Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Dâu Nhà Giàu

Chương 162

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biệt thự Triệu gia vô cùng bi thảm

Những người bị thương nặng đều đã đưa đến bệnh viện, những người bị thương nhẹ thì ở nhà cho bác sĩ xử lý

Triệu Hi Tuấn nhận được tin cũng vội vã quay về, lòng lo lắng chẳng kém một ai

Mọi người đều ngồi trong đại sảnh, mắtchăm chú nhìn chiếc điện thoại. Triệu Hi Thành ngồi ở ngay bên cạnh,điện thoại vừa kêu là anh sẽ nghe máy

Reng reng reng!

Tiếng điện thoại vang lên thanh thúytrong căn phòng rộng yên ắng như kích thích thần kinh mọi người! TriệuHi Thành vội nghe máy:

-   Alo!

Vẻ mặt anh đầy lạnh lùng nhưng cũng đầy sự chờ mong, mọi người đều lo lắng mà nhìn anh

Nhưng một lát sau, sắc mặt anh dần trầm lại:

-   Ngại quá, cô ấy không ở đây, tôi sẽ nhắn lại

Anh thất vọng cúp máy nói với mọi người:

-   Là bạn của Thiệu Lâm…

Triệu phu nhân cuối cùng không chịu nổi, lo lắng nói:

-   Cũng sắp đến đêm rồi, sao bọnhọ còn chưa gọi điện đến đòi tiền chuộc? Thiệu Lâm trong tay bọn họkhông biết thế nào nữa, những người này còn chờ gì nữa? Chẳng lẽ khôngmuốn tiền sao?

Nói tới đây, Triệu phu nhân lại rơi nướcmắt. Khó khăn lắm mới có cảnh ga đình quây quần vui vẻ, Thiệu Lâm cũngsắp sinh cháu nhưng sao giờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy? Vì sao nhàmình lại gặp nhiều gian nan như vậy?

Triệu lão gia ngồi bên cạnh bà, vỗ vỗ vai vợ, thở dài an ủi:

-   Những người này không đơn giản, bọn họ đang chơi đòn tâm lý với chúng ta, làm cho chúng ta sốt ruột như vậy mới dễ đáp ứng yêu cầu của bọn họ

Triệu Hi Tuấn nói:

-   Vì sao chúng ta không báo cảnh sát? Có lẽ cảnh sát sẽ có cách chưa biết chừng?

Triệu Hi Thành nói dứt khoát:

-   Không được! Không được báo cảnh sát! Chúng ta không thể làm chuyện mạo hiểm, vạn nhất bị bọn họ pháthiện, Thiệu Lâm sẽ gặp nguy hiểm

Triệu Quốc Xương cũng nói:

-   Đúng thế, chỉ cần mẹ con Thiệu Lâm bình an thì bao nhiêu tiền cũng chẳng là gì

-   Chỉ cần bọn họ mở miệng, chúngta lập tức sẽ trả tiền, người trong tay bọn họ chẳng lẽ chúng ta còn lựa chọn khác sao? Làm sao phải rắc rối như vậy, giờ thời tiết lạnh thếnày, chẳng biết buổi tối bọn họ có chăm sóc Thiệu Lâm cẩn thận không,bụng Thiệu Lâm lớn như vậy, hành động không tiện…

Triệu phu nhân vừa khóc vừa nói như phát tiết sự lo lắng trong lòng

-   Được rồi!

Triệu lão gia không nhịn được quát:

-   Mọi người đã lo lắng lắm rồi, bà còn muốn mọi người lo lắng hoảng sợ hơn sao?

Những lời của Triệu phu nhân nhưng cắmthêm đinh vào lòng Triệu Hi Thành, anh đã vô cùng lo lắng sợ hãi, nhữngcảm xúc này dày vò anh nhưng anh phải cố gắng giữ bản thân không rốiloạn. Anh phải bình tĩnh để ứng đối với mọi tình huống nhưng đầu óc lạivô cùng lộn xộn như có hàng vạn con ngựa nhảy chồm, lại như bị búa tạđánh vào, đau đớn không thể chịu nổi

Anh đứng lên, anh cảm thấy không thể cứchờ đợi như vậy, sự đau khổ này sớm muộn cũng khiến anh phát điên. Anhđi ra ngoài đến sân trước, gió lạnh từng đợt thổi lên người anh khiếnanh thoáng run lên nhưng cảm giác này lại khiến sự lo lắng trong anh dịu lại một chút. Anh nhìn góc vườn yên tĩnh, từng ngọn cỏ nhành hoa, từnggốc cây hòn đá ở đây đều rất quen thuộc. Tại nơi này, Thiệu Lâm từng nắm tay anh tươi cười xinh hơn ánh trắng, cô thì thầm vào tai anh, dịu dàng dựa đầu vào vòm ngực anh. Ở nơi đây, anh từng nắm tay cô tản bộ, nghecô kể hôm nay bé cưng đạp bụng bao nhiêu lần, nghe cô kể đã làm gì. Sựyên tĩnh, ấm áp đó là những tháng ngày vui vẻ nhất đời anh. Ở đây, côtừng cười nói với anh, cả đời sẽ không rời xa…

Giờ anh đang ở đây nhưng Thiệu Lâm, em đang nơi đâu…

Anh lấy di động gọi cho Lý Thêm, sau khigặp chuyện không may, anh đã dặn Lý Thêm giúp mình điều tra chuyện nàynhưng mãi đến giờ Lý Thêm vẫn chưa báo lại tin gì cho anh. Anh thực sựkhông chờ được nữa

Điện thoại được kết nối

-   Lý Thêm có tin gì chưa?

Đầu bên kia, giọng Lý Thêm rất nghiêm túc:

-   Sếp Triệu, thời gian thực sựquá gấp, đối phương làm việc cẩn thận hoàn toàn không điều tra được. Tôi cảm thấy đối phương làm chuyện này kín kẽ như vậy chỉ sợ không phải tổchức bình thường, thế lực của bọn họ chỉ sợ là còn lớn hơn tưởng tượngcủa chúng ta nhiều.

Nghe Lý Thêm nói đến giờ còn chưa có tin tức thì Triệu Hi Thành mất kiên nhẫn gào to vào điện thoại:

-   Tôi mặc kệ bọn họ thế lực cỡnào, anh phải hết sức điều tra ra cho tôi. Điều động mọi mối quan hệ của anh đi, tốn bao nhiêu tiền cũng được. Nhất định phải mau chóng điều tra cho tôi

-   Vâng vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức

Triệu Hi Thành cúp máy, lòng lo âu vô cùng, lại dùng sức đánh vào gốc cây bên cạnh.

Bàn tay anh chảy máu…

-   Anh làm gì vậy!

Triệu Hi Tuấn đi đến bên Hi Thành, anh ở trong phòng khách nghe tiếng anh cả hét lớn thì vội ra xem, vừa vặn nhìn thấy cảnh này

Triệu Hi Tuấn nhìn bàn tay đầy máu của anh mà hoảng sợ:

-   Mau gọi bác sĩ đến băng bó đi anh!

Triệu Hi Thành vẫy vẫy tay, suy sụp nói:

-   Anh không sao, so với những gì Thiệu Lâm phải chịu đựng thì vết thương này có là gì?

Dưới ánh trăng ảm đạm, sắc mặt anh trắng bệch, lông mày nhíu chặt

Triệu Hi Tuấn vỗ vỗ vai anh mình:

-   Chị dâu sẽ không sao đâu! Bọn họ muốn tống tiền, trước khi nhận được tiền sẽ không làm hại chị ấy đâu

Triệu Hi Thành ngẩng đầu, ánh mắt đầy sợ hãi:

-   Nhưng sau khi nhận được tiềnthì sao? Rất nhiều trường hợp bọn cướp lấy tiền giết con tin! Nếu khôngnhanh chóng tìm được Thiệu Lâm thì sao anh yên tâm được?

Anh nắm chặt tay Hi Tuấn:

-   Hi Tuấn, anh không dám nghĩ, nếu Thiệu Lâm có chuyện gì? Nếu cô ấy có chuyện gì…

Giọng anh nghẹn ngào, cuối cùng không nói nên lời, suy nghĩ này khiến anh đau lòng không thể thở nổi.

-   Không đâu, không đâu… chị dâu là người phụ nữ tốt… sẽ không sao…

Triệu Hi Tuấn khẽ nói như đang an ủi anhmình, cũng như đang tự an ủi chính mình. Anh nhớ tới lúc cô tạo hình cho mình trong căn nhà trọ chật hẹp, chiếc gương sáng ngời chiếu rõ khuônmặt dịu dàng, miệng cười như hoa của cô đang lặng lẽ nhìn mình… MắtTriệu Hi Tuấn nóng lên, vội quay đi.

Chị dâu, bao nhiêu người lo lắng cho chị như vậy, xin chị, xin chị hãy bình an trở về.

Giờ Chu Thiến đang lui vào một góc, bêncạnh là bát cơm, vừa rồi là Văn Phương mang cơm vào, thấy cô đã cởi dâytrói thì cười lạnh nói:

-   Giỏi lắm, nhưng cho dù cô cócởi được dây trói thì cũng trốn không thoái, nghĩ cũng không cần nghĩđâu, nơi này như thùng sắt thôi

Chu Thiến mặc kệ cô ta, chỉ nhận lấy bát cơm trong tay cô ta, nhìn nhìn cảm thấy thức ăn không tệ thì cầm đũa ăn

-   Cô còn có tâm tình mà ăn?

Văn Phương kinh ngạc, đổi lại là mình thì sớm đã khóc không còn sức lực, cô ta dựa vào cái gì mà bình tĩnh thong dong như vậy?

Chu Thiến mặc kệ cô ta, nghĩ thầm: đươngnhiên phải ăn, không ăn thì con yêu sẽ đói, hơn nữa ngày mai thế nào còn chưa thể chắc chắn, nếu Hi Thành tới cứu mình thì cũng phải cần có sứcmà chạy nữa

Văn Phương thấy cô mặc kệ mình thì hừlạnh một tiếng rồi bỏ đi. Cô cứ cao ngạo đi, sẽ có lúc cô phải đau đớn,sợ hãi. Nghĩ vậy trong lòng cũng thoải mái hơn chút ít

Ban đêm dần buông xuống, độ ấm cũng dầngiảm, gió lạnh theo cửa sổ thổi vào từng đợt khiến Chu Thiến lạnh run.Cô ôm chặt người nhưng vẫn run lên cầm cập. Không được, cứ thế này nhấtđịnh sẽ bị cảm lạnh

Cô bước tới cửa lớn, buổi tối bọn họ mở một lớp cửa ra nhưng vẫn có người bảo vệ

Cô gõ gõ cửa nói:

-   Này, mang chăn đến cho tôi, tôi rất lạnh

Kẻ giữ cửa mất kiên nhẫn nói:

-   Ngoan ngoãn ở yên trong đó cho tao, đừng lắm lời

-   Nhưng tôi là phụ nữ có thai! Bị cảm lạnh rất nguy hiểm! Cho tôi chăn! Cho tôi chăn!

Chu Thiến lại ra sức đập cửa. Cô đã biếtbọn họ muốn tìm Triệu gia cùng hợp tác, một khi đã vậy thì chưa đạt được mục đích thì tuyệt đối sẽ không dám làm gì cô. Như vậy cô đương nhiênphải tranh thủ phúc lợi cho mình, ít nhất phải chăm sóc bản thân, khôngthể để bị lạnh bị đói được

Tiếng động vang đến phòng bọn Phong ca, Văn Phương. Phong ca hỏi:

-   Có chuyện gì thế?

Người kia nhắc lại yêu cầu của Chu Thiến cho hắn ta nghe

Phong ca cười:

-   Điểm này là chúng ta sơ sót,đúng là không thể để cô ta bị cảm lạnh được. Mau mang chăn gối đi. Thúvị, con tin can đảm thế này đúng là lần đầu tiên được thấy

Chuyện bắt cóc thế này cũng chẳng phảilần đầu tiên bọn họ làm, những con tin trước kia đều ngoan ngoãn cúiđầu, nhìn cũng không dám nhìn bọn họ lấy một lần, nói chuyện thì càngkhỏi phải bàn, sao có ai giống như cô dám vỗ cửa đưa yêu cầu được

Chu Thiến nhận được chăn cũng không ngạibẩn, quấn chặt quanh người, tựa vào tường mà chợp mắt. Những mạng nhện,tro bụi, dầu mỡ coi như không thấy. Giờ cô là con tin, đương nhiên không thể yêu cầu được ở trong khách sạn, chỉ cần không bị đói lạnh là đã may mắn lắm rồi. Lo lắng hoảng sợ suốt một ngày dài, Chu Thiến mệt mỏi,nhanh chóng chìm vào giấc ngủ

Đột nhiên có người khẽ gọi cô:

-   Thiệu Lâm, Thiệu Lâm…

Chu Thiến mở mắt đã thấy Triệu Hi Thànhđang ngổi xổm bên cạnh mình, gương mặt trong bóng tối không thể nhìn rõnhưng giọng nói này chắc chắn là của anh

Chu Thiến vừa mừng vừa sợ, nhào vào lòng Hi Thành:

-   Hi Thành, em biết anh sẽ tìm được em

Triệu Hi Thành cầm tay cô nói:

-   Nào, đi theo anh! Anh dẫn em ra ngoài

Chu Thiến đứng dậy đi theo anh nhưng lúchai người sắp rời khỏi thì đèn đột nhiên sáng bừng, một đám người áo đen không biết từ đâu đến vây lấy bọn họ, họng sũng đen ngòm chĩa thẳng vềphía hai người

Triệu Hi Thành đột nhiên đẩy Chu Thiến ra ngoải cửa, lớn tiếng nói:

-   Thiệu Lâm, mau chạy đi

Chu Thiến quay đầu lại đã thấy họng sung nhắm thẳng về phía Hi Thành.

Đùng đoàng!

-   Hi Thành!

Chu Thiến hét thảm một tiếng rồi bừngtỉnh. Cô thở hổn hển, toát mồ hôi lạnh khắp người. Thật quá đáng sợ!Trong giấc mơ cả người Hi Thành đẫm máu, cảm giác vô cùng chân thật. Côvỗ ngực, hít thật sâu, may chỉ là giấc mộng. May không phải là sự thật.Sợ muốn chết!

-   Sao thế, mơ thấy Hi Thành vứt bỏ cô sao? Kêu thảm thiết vậy!

Giọng nói đầy tọc mạch này ngoài Văn Phương thì là ai được?

Chu Thiến ngẩng đầu, thấy Văn Phương vẫnmặc chiếc áo đỏ kia, không hiểu sao, Chu Thiến cảm thấy màu này cực kìgiống máu, giống như cả người tẩm trong máu, giống như trong giấc mơ khi nãy

-   Cô xem, cô tốt số ghê! Đến ngay cả làm con tin thì tôi vẫn phải hầu hạ cô. Ăn cơm đi!

Văn Phương mang một bát cháo với hai chiếc bánh bao đặt bên cạnh cô, cười âm hiểm:

-   Chăng biết cô còn ăn được mấy bữa, cứ ăn nhiều vào nhé

-   Hi Thành sẽ đến cứu tôi

Chu Thiến vừa ăn vừa nói, từ khi biếtmình không phải là do cô ta bắt đến thì Chu Thiến cũng không sợ cô tanhư trước. Nơi này không phải do Văn Phương làm chủ, cô ta vẫn phải nhìn sắc mặt người khác mà thôi.

Văn Phương nghe xong thì biến sắc:

-   Cô cứ ở đây mà nằm mơ đi! Chờ Phong ca gọi điện cho Hi Thành! Tôi xem xem Hi Thành có thèm đến cứu cô không!

Chu Thiến không nhịn được, ngẩng đầu nhìn cô ta:

-   Văn Phương, chúng ta trước kia thực sự là bạn? Chúng ta lớn lên bên nhau?

Văn Phương ngẩn ra sau đó cúi đầu:

-   Chúng ta không phải là bạn, trong mắt mọi người tôi chỉ là nha hoàn của cô thôi

-   Tôi không tốt với cô?

Bằng không vì sao Văn Phương lại không hề nể nang mà cướp chồng của Thiệu Lâm, thực sự là bạn bè lớn lên bên nhau sao có thể làm chuyện như vậy? Như cô và Tiểu Mạt, nghĩ còn chẳng dámnghĩ

Văn Phương lại ngẩn ra, Thiệu Lâm giúp cô đến trường, trung học đại học đều là Thiệu Lâm bỏ tiền, quần áo giầydép cũng là Thiệu Lâm mua cho cô. Nhưng là… nhưng là, đó là do cô làmnha hoàn đổi lại! Trong lòng Văn Phương trở nên phiền chán, nhìn ChuThiến hét lớn:

-   Cô cho là chút ân huệ này cóthể khiến tôi mang ơn sao? Sở dĩ tôi có ngày hôm nay đều là do cô làmhại! Đều là cô làm hại

Khuôn mặt cô ta tái nhợt lại, cứ lẩm bẩmnhững điều này như đang tự khẳng định niềm tin của mình, dần dần, đôimắt lại trở nên điên cuồng

Chu Thiến nhìn thấy cô ta như vậy thì không nói thêm gì, bất kể là lúc nào, kẻ điên không nên dây

Văn Phương nổi điên một hồi, cuối cùng hung hăng nhìn cô nói:

-   Cô đừng nghĩ nhắc đến chuyện trước kia thì tôi sẽ tha cho cô! Tôi nói cho cô, nó càng khiến tôi hận cô mà thôi

Nói xong chạy ào ra ngoài.

Biệt thự Triệu gia

Người Triệu gia một đêm thức trắng, ainấy đều lộ rõ sự mệt mỏi. Triệu Hi Thành ngồi bên chiếc điện thoại, đầutóc hỗn độn tiều tụy. Triệu Hi Tuấn ở bên kia đang khuyên cha mẹ đi nghỉ ngơi một chút, có điện thoại sẽ gọi nhưng hai ông bà cố chấp lắc đầu,chỉ muốn ở đây chờ

Triệu phu nhân nói:

-   Nằm trên giường cũng không ngủ nổi, ở đây mẹ mới an tâm hơn chút

Triệu Hi Tuấn còn định dỗ thêm thì điện thoại lại vang

Ánh mắt mọi người đều sáng bừng, mọi mệtmỏi như đều bị quét sạch, ai cũng có cảm giác rằng cú điện thoại nàynhất điện là bọn cướp gọi đến. Triệu Hi Thành thở sâu rồi nhấc điệnthoại:

-   Alo!

Giọng nói vẫn cố gắng giữ bình tĩnh

-   Là Triệu tiên sinh sao?

Triệu Hi Thành tim đập loạn, khẽ gật đầu với mọi người, mọi người biết là điện thoại của bọn cướp thì vội xúm lại

-   Tôi là Triệu Hi Thành.

-   Tốt rồi! Triệu tiên sinh, vợcủa anh đang ở trong tay chúng tôi, nếu anh không làm theo lời của tôithì vĩnh viễn sẽ không gặp lại vợ con mình nữa đâu

Giọng nói đầy tàn nhẫn, rất nhiên nhiên là kẻ đường cùng sẵn sàng sống chết.

Giọng Triệu Hi Thành dần trở nên nôn nóng:

-   Anh muốn bao nhiêu tiền, chúng tôi sẽ cho các người, chỉ cần các người đừng lại hại vợ tôi

Triệu phu nhân ở bên mắt rưng rưng đẫm lệ, gật đầu liên tục

-   Ha ha! Chúng tôi không cầntiền! Chúng tôi cần anh giúp một việc! Nếu anh có hứng thú thì một mìnhđến địa chỉ sau! Đừng báo cảnh sát, nếu không thì vợ con anh thảm đó.

-   Chờ đã, tôi muốn xem vợ tôi thế nào, tôi phải xác định xem cô ấy có an toàn không

-   Được, tôi gọi cô ta đến nghe điện thoại

-   Không được, tôi muốn gặp cô ấy

Điện thoại bên kia yên lặng một hồi mới nói:

-   Được, tôi chụp ảnh rồi gửi cho anh

Triệu Hi Thành buông điện thoại, mọi người đều vội vàng nhìn anh:

-   Bọn chúng hình như có mục đích khác, bọn họ hẹn con ra bàn bạc

Triệu Hi Tuấn lo lắng nói:

-   Liệu có nguy hiểm gì không? Nhỡ bọn họ cũng bắt nốt anh…

Triệu Hi Thành kiên quyết nói:

-   Cho dù là nguy hiểm thì anh vẫn phải đi, dù chỉ có một tia hi vọng anh vẫn phải thử

Triệu Quốc Xương lắc đầu:

-   Bắt một người là đã có thể đạtđược mục đích, bọn họ sẽ không gây rối đầu, vạn nhất chúng ta báo cảnhsát thì bọn họ cũng đủ phiền toái

Triệu phu nhân nói với Triệu Hi Thành:

-   Bất kể bọn họ yêu cầu gì thì con cứ đồng ý đi, đưa Thiệu Lâm về rồi tính

Triệu Hi Thành gật đầu

Chu Thiến đang đi lại trong nhà xưởng thì một đám người đột nhiên xông tới

Cầm đầu là một người đàn ông khoảng 40tuổi, đầu bóng loáng, mặt có sẹo, cổ đeo vòng thô, cả người đầy sát khí. Chu Thiến có cảm giác, người này nhất định là Phong ca! Theo sau hắn ta là một số người mặc áo đen, trong đó có một kẻ cầm máy ảnh. Văn Phươngthì đứng sau bọn họ

Phong ca thấy cô thì cười nói:

-   Chồng cô quan tâm cô lắm. Nhấtđịnh muốn tôi chụp hình cô lại gửi cho anh ta thì anh ta mới chịu yêntâm. Chẳng có cách nào cả, cô phối hợp chút nhé

Có lẽ là vì mục đích sắp đạt được nên giọng nói rất khách khí

Vừa dứt lới, ánh mắt oán độc của Văn Phương bắn về phía cô, khóe miệng cười lạnh

Chu Thiến nghe xong lời hắn ta, chợt có một suy nghĩ hiện lên, một chủ ý hình thành, cô nói:

-   Được tôi phối hợp, chỉ cần anh sớm cho tôi trở về, chụp ngay ở đây à?

Khi nói chuyện, cô lặng lẽ đi về phía cửa sổ

Phong ca sờ sờ chiếc đầu trọc bóng lưỡng:

-   Cô có thể về hay không không phải do tôi, quyền quyết định là trong tay chồng cô

Nói xong quay đầu nhìn người đang cầm máy ảnh nói:

-   Chụp ngay ở đây đi, cứ chụp đại mấy tâm cho bọn họ thấy cô ta vẫn an toàn là được

Chu Thiến rất phối hợp, mặc kệ bọn họquay chụp. Phong ca rất vừa lòng, chụp xong thì mang người rời đi, lúcgần rời đi, Văn Phương quay đầu nhìn cô đầy oán hận

Bọn họ đi rồi, Chu Thiến quay đầu lại,nhìn tòa cao ốc phía xa ngoài cửa sổ với chữ “Thiên Hưng” màu đỏ trêntầng cao nhất, trong lòng thầm cầu:

-   Hi Thành, nếu anh nhìn được hai chữ này thì có thể tìm ra được đến đây không?

Triệu Hi Thành nhanh chóng nhận được hình ảnh bọn họ gửi dến

Trong clip, Chu Thiến nhìn qua vẫn ổn, ngoài quần áo có hơi bẩn thì không thấy có gì bất thường. Cô còn mỉm cười nói:

-   Em vẫn khỏe, con cũng ngoan lắm, không bị đói rét gì cả, mọi người đừng lo

Nhìn đến đây, Triệu phu nhân không nhịn được mà khóc:

-   Đứa trẻ ngốc này, ở đó chắc cũng bị dọa chết khiếp mà vẫn sợ chúng ta lo lắng…

Hi Thành vuốt ve gương mặt cô qua màn hình, lòng chua chát khôn cùng, hận không thể lập tức bay đến bên cạnh cô.

Đột nhiên, Triệu Hi Tuấn nói:

-   Anh cả, anh xem cái gì này?

Một câu này khiến mọi người đều chú ý,nhìn theo tay anh chỉ, chỉ thấy phía sau Chu Thiến có một tòa nhà caotầng, trên cao có hai chữ Thiên Hưng, nếu không nhìn kỹ thì khó mà pháthiện ra được

Triệu Hi Thành kích động nói:

-   Có được manh mối này sẽ dễ tìm Thiệu Lâm hơn, anh phải báo cho Lý Thêm.

Hai hôm nay, bọn Lý Thêm như ruồi bọ tìmlung tung, căn bản không có tiến triển gì hơn. Nhưng hôm nay có manh mối này thì tin chắc với thế lực của Lý Thêm thì nhất định có thể tìm đượcThiệu Lâm.

Mọi người đều vui mừng, trong mắt đầy những tia hi vọng. Triệu phu nhân lau nước mắt:

-   Hi Thành, con mau đi gọi điện đi, đỡ phải đi tìm bọn họ, tránh được nguy hiểm

Triệu Hi Thành nói với mẹ:

-   Không, con vẫn phải đi, nếu con không đi thì bọn họ sẽ nghi ngờ. Nếu bọn họ đổi Thiệu Lâm đến chỗ khácthì sẽ không dễ để tìm được cô ấy. Hơn nữa Lý Thêm tìm người cũng cầnphải có thời gian, con đi gặp bọn họ để kéo dài thời gian, khiến bọn họmất cảnh giác

Triệu Quốc Xương gật đầu tỏ vẻ đồng ý:

-   Nhân tiện xem xem bọn họ là ai

Chuyện bị những người này tính kế, Triệu lão gia vẫn luôn canh cánh trong lòng!

Triệu phu nhân nói:

-   Tóm lại, mẹ chỉ mong các con đều bình an!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Tai nạn
Chương 2
Chương 2: Linh hồn của Chu Thiến bám vào phu nhân nhà giàu
Chương 3
Chương 3: Ông chồng Triệu Hi Thành họa thủy
Chương 4
Chương 4: Tống Thiệu Lâm không hạnh phúc
Chương 5
Chương 5: Tình Nhân Của Chồng
Chương 6
Chương 6: Sự dịu dàng bất ngờ
Chương 7
Chương 7: Lần đầu đến nhà họ Triệu
Chương 8
Chương 8: Cậu em chồng Triệu Hi Tuấn đẹp trai
Chương 9
Chương 9: Trở về nhà lớn
Chương 10
Chương 10: Nhược điểm của Triệu Hi Thành
Chương 11
Chương 11: Nấm càng đẹp thì độc tính càng cao
Chương 12
Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở bên cạnh tôi
Chương 13
Chương 13: Về sau không cho phép em cười với người đàn ông nào khác
Chương 14
Chương 14: Tôi dựa vào chính mình
Chương 15
Chương 15: Tần Tranh (1) Lái xe dừng xe ở ven đườngXe còn chưa dừng lại, cô đã vội vã nhảyxuống. Chạy về hướng khi nãy. Chưa được vài bước đã mồ hôi mồ kê đầmđìa. Mọi người đi đường đều nhìn Chu Thiến, cô biết hiện giờ vẻ mặt củacô rất hưng phấn, mắt sáng bừng, trong lòng cô là niềm vui mừng khó tả,trong mừng vui lại có chút sợ hãi. Chu Thiến sợ sự chờ đợi của mình rồisẽ chỉ là thất bại, Chu Thiến sợ cô sẽ chỉ là mừng hụtCô đứng ở đầu đường khi nãy, tìm kiếmchung quanh nhưng giữa dòng xe cộ, trong dòng người đông đúc nhưng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc đóChu Thiến sốt ruột nhìn quanh. Không có! Không có! Anh như bong bóng đã tan biến trong biển người mờ mịtChu Thiến dùng hết sức hô lớn:-   Anh Tần Tranh!Nhưng tiếng kêu sớm bị chìm lấp trong dòng xe cộ ồn àoChu Thiến thất hồn lạc phách đứng ở bên đường. Nhiệt tình dần biến mất, sự thất vọng vô tận nhấn chìm côLái xe đuổi theo, hỏi:-   Sao vậy phu nhân?Chu Thiến mờ mịt nhìn anh ta, hồi lâu sau mới như bừng tỉnhĐúng, giờ cô là Triệu phu nhân, cô khôngphải
Chương 16
Chương 16: Tần Tranh 2
Chương 17
Chương 17: Tiệc rượu
Chương 18
Chương 18: Có lẽ chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa
Chương 19
Chương 19: Kiều Tranh 1
Chương 20
Chương 20: Kiều Tranh 2
Chương 21
Chương 21: Lửa giận bừng bừng
Chương 22: Cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Vũ khí bí mật 1
Chương 24
Chương 24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm
Chương 25
Chương 25: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm 2
Chương 26
Chương 26: Đổ bệnh nặng
Chương 27
Chương 27: Nói chuyện lúc sáng sớm 1
Chương 28: Nói chuyện lúc sáng sớm 2
Chương 28
Chương 29
Chương 29: Sức quyến rũ không giảm
Chương 30: Điều Văn Phương đi 1
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Gặp lại Kiều Tranh 1
Chương 32
Chương 32: Gặp lại Kiều Tranh 2
Chương 33
Chương 33: Gặp lại Kiều Tranh 3
Chương 34
Chương 34: Gặp lại Kiều Tranh 4
Chương 35
Chương 35: Mình sẽ li hôn
Chương 36
Chương 36: Điều Văn Phương đi 2
Chương 37
Chương 37: Siêu sao Tuấn Hi 1
Chương 38
Chương 38: Siêu sao Tuấn Hi 2
Chương 39
Chương 39: Siêu sao Tuấn Hi 3
Chương 40
Chương 40: Sự phiền não của Hi Tuấn 1
Chương 41
Chương 41: Về muộn
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Cuộc sống của phu nhân hào môn
Chương 44
Chương 44: Tìm chút việc mà làm
Chương 45
Chương 45: Học nghề
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47: Kế hoạch của Văn Phương 1
Chương 48
Chương 48: Kế hoạch của Văn Phương 2
Chương 49
Chương 49: Kế hoạch của Văn Phương 3
Chương 50
Chương 50: Chuyện cũ 1
Chương 51
Chương 51: Hại người không lợi mình
Chương 52
Chương 52: Nhật kí của Tống Thiệu Lâm
Chương 53
Chương 54
Chương 54: Trường học
Chương 55
Chương 55: Bí mật của Hi Tuấn bị bại lộ
Chương 56
Chương 56: Sự lựa chọn của Hi Tuấn
Chương 57: Say rượu tỏ tình
Chương 57
Chương 58
Chương 58: Cô ta chết còn hơn tôi chết!
Chương 59
Chương 59: Lòng Chu Thiến hỗn loạn
Chương 60
Chương 60: “Cao Nhân”
Chương 61
Chương 61: Cái xác không hồn
Chương 62
Chương 62: Rốt cuộc không thể quay về
Chương 63
Chương 63: Anh sẽ luôn ở phía sau em
Chương 64
Chương 64: Bản thân chết
Chương 65
Chương 65: Đến bên anh
Chương 66
Chương 66: Tình cảm bí ẩn nơi đáy lòng
Chương 67
Chương 67: Con đường của chúng ta
Chương 68: Cuộc sống tràn ngập ánh mặt trời
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 70: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73: Yến hội 1
Chương 74
Chương 74: Yến hội 2
Chương 75
Chương 75: Yến hội 3
Chương 76
Chương 76: Cậu chủ, phát hiện ra gi­an tình của phó tổng Thư thì xử lý ra sao?
Chương 77
Chương 77: Giấu diếm
Chương 78
Chương 78: Lựa chọn
Chương 79
Chương 79: Tranh chấp
Chương 80
Chương 80: Khiêu vũ
Chương 81: Đối sách của Văn Phương
Chương 81
Chương 82: Chân tướng
Chương 82
Chương 83
Chương 83: Phẫn nộ
Chương 84
Chương 84: Mơ hồ
Chương 85
Chương 85: Mặt đỏ mặt trắng
Chương 86
Chương 86: Uy HiếpTriệu Hi Thành nhận được điện thoại củaem thì hỏa tốc chạy về nhà, đi đường lái xe nhanh đến suýt thì gây tainạn mấy lần. Lúc anh chạy về nhà, vào đến phòng khách thì vừa vặn ngheđược những lời Chu Thiến nói.
Chương 87
Chương 87: Bỏ đi
Chương 88
Chương 88: Sương đêm
Chương 89
Chương 89: Tống gia
Chương 90
Chương 90: Tống phu nhân
Chương 91
Chương 91: Lợi ích của Tống gia
Chương 92
Chương 92: Nói chuyện 1
Chương 93
Chương 93: Nói chuyện 2
Chương 94
Chương 94: Chủ trọ kì quái
Chương 95
Chương 95: Cạnh Tranh
Chương 96: Quán bar
Chương 96
Chương 97
Chương 97: Triệu Hi Thành trong bóng tối
Chương 98
Chương 99: Tình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi
Chương 99
Chương 100
Chương 100: Nam nữ phối hợp
Chương 101
Chương 101: Cảnh giác
Chương 102
Chương 102: Gặp lại Triệu Hi Tuấn
Chương 103
Chương 103: Tình hình gần đây của Hi Tuấn
Chương 104
Chương 104: Trả giá
Chương 105
Chương 105: Chứng bệnh nghĩ mình bị hãm hại
Chương 106
Chương 106: Ánh trời chiều
Chương 107
Chương 107: Hoàn toàn
Chương 108
Chương 108: Sẩy thai 1
Chương 109
Chương 109: Sẩy thai 2
Chương 110
Chương 110: Sẩy thai 3
Chương 111
Chương 111: Ác mộng 1
Chương 112
Chương 112: Ác mộng 2
Chương 113
Chương 113: Ảnh chụp
Chương 114
Chương 114: Nắm giữ hạnh phúc
Chương 115
Chương 115: Cái gọi là tôn trọng
Chương 116
Chương 116: Cùng nhau cố gắng
Chương 117
Chương 117: Không thể hiểu
Chương 118
Chương 118: Vỡ vụn
Chương 119
Chương 119: Hào quang
Chương 120
Chương 120: Ôm
Chương 121
Chương 121: Giương cung bạt kiếm
Chương 122
Chương 122: Thương
Chương 123
Chương 123: Thế giới nhỏ
Chương 124
Chương 124: Sắc thái
Chương 125
Chương 125: Cạnh tranh
Chương 126
Chương 126: Bộc lộ bản thân
Chương 127
Chương 127: Kiều diễm
Chương 128
Chương 128: Cùng đi mua sắm
Chương 129
Chương 129: Chuyện gái bao
Chương 130
Chương 130: Triệu Hi Thành nổi giận
Chương 131
Chương 131: Không thể cúi đầu
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133: Hẹn hò
Chương 134
Chương 134: Khắc Y
Chương 135
Chương 135: Thành bại
Chương 136
Chương 136: Âm mưu đen tối
Chương 137
Chương 137: Bài kiểm tra cuối cùng
Chương 138
Chương 138: Vì sao xảy ra sự cố
Chương 139
Chương 139: Công bằng
Chương 140
Chương 141
Chương 141: Trợ lý thực tập khác lạ
Chương 142
Chương 142: Dạy Dỗ 1
Chương 143
Chương 143: Dạy dỗ 2
Chương 144
Chương 144: Giải Quyết
Chương 145
Chương 145: Xử phạt
Chương 146: Tai họa ngầm
Chương 146
Chương 147
Chương 147: Vương tử
Chương 148
Chương 148: Dạ Yến 1
Chương 149: Dạ yến 2
Chương 149
Chương 150
Chương 150: Dạ yến 3
Chương 151
Chương 151: Vang động
Chương 152
Chương 152: Biến cố
Chương 153
Chương 153: Máu mủ tình thâm
Chương 154
Chương 154: Cùng nhau đối mặt
Chương 155
Chương 155: Họp báo
Chương 156
Chương 156: Nói dối
Chương 157
Chương 157: Có thai
Chương 158
Chương 158: Phỏng vấn
Chương 159
Chương 159: Thi Tuyển
Chương 160
Chương 160: Kẻ bịt mặt
Chương 161
Chương 161: Kế hoạch
Chương 162
Chương 162: Manh mối
Chương 163
Chương 163: Nghĩ cách cứu viện
Chương 164
Chương 164: Một lưới bắt hết
Chương 165
Chương 165: Đau đớn
Chương 166
Chương 166: Châu Châu
Chương 167
Chương 167: Về nhà 1
Chương 168
Chương 168: Về nhà 2
Chương 169
Chương 169: Thân nhân
Chương 170
Chương 170: Cách trở
Chương 171
Chương 171: Gặp lại Tiểu Mạt
Chương 172
Chương 172: Người phụ nữ phiền phức
Chương 173
Chương 173: Thế Duy
Chương 174
Chương 174: Gặp lại Hi Thành
Chương 175: Hàng nhái
Chương 175
Chương 176
Chương 176: Bế cái nào!
Chương 177
Chương 177: Bảo mẫu
Chương 178
Chương 178: Mẹ cười
Chương 179
Chương 179: Chuyện cũ
Chương 180
Chương 180: Mâu thuẫn
Chương 181
Chương 181: Chuyển vào Triệu Gia
Chương 182
Chương 182: Quế tẩu
Chương 183
Chương 183: Thất vọng
Chương 184
Chương 184: Tâm cơ
Chương 185
Chương 185: Khiêu khích
Chương 186
Chương 186: Hi Tuấn về nhà
Chương 187: Ánh trăng
Chương 187
Chương 188
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189
Chương 189: Ràng buộc
Chương 190: Chơi đụng xe
Chương 190
Chương 191
Chương 191: Mua chuộc
Chương 192
Chương 192: Mê hoặc
Chương 193
Chương 193: Đồ sứ với mảnh ngói
Chương 194
Chương 194: Bảo mẫu và thiếu gia
Chương 195
Chương 195: Phòng
Chương 196
Chương 196: Bỏ qua
Chương 197
Chương 197: Kì thi toàn quốc
Chương 198
Chương 198: Bị ốm
Chương 199
Chương 199: Rung động
Chương 200
Chương 200: Ngọt ngào
Chương 200
Chương 201
Chương 201: Mâu thuẫn
Chương 202
Chương 202: Tiêm
Chương 202: Tiêm
Chương 203
Chương 203: Khuyên nhủ
Chương 204
Chương 204: Chia tay
Chương 205
Chương 205: Thổ Lộ
Chương 206
Chương 206: Tự sát
Chương 207
Chương 207: Quá khứ
Chương 208: Hòa nhau
Chương 208
Chương 209: Giá họa
Chương 209
Chương 210
Chương 210: Mắc bẫy
Chương 211
Chương 211: Ánh lệ
Chương 212
Chương 212: Đuổi việc
Chương 213
Chương 213: Mục tiêu
Chương 214
Chương 214: Trống vắng
Chương 215
Chương 215: Buổi biểu diễn thời trang
Chương 216
Chương 216: Sóng ngầm lại nổi
Chương 217
Chương 217: Bữa ăn khó chịu
Chương 218
Chương 218: Ác mộng
Chương 219: Đi dạo phố
Chương 219
Chương 220
Chương 220: Không thể khống chế
Chương 221
Chương 221: Cuộc thi lớn
Chương 222
Chương 222: “Ác khẩu”
Chương 223
Chương 223: Bất ngờ
Chương 224
Chương 224: Người mẫu
Chương 225
Chương 225: Phòng hóa trang
Chương 226
Chương 226: Tăng hạng
Chương 227
Chương 227: Nhất thời hồ đồ
Chương 228
Chương 228: Chống đối
Chương 229
Chương 229: Vua hạng chót
Chương 230
Chương 230: Tạo hình cuộc sống hàng ngày
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 232: Trận chung kết
Chương 233
Chương 233: Đổ dầu vào lửa
Chương 234
Chương 234: Kết thúc hoàn mỹ
Chương 235
Chương 235: Chê cười
Chương 236
Chương 236: Nửa năm sau
Chương 237
Chương 237: Động đất
Chương 238
Chương 238: Dư chấn
Chương 239
Chương 239: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 1
Chương 240
Chương 240: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 2
Chương 241
Chương 241: Em là Thiệu Lâm
Chương 242
Chương 242: Ngọt ngào trong đổ nát
Chương 243
Chương 243: Thoát hiểm
Chương 244
Chương 244: Tỉnh lại
Chương 245
Chương 245: Khảo nghiệm
Chương 246
Chương 246: Tiệc sinh nhật
Chương 247
Chương 247: Chấp nhận
Chương 248
Chương 248: Nồng nàn
Chương 249
Chương 249: Hôn lễ 1
Chương 250
Chương 250: Hôn lễ 2
Chương 251
Chương 251: Động phòng
Chương 252
Chương 252: Phiên ngoại 1: Chu Thiến
Chương 253
Chương 253: Phiên Ngoại Hi Tuấn
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Dâu Nhà Giàu
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...