Thứ sáu, người người tấp nập, buổi diễn thuyết của anh trai tôi diễn ra theo đúng kế hoạch.
Là tình nguyện viên, tôi và Hứa Đình Đình đều được phân công giúp việc ở hậu trường.
Anh trai tôi nhìn thấy tôi chỉ khẽ gật đầu ra hiệu, chúng tôi ngầm hiểu không trao đổi nhiều, không ngờ Hứa Đình Đình lại tìm đúng thời cơ.
Nhân lúc anh trai tôi đi vệ sinh, cô ta chặn anh ở góc hành lang: “Anh Thịnh Lăng! Anh còn nhớ em không?”
Giọng cô ta bỗng trở nên ngọt ngào: “Nhờ có sự tài trợ của anh em mới có thể đi học, chúng ta từng gặp mặt một lần rồi mà!”
Anh trai tôi dừng bước, hờ hững liếc nhìn cô ta: “Không nhớ, cô là ai?”
Tôi ở không xa suýt chút nữa bật cười thành tiếng, vội vàng giả vờ sắp xếp tài liệu trong tay.
Hứa Đình Đình vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục làm ra vẻ đáng thương tội nghiệp: “Anh Thịnh Lăng, em thật sự bị dồn vào đường cùng rồi, mới phải làm phiền anh… Lớp em có một bạn tên là Thịnh Hạ, cô ấy giăng bẫy tống tiền em mười nghìn tệ!”
Giọng cô ta run rẩy, nước mắt chực trào nơi khóe mi: “Anh biết đấy, em chỉ là một học sinh nghèo, đừng nói mười nghìn tệ, dù là một nghìn tệ em cũng không thể lấy ra được!”
Anh trai tôi nghe thấy tên tôi lập tức nhíu chặt mày: “Thịnh Hạ? Tống tiền cô mười nghìn tệ?”
Hứa Đình Đình như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức khóc lóc thảm thiết bắt đầu màn kịch của mình: “Hôm đó, Thịnh Hạ cứ nhất quyết mời các bạn học đi ăn tiệc hải sản xa hoa ở nhà hàng cao cấp với mức chi tiêu hàng ngàn tệ mỗi người. Vì đông người và cảnh tượng hỗn loạn, chính cô ấy không cẩn thận va vào em, khiến em lỡ tay làm vỡ một cái bình hoa ở bên cạnh.”
“Kết quả… kết quả cô ấy lập tức trở mặt, nói cái bình hoa đó là đồ cổ của Ý, cứ nhất quyết bắt em phải bồi thường mười nghìn tệ. Em sợ lắm, khóc lóc cầu xin cô ấy, nói em có thể đi làm thêm để từ từ trả nhưng cô ấy không những không đồng ý, còn ở trước mặt tất cả các bạn học mà sỉ nhục em, nói người nghèo chúng em có mệnh hèn, còn nói nếu em không lập tức bồi thường, cô ấy sẽ bắt em ngày ngày làm bảo mẫu cho ký túc xá của họ để trừ nợ!”
“Anh Thịnh Lăng, em biết anh kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, mỗi đồng tiền anh tài trợ cho em, em đều tiết kiệm từng chút một, hận không thể chia làm đôi mà dùng. Hàng ngày em chỉ ăn màn thầu dưa muối, số tiền còn lại đều muốn dành dụm để mua sách vở cho các em. Tuy em nghèo nhưng em cũng có lòng tự trọng chứ! Sao có thể để người khác chà đạp như vậy!”
Cô ta khóc đến mức gần như không thở nổi, trông yếu ớt, bất lực và như thể bị bắt nạt tàn tệ.
Anh trai tôi mặt không biểu cảm lắng nghe lời kể lể đầy sơ hở của cô ta, đột nhiên cắt ngang: “Nói nhiều như vậy, vậy cô có biết rốt cuộc Thịnh Hạ là ai không?”
Giọng Hứa Đình Đình mang theo một chút ghen tỵ khó nhận ra: “Cô ấy à? Chẳng phải cô ấy là con gái của một kẻ phú hộ mới nổi, có chút tiền bạc đáng ghét thôi sao? Cậy gia đình có chút tiền mà làm càn, ngang ngược trong trường học! Loại người không có phẩm chất và lòng trắc ẩn này, hoàn toàn không thể so sánh với anh!”
Anh trai tôi ngước mắt lên, ánh mắt anh vượt qua đỉnh đầu Hứa Đình Đình, giao nhau với ánh mắt của tôi ở cách đó không xa.
Tôi bất lực nhún vai với anh, ý là tôi không làm những chuyện đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-bao-ghen-tuong/chuong-6.html.]
Anh thu hồi ánh mắt, nhìn Hứa Đình Đình vẫn đang thút thít trước mặt, gật đầu qua loa: “Được rồi, tình hình anh đại khái đã nắm được, đợi anh bận xong đợt này, sẽ giúp em hỏi rõ.”
Hứa Đình Đình lập tức vui ra mặt như thể đã nhìn thấy cảnh tôi quỳ xuống cầu xin.
Diễn thuyết vừa kết thúc, diễn đàn trường học đã nổ tung, vài bài đăng mới toanh nhanh chóng được đẩy lên top hot:
[Bằng chứng nóng hổi! Vừa nãy ở hành lang nhà vệ sinh phía sau sân khấu, thấy Hứa Đình Đình và Thịnh Lăng nói chuyện riêng, cử chỉ rất thân mật!]
Bình luận một: [Vãi chưởng??? Vậy thì cô thanh mai trúc mã trong truyền thuyết thật sự là cô ta sao??]
Bình luận hai: [Không thể nào… gu của Thịnh Lăng lại… độc đáo thế ư? Mặt Hứa Đình Đình đã sắp thành bề mặt mặt trăng rồi, chẳng lẽ nam thần có bệnh thích mụn trứng cá sao?]
Bình luận ba: [Comment trên độc mồm thật nhưng… tôi lại không thể phản bác…]
Hứa Đình Đình vốn nghĩ rằng tin đồn này sẽ khiến cô ta trở thành đối tượng được mọi người ngưỡng mộ và nịnh nọt, từ đó hoàn toàn cô lập tôi.
Cô ta tưởng tượng cảnh mọi người vây quanh nịnh bợ mình, khóe môi không tự chủ mà cong lên.
Tuy nhiên, hiện thực lại giáng cho cô ta một cái tát trời giáng.
Khu vực bình luận không những không có sự ngưỡng mộ, mà ngược lại tràn ngập những lời chế giễu không thương tiếc và hàng loạt tiếng [ha ha ha].
Cô ta tức đến run cả ngón tay, lập tức tự mình xuống trận xé toạc: [Mấy người là ai mà cũng dám ở đây bàn tán về tôi và anh Thịnh Lăng? Tuy tôi không có ngoại hình xuất sắc nhưng tôi có một trái tim lương thiện và trong sáng! Mấy người là những kẻ tầm thường nông cạn thì hiểu gì chứ?!]
Tuy nhiên, lời biện hộ của cô ta chỉ càng thu hút thêm sự chế giễu mạnh mẽ hơn từ đám đông:
[Cô lương thiện ư? Cười c.h.ế.t mất, tôi thấy nội tâm của cô và khuôn mặt của cô đều khó mà nói nên lời.]
[Ai cho cô tự tin thế? Lương Tịnh Như sao?]
[Làm ơn soi gương trước khi giả vờ là thanh mai được không?]
Hứa Đình Đình hoàn toàn sụp đổ, trả lời không suy nghĩ: [Bố mẹ các người không dạy là không được tùy tiện công kích ngoại hình người khác sao? Một chút lễ độ cũng không có! Có tin tôi sẽ mách anh Thịnh Lăng, để anh ấy đích thân đến dạy dỗ các người không?]
--------------------------------------------------