ vụn.

Họ kinh hoàng hét lên, nhưng không thể phản kháng.

Những cô gái sứ hút hết những mảnh sứ vụn hóa thành từ cha mẹ.

Từng thiếu nữ tươi tắn sống động, một lần nữa xuất hiện trên mảnh đất này.

Khi chị ôm cô gái sứ trắng trẻo nhà họ Ngô trở lại đứng bên cạnh tôi, thân thể chị thêm vài phần linh hoạt.

Trên da chị không còn những dấu khắc.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Người phụ nữ độc ác đã hại tất cả bé gái sơ sinh, đã biến mất khỏi thế gian này.

Chuyện vẫn chưa kết thúc, có một người vẫn luôn không xuất hiện.

“Em gái, vừa rồi chị đã tìm khắp trong làng rồi, nhưng không thấy bóng dáng người đàn bà kia.”

Thím Từ nghe thấy động tĩnh, chắc hẳn đã sớm trốn đi rồi.

Nhưng, tôi biết bà ta đang ở đâu.

Tôi đưa cô gái sứ nhà họ Ngô cho những cô gái sứ trông lớn hơn một chút.

Dẫn chị đi một mạch về phía sau núi, đi thẳng đến nghĩa địa của làng.

Một người phụ nữ cô đơn ngồi trước nấm mồ nhỏ, khóc nấc thành tiếng.

Bà có thể bỏ lại tất cả, chỉ duy nhất không thể buông bỏ đứa con trai của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-su-qyot/chuong-6-het.html.]

Khi nhìn thấy tôi, thím Từ không hề sợ hãi như tôi đã tưởng tượng, dường như bà đã biết từ lâu, tôi sẽ tìm đến.

Thím Từ cầm lấy chai rượu bên cạnh, uống một ngụm rồi tự nói một mình, "Tôi vốn dĩ nghĩ rằng, mình không giống như những kẻ mất trí trong làng."

"Nhưng bây giờ nghĩ lại, hình như cũng chẳng khác gì."

"Đã có vài lần, tôi thật lòng muốn tha cho cô. Nhưng bên tai tôi luôn văng vẳng tiếng gọi của con trai."

"Nó nói, nó cô đơn một mình dưới suối vàng, nó muốn có người bầu bạn, nó..."

Vừa nói, thím Từ vừa tựa người vào bia mộ, giọng nói ngày càng nhỏ dần, cho đến khi chìm vào im lặng.

Chị gái nhìn bà căm hận nói, "Đừng ngụy biện nữa, hại người là hại người, lấy đâu ra nhiều lý do như vậy."

Chị càng nói càng tức giận, không nhịn được muốn xông lên báo thù.

Tôi nhẹ nhàng kéo tay chị gái lại, "Không cần đâu, bà ấy c.h.ế.t rồi."

Chị gái mở to mắt, bước tới đẩy thím Từ một cái, quả nhiên, cơ thể kia đã không còn hơi thở.

"Trong rượu có độc?"

Tôi quay người lại, nhàn nhạt nói, "Bà ấy cũng coi như đã toại nguyện, cuối cùng cũng có thể đi bầu bạn với con trai mình rồi."

14

Từ ngày đó trở đi, những làng xung quanh bắt đầu gọi chúng tôi là làng nữ.

Mỗi sáng thức dậy, đều có thể thấy bóng dáng bận rộn của những cô gái, còn có một đám bé gái đáng yêu cả ngày líu ríu nô đùa bên bờ sông.

Con gái nhà họ Ngô cũng lớn thêm một chút, xinh xắn như búp bê, nhìn rất đáng yêu.

Mọi người đều nói, làng nữ làm đồ sứ giỏi nhất, ai nấy đều có tay nghề tuyệt diệu.

Rất nhiều người từ nơi khác đến, chỉ để mua những kiểu dáng mới nhất mang về.

Đây đều là những điều tôi thấy từ cuốn bí thư của mẹ tôi.

Dù là kỹ nghệ chạm khắc hay phương pháp tráng men, dùng trên một con đường khác, đều cho ra những kết quả khác nhau.

Nếu như lúc trước mẹ tôi nghĩ được điều này, hẳn là cũng có thể sống một cuộc sống tốt hơn.

Một niệm sai lệch, vạn trượng cách biệt.

"Em gái, đừng ngồi đó nữa. Bên ngoài trời lạnh, mau vào nhà ăn cơm thôi."

Ngửi thấy mùi thức ăn, bụng tôi bắt đầu réo lên ùng ục.

"Chị ơi, em đến ngay đây."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔ GÁI SỨ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...