Tôi nghĩ anh nghe xong sẽ nhẹ nhõm, nhưng ngược lại, anh bực hẳn lên:
“Dọn đi? Vì sao? Tôi chỉ bảo Trình Tuyết ở nhờ phòng em, cô ấy là khách, em nhường một chút thì sao?”
Tôi vội lắc đầu:
“Không phải…”
Anh sa sầm mặt, bước nhanh tới, túm cổ tay tôi kéo về phía căn phòng ở đầu đông:
“Đi với tôi, tôi có chuyện muốn nói.”
Nỗi sợ ập đến, tôi bật khóc, rút ra tấm thẻ ngân hàng cha Lục vừa đưa:
“Xin lỗi, tôi có tiền… đừng đánh tôi.”
“Tôi có tiền, đừng đánh tôi…”
Anh khựng lại, quay đầu nhìn. Tôi đã ngồi bệt xuống sàn, tay vẫn bị anh nắm chặt giơ cao.
“Thời Tâm, em nói cái gì vậy?”
Môi tôi cắn tím tái. Nhìn gương mặt anh tiến lại gần, tôi bỗng nhớ lời bọn bắt cóc mắng chửi: “Một con ch.ó của Lục gia mà mơ bám lấy chủ.”
“Lục Nghiêu… không, Lục tổng, tôi sẽ không bám theo anh nữa. Tôi không dám nữa.”
Anh mới nhận ra tinh thần tôi có vấn đề, động tác dịu hẳn đi, ôm eo nhấc tôi dậy.
Cảm giác mất trọng lượng khiến tôi vô thức vòng tay qua cổ anh. Gương mặt nghiêm khắc ấy thoáng mềm lại.
“Thời Tâm, không phải anh không cho em bám… chỉ là…”
Anh chưa kịp nói hết thì cửa phòng “tách” một tiếng mở ra. Trình Tuyết ló đầu ra từ phòng tôi, bên trong đèn sáng trưng.
Cô ta che miệng, làm bộ ngạc nhiên:
“Lục tổng, Thời tiểu thư.”
Anh cau mày:
“Phòng cho cô rồi, còn gì nữa?”
Cô ta hơi tủi thân:
“Là cuộc họp video của chi nhánh Mỹ, cần Lục tổng đích thân tham gia.”
Anh nhìn tôi trong tay, bất lực đặt xuống. Tôi đứng cứng đờ, chẳng nói được lời nào.
“Em sang phòng anh chờ.”
Anh nói xong liền đi với Trình Tuyết, đóng cửa lại.
Ánh sáng biến mất khỏi hành lang. Tôi như vừa thoát chết, mồ hôi lạnh ướt lưng.
Tôi biết anh sẽ không quay lại. Trình Tuyết có nhiều chiêu, đã bao lần sinh nhật, lễ tốt nghiệp của tôi, anh đều bị cô ta gọi đi như thế. Có lẽ anh cũng muốn đi, và thật sự không muốn quay lại.
Tôi phải rời đi ngay, đến nơi nào không còn thấy Lục Nghiêu. Chỉ cần ở gần anh, tôi sợ mình sẽ sụp đổ đến phát điên.
4.
Tôi ngồi ngẩn ngơ trên giường phòng khách đến tận ba giờ sáng, phòng bên cạnh của Lục Nghiêu chẳng truyền ra chút động tĩnh nào.
Trong khoảng thời gian đó, tôi dùng chiếc điện thoại mới mà mẹ Lục mua cho, mở app, tìm được một căn hộ an ninh khá tốt, đang cho thuê.
Trời vừa hửng sáng, cả biệt thự Lục gia yên ắng, tôi xách giày, đi chân trần ra cửa.
Ra đến sân, tôi bất ngờ nhìn thấy có người đang tựa vào xe của Lục Nghiêu, cúi đầu chơi điện thoại. Tim tôi thót lên, sợ đó là Lục Nghiêu.
Người đó nghe tiếng, ngẩng lên, tôi mới phát hiện là Dịch Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-may-lan-bay-nam/chuong-3.html.]
Tôi giả vờ như không có chuyện gì, lướt qua anh ta, đi ra lề đường định gọi xe. Nhưng anh lại bước theo.
“Thời tiểu thư?”
“…”
“Lục tiên sinh biết cô…”
“Anh có thể đừng nói với Lục Nghiêu không?”
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
Tôi cố kìm nén sự hoảng hốt. Rõ ràng chỉ còn chút nữa thôi, chút nữa là tôi có thể thoát rồi, tại sao lại chạm mặt anh ta chứ.
Dịch Thành có vẻ khó hiểu: “Lục tiên sinh sẽ lo lắng đấy.”
Tôi lắc đầu mạnh, rồi bắt đầu cởi áo khoác.
Anh ta lập tức lùi về sau, rồi quay đầu đi, vành tai ửng đỏ: “Thời tiểu thư, cô… cô đang làm gì vậy?”
Tôi chẳng để tâm. Nếu có thể sống sót, thì sĩ diện là gì chứ? Thứ đó, từ lâu đã bị Lục Nghiêu bào mòn hết rồi.
“Anh ta sẽ không lo cho tôi đâu. Những vết thương này… đều là do anh ta sai bọn bắt cóc để lại.”
Dịch Thành quay lại nhìn. Bên trong áo khoác tôi chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, để lộ những vết roi tím đỏ trên cánh tay, vết bầm xanh, cùng vài vết sẹo đã đóng vảy.
Anh ta sững sờ, rõ ràng những vết thương chói mắt này đã vượt quá sức tưởng tượng của anh.
Tôi tranh thủ lúc anh ngây ra, nhanh chóng mặc lại áo, khẩn khoản: “Dịch Thành, tôi xin anh, hãy để tôi đi. Nếu không… tôi sẽ c.h.ế.t mất.”
Đây là lần đầu tiên tôi gọi tên anh ta. Trước đây tôi toàn gọi anh ta là “chó của Lục Nghiêu”, giống hệt như bọn bắt cóc gọi tôi.
Dịch Thành im lặng hồi lâu, tôi liền chạy ra lề đường gọi xe. Nhưng bất ngờ, một bàn tay to giữ lấy tôi, rồi sau khi nhận ra bên trong áo tôi cũng có thương tích, bàn tay đó lập tức rút lại.
Tôi gần như bật khóc: “Đừng…”
Dịch Thành cắn răng, giọng chắc nịch: “Giờ này khó bắt được xe, để tôi đưa cô đi.”
“?”
Tâm trạng tôi phức tạp khi lần nữa ngồi lên xe của Lục Nghiêu. Dịch Thành tắt camera hành trình để đề phòng.
“Cô ráng chịu chút, sắp đến rồi.”
Anh nghĩ tôi chỉ không muốn ngồi xe của Lục Nghiêu. Thực ra đúng là vậy, nhưng chỉ cần có thể rời khỏi Lục Nghiêu, rời khỏi Lục gia, chút khó chịu này chẳng đáng gì.
Đến khu chung cư đã hẹn, tôi nhắn cho môi giới là muốn dọn vào ngay. Vì muốn chốt hợp đồng, anh ta sáng sớm đã mang hợp đồng và chìa khóa ra tận cổng chờ, cười tươi như hoa.
Dịch Thành không yên tâm, đi cùng tôi lên xem nhà. Căn hộ là loại có gác lửng đã hoàn thiện nội thất, diện tích nhỏ nhưng đầy đủ đồ dùng.
“120 mét vuông, là căn lớn nhất trong khu này rồi. Thời tiểu thư ở một mình hay với bạn trai đều thoải mái hết.” – môi giới hồ hởi giới thiệu.
Tôi nhìn sang Dịch Thành. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu xem hợp đồng, hỏi han các vấn đề về nước, điện, điều hòa. Xác nhận không vấn đề gì, anh đưa hợp đồng cho tôi.
Không hiểu sao, tôi rất tin anh. Có lẽ vì mỗi lần bị kéo ra khỏi văn phòng của Lục Nghiêu, tôi đánh đ.ấ.m thế nào anh cũng không phản kháng. Hoặc là vì có lần theo lệnh của Lục Nghiêu, anh đến quán bar tìm tôi, rồi đánh cho bọn đàn ông muốn sàm sỡ tôi một trận tơi bời.
Không nghĩ nhiều, tôi ký tên rất nhanh, đưa thẻ ngân hàng cho môi giới. Anh ta quẹt máy, khen tôi và Dịch Thành mấy câu rồi vui vẻ rời đi.
Căn hộ trống chỉ còn tôi và Dịch Thành. Anh bỗng có chút lúng túng: “Thời tiểu thư, tôi phải về rồi.”
Tôi gật đầu, định viết chi phiếu cảm ơn anh – thói quen cũ của tôi – nhưng nhận ra mình chẳng có gì trong người.
Đúng vậy, tôi rời đi tay trắng. Ban đầu định mang theo vài bộ đồ lót, nhưng không ngờ ngay cả phòng mình cũng bị chiếm, nói gì đến chi phiếu.
“Dịch Thành, tôi cảm ơn anh thế nào đây?”
Anh hơi bất ngờ: “Không… không cần cảm ơn.”
Tôi không nói gì thêm. Dù sau này anh có cần tôi báo đáp, tôi cũng sẽ không từ chối.
Dịch Thành rời đi, anh còn phải quay lại làm việc. Trước khi đi, anh nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.”
Tất nhiên tôi sẽ nghỉ ngơi. Tôi thậm chí còn có một ý nghĩ vụt qua: cuối cùng… cũng có thể nghỉ ngơi rồi.
--------------------------------------------------