Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 118

Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian thấm thoát trôi qua. Bụng cô đã lớn

rất nhiều. Chính xác bây giờ cô đã mang thai đc 9 tháng, hơn 1 tuần nữa là cô

sinh rồi. Tâm trạng bây giờ của cô vừa hạnh phúc vì sắp được làm mẹ, sắp nhìn

được bé con của mình lại vừa bất an trong lòng. Vì đây là lần đầu tiên cô mang

thai, lần đầu tiên cô sinh con nên có rất nhiều lo lắng và bỡ ngỡ

Cô ngồi trên giường, tay sờ sờ vào bụng lớn của

mình. Lo là vậy nhưng vẫn mỉm cười. Anh từ trong phòng tắm đi ra. Thấy cô ngồi

đó vẻ mặt có chút căng thẳng liền hiểu tâm ý của cô. Anh bước nhanh về phía

chiếc giường ngồi xuống cùng cô

- Em đang lo lắng phải không?_ anh hỏi

Cô ngước mặt sang nhìn anh. Khẽ gật đầu rồi nói:

- Cũng có một chút!_ cô nói

- Em đừng quá căng thẳng. Anh sẽ luôn ở bên cạnh

hai mẹ con. Lúc em sinh anh sẽ vào cùng em_ anh nói

- Cái gì? Anh theo em vào phòng sinh luôn sao?

Như vậy không được đâu. Bác sĩ liệu có đồng ý_ cô lo lắng nói

- Anh đã muốn thì chắc chắn phải được. Không ai

có đủ gan để cấm cản anh đâu. Hơn nữa em sẽ sinh con ở bệnh viện tư nhân riêng

của anh. Các bác sĩ y tá ở đó đều là cấp dưới của anh. Họ dám cãi lời anh sao_

anh nói

- Ừm!_ cô gật đầu

- Ngủ thôi!_ Trịnh Tuấn

Anh đỡ cô nhẹ nhàng nằm xuống giường. Anh cũng

nhanh chóng nằm kế bên cô, ôm lấy cô. Cả hai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ

Được tầm 4h sáng thì bụng cô lại có chút râm ran

đau đớn. Cô mở mắt ra, tay ôm lấy bụng nặng nề nhối dậy. Vì tưởng nghĩ bản thân

muốn đi vệ sinh nên liền bước xuống giường. Không ngờ vừa đặt chân xuống thì

bụng bất ngờ đau đớn cực hạn. Mồ hôi lạnh toát ra đầy trán cô. Cắn môi cố chịu

vì nghĩ đó chỉ là dấu hiệu bình thường của phụ nữ mang thai, vì còn một tuần

nữa cô mới sinh. Nhưng dường như ngày càng đau hơn. Bất giác đau đớn cô la lên

một tiếng. Anh nằm bên cạnh liền bật dậy. Cặp mắt vẫn còn lờ đờ nhưng khi thấy

hình anh của cô trước mắt liền bừng tỉnh

- Bà xã em sao vậy?_ anh lo lắng hỏi

- Bụng em đau quá. Thật sự rất đau_ cô vừa nhăn

mày vừa nói

Anh rối quá liền chạy ra khỏi phòng gọi mọi

người rồi lập tức quay lại. Anh ngồi xuống cạnh cô trấn an

- Em hít thở sâu vào sẽ bớt đau hơn. Ráng một

chút anh đưa em tới bệnh viện_ anh nói rồi tiện tay bốc lấy điện thoại của mình

Mọi người sau khi nghe anh gọi liền lập tức tới

phòng của hai người. Bà Lương và dì Hà bước tới gần xem triệu chứng của cô liền

khẳng định cô đã sắp sinh rồi. Điều đó càng làm anh phát điên lên vì lo lắng.

Ấn phím điên cuồng gọi đến bệnh viện

- 5 phút nữa tôi đưa bà xã tới. Cô ấy sắp sinh,

các người mau chóng chuẩn bị_ nói dứt câu không cần sự trả lời của đối phương

anh liền tắt máy

- Mẹ lấy đồ cho cô ấy đi. Con sẽ bồng cô ấy

xuống xe_ anh nói rồi bế ngang cô lên chạy xuống lầu

Vì thân hình cô nhỏ nhắn. Tuy bụng lớn nhưng cô

rất gọn gàng không bị sồ sề như những người phụ nữ mang thai khác nên anh vẫn

gọn gàng ôm cô vào lòng

Lâm Trung Nhân gấp gáp lái xe ra, rồi mở cửa xe

cho anh. Anh cho cô ngồi vào trong rồi cũng nhanh chóng ngồi vào. Mọi người trên

lầu cũng nhanh chóng chạy xuống ngồi vào xe. Xe liền chạy với vận tốc chóng mặt

nhưng người nào đó vẫn ngồi ngoài sau hối như chạy giặc

- Chạy nhanh một chút nữa... Nhanh hết cỡ luôn

đi. Tôi không muốn thấy cô ấy đau một chút nào nữa_ anh nói

- Được rồi! Được rồi!_ Lâm Trung Nhân

Trong lòng Lâm Trung Nhân thầm ai oán "xe

chạy không thấy người đi đường rồi còn hối nữa"

- Aaaaa....đau quá_ cô chịu đựng không nổi nữa

đành thất thanh la lên khiến mọi người trong xe càng nóng ruột

Anh ngồi bên cạnh vẫn ôm lấy cô. Mặc cho cô vì

đau mà mất ý thức cắn vào tay mình. Máu tươi cũng rỉ ra một chút nhưng anh vẫn

không có biểu hiện gì, vẫn im lặng ôm lấy cô

- A Tuấn con rút tay ra đi. Con bé sẽ làm con bị

thương đó. Lúc này nó không suy nghĩ được gì đâu_ bà Lương lo lắng nói

- Con không sao. Nếu cắn con mà cô ấy giảm đau

thì cô ấy cứ việc cắn. Thấy cô ấy thế này con cũng không còn cảm giác đau đớn

nữa_ anh nói

Tới bệnh viện anh bế cô vào trong. Đưa cô vào

phòng sinh. Đúng lúc đó nước ối cũng vỡ ra.  Cô nằm trên bàn phẫu thuật

lạnh lẽo. Đau đớn truyền khắp thân. Đau đến phát khóc nức nở.

- Đau quá...huhuhu...Đau quá_ cô đau, thật sự

rất đau nhưng lại không dám nói ba chữ " không sinh nữa " vì cô sợ

như vậy sẽ ảnh hưởng đến đứa bé, sẽ không hay một chút nào

- Có cách nào làm cô ấy hết đau không hả?_ anh

hỏ

- Thưa Trịnh Tổng! Phu nhân muốn hết đau thì

phải cố gắng sinh nhanh_ y tá

Anh nghe vậy liền quay qua cầm tay cô

- Ráng đi em. Một chút thôi_ anh lo lắng cầm tay

kêu gào

- aaaa....đau quá_ cô vừa la vừa lắc đầu

Cứ một lần rặng ra cô phải lấy sức rất nhiều,

rồi nặng nề hít sâu thở ra. Mồ hôi đầm đìa trên trán, đau đớn lắc đầu

Một lúc lâu sau thì cuối cùng tiếng khóc em bé

cũng vang khắp phòng. Anh thở vào nhẹ nhõm. Cô gục ngã nằm thở gấp, nước mắt

vẫn chảy ra vì dư âm của sự đau đớn đến chết đi sống lại

- Sinh một đứa thôi...1 đứa thế này là đủ lắm

rồi. Anh không cần con nữa, không cần nhiều con nữa. Một đứa là quá đủ rồi_ anh

rơi nước mắt nhìn cô mà nói

- Trịnh Tổng! Phu nhân sinh một bé trai. Nặng

3kg_ y tá vừa bế đứa bé lại phía anh vừa nói

Anh hạnh phúc rạng rỡ nhìn bé con nhỏ của mình.

Đứa bé được đưa đi vệ sinh sạch sẽ. Còn cô thì vào phòng hồi sức cho thai phụ.

Mọi người cũng nhanh chóng theo vào phòng cô nằm. Cô vì trải qua một cơn đau

đớn kịch liệt mà kiệt sức nằm bất động trên giường bệnh

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 101
Chương 101
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...