"Mọi sự thần thiếp xin nghe theo bệ hạ."
Ta quỳ xuống, không hề ngẩng đầu.
Tiêu Diễn thoáng ngạc nhiên: "Ý nàng là… đồng ý sao?"
"Vâng."
Ta vốn nghĩ dù c.h.ế.t cũng sẽ không gật đầu.
Thế nhưng hắn lại muốn ta đưa Sở nhi vào cung Quan Cúc, nuôi dưới danh nghĩa Tiết Ngọc Diêu.
Thật nực cười thay.
Ta là nguyên phối, là thê tử kết tóc cùng hắn, là Hoàng hậu được sắc lập trước thiên hạ.
Thế mà đứa con ta liều mạng sinh ra, hắn lại muốn ta trao cho Quý phi.
Chỉ vì Tiết Ngọc Diêu vừa hay có lòng yêu thích một đứa trẻ.
Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
"Ngọc nhi vốn lãnh đạm, ngay cả ngôi hoàng hậu cũng nhường cho nàng, giờ chỉ cần một đứa trẻ thôi."
"Vì Sở nhi, nàng ấy đã uống cả thuốc tuyệt tự, nàng còn muốn thế nào nữa?"
"Trẫm biết nàng không nỡ, nhưng sau này chúng ta vẫn có thể có thêm con."
"Về sau, chúng ta sẽ còn nhiều đứa con nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-nhan-tam-bat-hoi/chuong-1.html.]
Hắn đã quên rồi sao?
Năm sinh Tiêu Sở, hắn đang dẫn binh chinh phạt Giang Đông.
Đất Sở thất thủ, ta ẩn náu trong hang đá, ba ngày ba đêm mới sinh hạ được một đứa con.
Từ đó lưu lạc gian truân, ngự y đã sớm chẩn đoán thân thể ta khó lòng mang thai lại.
"Nàng chắc chắn chứ?"
Tiêu Diễn vẫn còn đôi chút nghi hoặc.
Ta vốn là cô nhi, phụ thân cùng huynh trưởng sớm c.h.ế.t trong cuộc tranh đoạt thiên hạ của hắn.
Để có được ngôi vị Hoàng hậu, ta dựa vào mười năm hàn vi, dựa vào đứa con độc nhất.
"Thần thiếp đã bảo Bích Hà chuẩn bị xong đồ đạc cho Sở nhi."
"Chắc giờ này đã đưa đến cung Quan Cúc rồi."
Tiêu Diễn im lặng.
Ánh mắt hắn nhìn ta chất chứa phức tạp, hồi lâu mới nói:
"Đừng học đám mệnh phụ thế gia trong kinh, giở trò tâm cơ thủ đoạn."
"Nếu không…"
Sắc mặt trầm xuống, hắn vung tay áo, xoay người bỏ đi.
--------------------------------------------------