Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CỐ NHÂN TÂM - BẤT HỐI

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nàng ngoan đi, trẫm gọi ngự y đến chẩn trị cho nàng, được không?”

Thấy hắn đến gần, ta giơ tay giáng cho hắn một cái tát.

“Tiêu Diễn, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?!”

Hắn sững sờ tại chỗ.

Ta túm lấy vạt áo hắn, gằn giọng:

“Nếu ngươi dám làm Thẩm Chân bị thương dù chỉ một ngón tay, cả đời này ta thề không đội trời chung với ngươi!”

Thân hình hắn run lên.

Mặt đỏ bừng, ánh mắt lại lạnh xuống.

Khẽ cười, hắn đẩy ta ra.

Rồi vỗ tay một tiếng, cung nhân tràn vào, bưng tới nào là phượng quan, nào là phượng bào.

Tiêu Diễn thảnh thơi ngồi xuống:

“Làm gì ư?"

"Tất nhiên là rước Hoàng hậu của trẫm hồi cung rồi.”

Tim ta khựng lại, chẳng nói nổi một lời.

“A Man, nàng chưa nghe tin gì sao?”

“Vài hôm trước, trẫm đã giải tán toàn bộ hậu cung.”

“A Man, từ nay không còn ai tranh với nàng nữa, nàng có vui không?”

Khóe môi hắn nhếch lên, ta chỉ siết chặt nắm tay.

“Tiết Ngọc Diêu đã treo cổ tự vẫn."

"Tiết thừa tướng cũng đã đền tội."

"A Man, nàng nên trở về rồi.”

Ta bật cười.

Rồi lại cười...

“A Man, trẫm lo liệu xong xuôi cả rồi."

"Nàng mang cả Diễu Diễu về cùng."

"Trẫm sẽ coi nó như con ruột."

"Danh hiệu cũng nghĩ rồi, phong nó làm ‘Sở Kiều công chúa’, được không?”

“Nàng còn nhớ không, khi Sở nhi chưa chào đời, ta chưa biết nam hay nữ, đã chọn chữ ‘Kiều Sở’ trong điển tích đặt tên.”

“Đợi nó trở về, hai huynh muội…”

“Tiêu Diễn.” ta cắt ngang, “Ngươi g.i.ế.c ta đi.”

“Giết ta, g.i.ế.c Thẩm Chân, g.i.ế.c cả Diễu Diễu."

"Dù sao Thẩm Chân mà không còn, ta với Diễu Diễu cũng chẳng sống nổi.”

Không gian chìm trong tĩnh lặng.

Chốc lát, hắn đập tan chén trà trong tay.

“Tiêu A Man! Tên thợ rèn kia có gì tốt?!”

“Hôm nay nàng vẫn chưa nhìn rõ sao?"

"Hắn hoàn toàn không thể bảo vệ được cho nàng!”

Tiêu Diễn đỏ mắt lao tới, siết chặt cổ tay ta:

“Hắn cho nàng được gì?"

"Một căn nhà, vài gian cửa tiệm?"

"Hắn vốn tay trắng!"

"Nàng vì hắn mà cự tuyệt nửa giang sơn trẫm hai tay dâng tặng cho nàng sao?"

Hắn ép ta lùi từng bước, đến khi lưng ta chạm tường.

“A Man, trẫm sẽ không lặp lại sai lầm nữa.

Theo trẫm về đi."

"Chỉ có nàng mới toàn tâm toàn ý đối tốt với trẫm thôi, A Man!"

"Phải có nàng nằm bên, trẫm mới ngủ ngon được."

“Thật sao?” Ta nhếch môi.

Trong tay áo, d.a.o găm thoắt lóe, xuyên thẳng bờ vai hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-nhan-tam-bat-hoi/chuong-9.html.]

“Đã không còn là như xưa nữa rồi.”

Trong ánh mắt kinh hãi của hắn, ta rút dao, lại đ.â.m thêm một nhát.

Ép hắn đến bên bàn, m.á.u loang đỏ vạt áo.

“Tiêu Diễn, chẳng phải mọi con đường đều có thể quay lại.”

Rút dao, m.á.u b.ắ.n lên môi ta.

Hắn trượt xuống theo mép bàn.

Ta xoay người bỏ đi, hắn níu vạt váy ta, nước mắt tuôn ào ạt:

“A Man… nàng với ta từng sống c.h.ế.t có nhau mấy chục năm…"

"Chỉ là… chỉ là một phút lầm lạc, vì sao lại tuyệt tình đến thế?”

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

“Nếu ta không tới kịp, Thẩm Chân giờ đã là một cái xác rồi.”

Ta lạnh lùng nhìn hắn, rút váy khỏi tay hắn:

“Bệ hạ có việc gì, cứ nhắm vào ta."

"Tiêu A Man đã từng theo ngươi gầy dựng sự nghiệp, thì cũng dám cùng Thẩm Chân đập sắt rèn thép, chẳng sợ lửa dữ của Diêm Vương.”

Ta siết chặt dao, quay người đi.

Tới cửa, nắng ngoài hiên chói lòa.

Ta ngoái nhìn gương mặt từng khắc cốt ghi tâm:

“Diễn Ca.”

Nước mắt che mờ mắt ta:

“Khi ta gả cho ngươi, ngươi cũng tay trắng mà thôi.”

Ta và Thẩm Chân không rời Dận đô.

Người có ý tìm thì dẫu trốn nơi góc bể chân trời, cũng chẳng thoát.

Từ dạo ấy ta không gặp lại Tiêu Diễn nữa.

Ngày rời khách điếm, hôm sau đã có một đoàn quân lặng lẽ xuất thành.

Trước khi đi, gửi lại cho ta bao dược phẩm quý hiếm.

Thật ra ta khỏe lắm.

Thuốc giả c.h.ế.t năm ấy không khiến ta mất trí nhớ, mà chỉ nôn ra m.á.u khi xúc động cực độ.

Hôm đó nhìn thấy Thẩm Chân suýt bỏ mạng, lòng ta kinh hãi nên mới phun ra máu.

Chẳng ngờ lại thành kế thoát hiểm.

Mùa xuân năm sau, ta cùng Thẩm Chân mở một hiệu thêu.

Trải bao năm cùng lo liệu sắt thép, ta cũng hiểu được thú vui buôn bán.

Dao kiếm, chung quy không phải thứ ta ưa.

Mỗi ngày, Thẩm Chân ở lò rèn, ta coi thêu quán, Diễu Diễu học nữ học.

Tối về cả nhà quây quần, một bữa cơm ấm cúng.

Ngày tháng bình thản mà an yên.

Rất lâu sau mới nghe tin từ Thương triều.

Người ta nói, vị Hoàng đế khai quốc kia, chẳng biết vướng tâm bệnh từ khi nào.

Vẫn cố chấp dẫn binh chinh chiến, rồi trọng thương giữa sa trường, từ đó nằm liệt trên giường bệnh.

May mà Thái tử tuổi trẻ tài năng, thay cha nắm triều chính.

Đảng phái trong triều đã được dẹp yên, cơ nghiệp tạm ổn.

“Ôi, ca ca thật giỏi quá…”

Ta ít khi nhắc tới chuyện Thương triều, chỉ khi Diễu Diễu vào học đường, mới thường nhận thư của Sở nhi.

“Mẹ, mình mau về nhà đi!”

Diễu Diễu ríu rít gọi tiểu nhị gói mấy món điểm tâm.

Nó sốt ruột muốn về, để hí hoáy viết thư.

Ta mỉm cười xoa đầu nó.

Ra khỏi quán thì gặp Thẩm Chân.

“Đường trơn, ta tới đón nương tử về.”

Chàng ôm Diễu Diễu, lại đưa tay về phía ta.

Ta kéo chặt áo choàng, bước lên nửa bước, nắm lấy bàn tay chàng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CỐ NHÂN TÂM - BẤT HỐI
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...