Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Dâu Nhà Giàu

Chương 182

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong đại sảnh, Quế tẩu đang chỉ huy người hầu quét dọn, nhận đượctin, đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó cảm thấy vui vẻ, vội vàng tìmTriệu phu nhân để nói việc này cho bà

Triệu phu nhân đang ở trong thư phòng đọc sách, nghe được Quế tẩu nói thì ngẩng đầu nhìn Quế tẩu, khó tin:

-   Không thể nào, tôi thấy Chu tiểu thư là người hòa ái, lại thích Thế Duy như thế, tuyệt đối sẽ không đánh Thế Duy đâu

Chu Thiến là người bà chọn, nếu ngay từ ngày đầu đã đánh Thế Duy thì cái mặt già này của bà còn giấu vào đâu được

Quế tẩu thấy bà không tin, vội vàng thêm mắm dặm muối:

-   Phu nhân, tôi không có nói bừa, không ít người hầu chínhmắt nhìn thấy. Giờ tiểu thiếu gia đang khóc ở hoa viên, rất đáng thươngđó, nhìn đã thấy đau lòng. Phu nhân tự đi xem đi

Triệu phu nhân nghe Quế tẩu nói như vậy cũng nóng nảy, bà luôn concháu trai là bảo bối, bình thường nói nặng lời cũng không nỡ, sao có thể để người làm đến coi thường Thế Duy! Chẳng lẽ mình thực sự nhìn nhầmngười rồi?

Triệu phu nhân có chút tức giận lại có chút sốt ruột, vội vàng đứnglên đi ra hoa viên. Quế tẩu vội vàng theo sau mà cười tươi rạng rỡ

Phu nhân biết Chu Thiến đánh tiểu thiếu gia thì sẽ tức giận nhất định sẽ sa thải cô ta. Đến lúc đó, Tống tiểu thư có thể nhắc lại chuyện giới thiệu con gái mình vào làm, mình nói thêm vào nhất định phu nhân sẽđồng ý. Con mình học lớp mầm non chính quy, chẳng nhẽ không bằng ChuThiến này? Nhất định sẽ làm phu nhân vừa lòng! Phải biết rằng làm việc ở Triệu gia hơn gấp vài lần làm ở nhà trẻ. Quan trọng là có thể nhân cơhội mà tiếp xúc với những người ở giới thượng lưu, sau này có thể quenmột số người có điều kiện tốt, lấy được rùa vàng thì cả đời chẳng phảilo nghĩ

Nếu không phải Chu Thiến này đột nhiên xuất hiện, nói không chừng đại thiếu gia và phu nhân đã quyết định mời con gái mình. Tống tiểu thư làmột trong số ít những người có tiếng nói với Triệu gia, chỉ cần cô ấynhắc với đại thiếu gia mấy lần thì nhất định là có thể thành công. Chính mình vào Triệu gia làm quản gia chẳng phải là Tống tiểu thư giới thiệusao? Nói đến nói đi, đại thiếu gia mới là chủ nhân tương lai của Triệugia, mà Tống tiểu thư nhất định là phu nhân tương lai. Dựa vào gốc câylớn đó, nhất định sẽ không sai!

Về phần Chu Thiến kia, là tự cô ta không biết nắm giữ cơ hội, còn dám đánh tiểu thiếu gia? Bị sa thải cũng không trách mình được

Quế tẩu càng nghĩ càng vui, thấy Triệu phu nhân đi cách một đoạn thì vội vàng chạy lên bám sát

Lại có trò hay rồi!

Sau hoa viên, tiểu Thế Duy còn đang oa oa khóc lớn. Đám người hầuxung quanh vừa không dám đến gần mà cũng chẳng dám chạy đi, đều đứngngây ra đó nhìn, thỉnh thoảng có người dỗ dỗ Thế Duy đôi câu, bảo cậunhóc đừng khóc

Thế Duy sao coi những lời đó ra gì, càng dỗ càng khóc lớn .Cậu thựcsự không hiểu, vì sao cô trông dịu dàng như vậy lại đột nhiên đánh mình, tuy không đau nhưng cậu bé rất buồn. Cậu bé vừa day mắt khóc vừa theokhe hở nhìn lén phản ứng của Chu Thiến. Theo kinh nghiệm bản thân, chỉcần cậu khóc nhiều thì tất cả mọi người đều vội vàng chạy đến dỗ dành,sau đó thỏa mãn yêu cầu của mình nhưng vì sao cô không đến dỗ mình?

Chu Thiến nhìn cậu nhóc khóc đau lòng, mỗi giọt nước mắt như làm bỏng tim cô, cô cũng rất muốn ôm cậu bé vào mà dỗ dành nhưng cô biết, nếu cô làm thế thì sau này chẳng thể quản giáo Thế Duy dược nữa

Cô bèn ngồi xổm bên cạnh, nén đau lòng nhìn cậu bé khóc, đợi khi cậu bé khóc mệt rồi thì mới khẽ nói:

-   Đừng khóc nữa

Thế Duy khóc thút thít, không để ý đến cô, đôi môi hồng hồng bĩu bĩu, mặt đỏ hồng, đến lúc tức giận trông cũng thật đáng yê, khó trách mọingười chiều chuộng cậu bé như vậy

Chu Thiến tiếp tục nói:

-   Vừa rồi cô lấy đất ném con con có đau không?

Thế Duy vội vàng đáp:

-   Đau!

-   Vậy làm dơ quần áo của con thì con có thích không?

Thế Duy cúi đầu nhìn bộ quần áo lấm bẩn của mình, vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ không thoải mái.

Chu Thiến lấy khăn tay ra, dịu dàng lau nước mắt cho Thế Duy, lúc đầu Thế Duy còn giận, gạt tay cô ra

Chu Thiến tỏ vẻ buồn bã:

-   Thế Duy giận cô sao? Thế Duy không để ý đến cô à

Thế Duy nhìn nhìn cô rồi chu miệng nói:

-   Cô đánh Thế Duy, cô đáng ghét

Nghe Thế Duy nói vậy, lòng Chu Thiến rất buồn. Cô cầm tay Thế Duy,lúc đầu Thế Duy còn giãy dụa nhưng Chu Thiến vẫn nắm chặt, vẻ mặt buồnbã. Thế Duy nhìn cô, cũng chẳng giãy nữa, để mặc cô nắm

-   Cô rất thích Thế Duy, cô tuyệt đối sẽ không đánh Thế Duy.Vừa rồi cô làm như vậy là để Thế Duy biết, ném đất vào người thì sẽ đau, đất làm bẩn quần áo cũng chẳng thích gì. Con nhìn các cô chú này…

Chu Thiến chỉ vào đám người làm, Thế Duy theo tay cô nhìn lại:

-   Con ném bùn đất vào bọn họ, biến quần áo bọn họ bẩn nhưvậy, các cô chú cũng sẽ đau, không thích. Cô ném đất vào người Thế Duy,Thế Duy cũng không thích thì các cô chú cũng không thích

Vì để cho Thế Duy hiểu, Chu Thiến nói thật chậm, đến chỗ phức tạp thì còn chỉ tay minh họa. Thế Duy chăm chú lắng nghe, đôi mắt đen láy lúcnhìn Chu Thiến lúc lại nhìn qua đám người hầu, dần dần thoáng hiểu mộtchút. Cậu bé hỏi:

-   Bọn họ không thích thì sao không khóc

Chu Thiến kiên nhẫn trả lời:

-   Bởi vì bọn họ muốn Thế Duy vui cho nên cố nhịn không khóc.Nhưng Thế Duy à, trẻ hư mới làm người khác không vui, Thế Duy là đứa trẻ hư sao?

Thế Duy lập tức ưỡn ngực:

-   Thế Duy là đứa trẻ ngoan

Nhưng lập tức lại trở nên ủ rũ:

-   Vậy là sau này không thể chơi bắt người xấu ạ?

Chu Thiến mỉm cười, cô biết con của cô không phải là đứa trẻ ngang bướng. Cô vỗ đầu con nói:

-   Không chơi bắt người xấu, chúng ta có thể chơi trò khác, chúng ta chơi trò… tìm người xấu được không?

-   Tìm người xấu?

Mắt Thế Duy sáng bừng, lại đầy hứng thú

Trẻ con đều ham mê những trò mới, vừa nghe có trò hay mới thì lập tức quên chuyện không vui.

Chu Thiến cười bảo một người hầu lấy một chiếc khăn đến rồi tự bịt mắt mình nói:

-   Giờ cô sẽ đi bắt người xấu, mau đứng lên đi, ai bị cô bắt chính là người xấu

Nói xong thì vươn tay quờ quạng về phía Thế Duy, Thế Duy cười lớn rồi vội né đi. Đám người hầu thấy không bị ném đất bùn thì cũng đều mỉmcười phối hợp Thế Duy chơi trò chơi. Nhất thời, trong hoa viên tràn ngập tiếng cười vui vẻ, so với những tiếng la hét ầm ỹ những ngày qua thì ai nấy đều vui vẻ mỉm cười

Một góc sau hoa viên, Triệu phu nhân chăm chú xem xét hết quá trình rồi quay đầu mỉm cười vừa lòng, bà nói với Quế tẩu:

-   Bình thường chúng ta cứ luôn thương Thế Duy vừa sinh ra đãkhông có mẹ mà chuyện gì cũng chiều nó, dung túng cho nó, dù biết nó sai cũng không nỡ trách móc nó, luôn cảm thấy nó đáng thương. Nhưng giờ tôi mới phát hiện, thì ra dạy trẻ con cũng có nhiều cách, không cần tráchmắng đánh đập, làm cho trẻ hiểu ra được đó là sai thì mới là tốt nhất.Tôi cũng mong Thế Duy là đứa trẻ ngoan ai gặp cũng yêu, ha ha…

Triệu phu nhân vui vẻ cười:

-   Quả nhiên là không mời nhầm người! Được rồi, chúng ta đithôi, không cần quấy rầy bọn họ chơi trò chơi, về sau xảy ra chuyệntương tự thì không cần báo cáo với tôi, tôi tin Chu tiểu thư.

Quế tẩu không nghĩ tới kết quả sẽ là như vậy, tuy rằng lòng đầy thất vọng nhưng vẫn là phối hợp mà cười khan mấy tiếng:

-   Vâng… vâng… phu nhân nói đúng…

Nụ cười dần đơ lại

Triệu phu nhân không để ý đến Quế tẩu, xoay người về phòng. Quế tẩukhông cam lòng trừng mắt nhìn Chu Thiến đang bịt mắt chơi rất vui kia,tức giận mà đi theo Triệu phu nhân.

Chơi đến trưa, người Thế Duy ướt mồ hồi, Chu Thiến lại tắm rửa chocậu bé một lượt. Lúc ăn cơm, Chu Thiến ở bên cạnh nhìn cậu bé, cổ vũ cậu bé tự xúc ăn. Triệu phu nhân ở bên cạnh nhìn, một người kiên nhẫn cổvũ, một người nhăn mặt muốn được bón mà lại bị Chu Thiến đem những lờikiểu nam tử hán phải tự mình ăn cơm chặn lại, cuối cùng chẳng có cáchnào đành phải tự mình xúc ăn.

Nhìn tình cảnh hài hòa mà thú vị như vậy, Triệu phu nhân không nhịn được mà mỉm cười

Chu Thiến giờ chỉ là người làm của Triệu gia nên không thể ăn cùngmâm với người của Triệu gia. Cô cho Thế Duy ăn xong thì mới vào nhà ănnhỏ sau bếp cùng đám người hầu ăn cơm. Bởi vì đến muộn mà mọi người đềuđã ăn xong, trên bàn cũng chẳng còn đồ ăn gì nữa

Chu Thiến nhìn bát canh thừa trên bàn mà nhíu mày, vốn định dông dàicho xong bữa. Lúc này, một cô gái khoảng 20 tuổi bưng hai cái bát đivào. Chu Thiến nhận ra cô gái đó chính là một trong số những người buổisáng cùng chơi trò chơi

Cô gái mắt thanh mi tú, mũi nhỏ miệng nhỏ, dáng người cũng nhỏ nhắntrông rất thanh tú. Cô bưng hai chiếc bát đặt lên bàn cười nói:

-   Đây là đồ ăn em để lại cho chị, mau nhân lúc còn nóng mà ăn đi

Chu Thiến nhìn nhìn, thấy để phần không ít, vẫn còn nóng tỏa hơi mà không khỏi cảm kích nói:

-   Cảm ơn em, nói thật, chị đang chán đây, còn tưởng phải ăn đồ thừa này nữa

Nói xong cô ngồi xuống, cầm lấy đũa bắt đầu ăn. Triệu gia đãi ngộ vẫn không tệ, thức ăn ngon lắm, thơm ngào ngạt khiến người ta thèm nhỏ dãi

Cô gái kia cười:

-   Nếu nói cảm ơn thì phải là em cảm ơn chị mới đúng, nếukhông có chị thì bọn em còn phải chịu dựng bị cậu chủ nhỏ ném đất, đấtném vào trong quần áo giầy dép khó chịu muốn chết. Đều nhờ chị mà khôngphải chịu khổ nữa

Lòng Chu Thiến có chút khó chịu:

-   Thế Duy còn nhỏ, không hiểu chuyện, mọi người đừng trách nó

Cô gái lắc đầu:

-   Bọn em cũng thích Thế Duy lắm, cậu chủ rất đáng yêu…Thế Duy sống trong hoàn cảnh như vậy đã là ngoan hơn nhiều đứa trẻ khác rồi.

Chu Thiến im lặng thầm nghĩ, cô nhất định sẽ dạy dỗ Thế Duy cẩn thận

Cô gái còn nói:

-   Đúng rồi, em là Lưu Hiểu Vân, rất vui được biết chị

Chu Thiến cũng tự giới thiệu.

Hiểu Vân nói:

-   Thật ra trước kia bọn em vẫn để dành cơm cho người đếnmuộn. Nhưng hôm nay đột nhiên Quế tẩu nói, về sau ai đến muộn cũng không cần để phần cơm nên hôm nay mới không để phần cho chị, em là lén đểphần đấy chứ

Chu Thiến ngẩng đầu:

-   Vậy không liên lụy gì em chứ?

-   Không sao đâu, Quế tẩu sao quản được nhiều như thế

Hiểu Vân bỗng ghé sát vào tai Chu Thiến mà ra vẻ thần bí nói:

-   Em nói cho chị một chuyện, chị đừng nói lại cho ai, thật ra mọi người đều không thích Quế tẩu. Bà ấy là do Tống tiểu thư giới thiệu đến, tự coi mình là hoàng thân quốc thích mà tác oai tác quái, ngay cảTriệu phu nhân cũng chẳng thích bà ta đâu, phu nhân vẫn luôn nhớ Dungtẩu thôi

Nhắc tới Dung tẩu, Chu Thiến không nhịn được hỏi:

-   Dung tẩu? Đó là quản gia cũ ở đây sao?

-   Đúng vậy, nhưng hai năm trước bị thương nên phu nhân đã cho về quê tĩnh dưỡng, lúc ấy phu nhân cần người gấp nên mới chấp nhận Quếtẩu do Tống tiểu thư giới thiệu. Tôi thấy, chắc chỉ chờ Dung tẩu khỏelại thì sẽ quay về thôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Tai nạn
Chương 2
Chương 2: Linh hồn của Chu Thiến bám vào phu nhân nhà giàu
Chương 3
Chương 3: Ông chồng Triệu Hi Thành họa thủy
Chương 4
Chương 4: Tống Thiệu Lâm không hạnh phúc
Chương 5
Chương 5: Tình Nhân Của Chồng
Chương 6
Chương 6: Sự dịu dàng bất ngờ
Chương 7
Chương 7: Lần đầu đến nhà họ Triệu
Chương 8
Chương 8: Cậu em chồng Triệu Hi Tuấn đẹp trai
Chương 9
Chương 9: Trở về nhà lớn
Chương 10
Chương 10: Nhược điểm của Triệu Hi Thành
Chương 11
Chương 11: Nấm càng đẹp thì độc tính càng cao
Chương 12
Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở bên cạnh tôi
Chương 13
Chương 13: Về sau không cho phép em cười với người đàn ông nào khác
Chương 14
Chương 14: Tôi dựa vào chính mình
Chương 15
Chương 15: Tần Tranh (1) Lái xe dừng xe ở ven đườngXe còn chưa dừng lại, cô đã vội vã nhảyxuống. Chạy về hướng khi nãy. Chưa được vài bước đã mồ hôi mồ kê đầmđìa. Mọi người đi đường đều nhìn Chu Thiến, cô biết hiện giờ vẻ mặt củacô rất hưng phấn, mắt sáng bừng, trong lòng cô là niềm vui mừng khó tả,trong mừng vui lại có chút sợ hãi. Chu Thiến sợ sự chờ đợi của mình rồisẽ chỉ là thất bại, Chu Thiến sợ cô sẽ chỉ là mừng hụtCô đứng ở đầu đường khi nãy, tìm kiếmchung quanh nhưng giữa dòng xe cộ, trong dòng người đông đúc nhưng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc đóChu Thiến sốt ruột nhìn quanh. Không có! Không có! Anh như bong bóng đã tan biến trong biển người mờ mịtChu Thiến dùng hết sức hô lớn:-   Anh Tần Tranh!Nhưng tiếng kêu sớm bị chìm lấp trong dòng xe cộ ồn àoChu Thiến thất hồn lạc phách đứng ở bên đường. Nhiệt tình dần biến mất, sự thất vọng vô tận nhấn chìm côLái xe đuổi theo, hỏi:-   Sao vậy phu nhân?Chu Thiến mờ mịt nhìn anh ta, hồi lâu sau mới như bừng tỉnhĐúng, giờ cô là Triệu phu nhân, cô khôngphải
Chương 16
Chương 16: Tần Tranh 2
Chương 17
Chương 17: Tiệc rượu
Chương 18
Chương 18: Có lẽ chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa
Chương 19
Chương 19: Kiều Tranh 1
Chương 20
Chương 20: Kiều Tranh 2
Chương 21
Chương 21: Lửa giận bừng bừng
Chương 22: Cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Vũ khí bí mật 1
Chương 24
Chương 24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm
Chương 25
Chương 25: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm 2
Chương 26
Chương 26: Đổ bệnh nặng
Chương 27
Chương 27: Nói chuyện lúc sáng sớm 1
Chương 28: Nói chuyện lúc sáng sớm 2
Chương 28
Chương 29
Chương 29: Sức quyến rũ không giảm
Chương 30: Điều Văn Phương đi 1
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Gặp lại Kiều Tranh 1
Chương 32
Chương 32: Gặp lại Kiều Tranh 2
Chương 33
Chương 33: Gặp lại Kiều Tranh 3
Chương 34
Chương 34: Gặp lại Kiều Tranh 4
Chương 35
Chương 35: Mình sẽ li hôn
Chương 36
Chương 36: Điều Văn Phương đi 2
Chương 37
Chương 37: Siêu sao Tuấn Hi 1
Chương 38
Chương 38: Siêu sao Tuấn Hi 2
Chương 39
Chương 39: Siêu sao Tuấn Hi 3
Chương 40
Chương 40: Sự phiền não của Hi Tuấn 1
Chương 41
Chương 41: Về muộn
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Cuộc sống của phu nhân hào môn
Chương 44
Chương 44: Tìm chút việc mà làm
Chương 45
Chương 45: Học nghề
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47: Kế hoạch của Văn Phương 1
Chương 48
Chương 48: Kế hoạch của Văn Phương 2
Chương 49
Chương 49: Kế hoạch của Văn Phương 3
Chương 50
Chương 50: Chuyện cũ 1
Chương 51
Chương 51: Hại người không lợi mình
Chương 52
Chương 52: Nhật kí của Tống Thiệu Lâm
Chương 53
Chương 54
Chương 54: Trường học
Chương 55
Chương 55: Bí mật của Hi Tuấn bị bại lộ
Chương 56
Chương 56: Sự lựa chọn của Hi Tuấn
Chương 57: Say rượu tỏ tình
Chương 57
Chương 58
Chương 58: Cô ta chết còn hơn tôi chết!
Chương 59
Chương 59: Lòng Chu Thiến hỗn loạn
Chương 60
Chương 60: “Cao Nhân”
Chương 61
Chương 61: Cái xác không hồn
Chương 62
Chương 62: Rốt cuộc không thể quay về
Chương 63
Chương 63: Anh sẽ luôn ở phía sau em
Chương 64
Chương 64: Bản thân chết
Chương 65
Chương 65: Đến bên anh
Chương 66
Chương 66: Tình cảm bí ẩn nơi đáy lòng
Chương 67
Chương 67: Con đường của chúng ta
Chương 68: Cuộc sống tràn ngập ánh mặt trời
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 70: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73: Yến hội 1
Chương 74
Chương 74: Yến hội 2
Chương 75
Chương 75: Yến hội 3
Chương 76
Chương 76: Cậu chủ, phát hiện ra gi­an tình của phó tổng Thư thì xử lý ra sao?
Chương 77
Chương 77: Giấu diếm
Chương 78
Chương 78: Lựa chọn
Chương 79
Chương 79: Tranh chấp
Chương 80
Chương 80: Khiêu vũ
Chương 81: Đối sách của Văn Phương
Chương 81
Chương 82: Chân tướng
Chương 82
Chương 83
Chương 83: Phẫn nộ
Chương 84
Chương 84: Mơ hồ
Chương 85
Chương 85: Mặt đỏ mặt trắng
Chương 86
Chương 86: Uy HiếpTriệu Hi Thành nhận được điện thoại củaem thì hỏa tốc chạy về nhà, đi đường lái xe nhanh đến suýt thì gây tainạn mấy lần. Lúc anh chạy về nhà, vào đến phòng khách thì vừa vặn ngheđược những lời Chu Thiến nói.
Chương 87
Chương 87: Bỏ đi
Chương 88
Chương 88: Sương đêm
Chương 89
Chương 89: Tống gia
Chương 90
Chương 90: Tống phu nhân
Chương 91
Chương 91: Lợi ích của Tống gia
Chương 92
Chương 92: Nói chuyện 1
Chương 93
Chương 93: Nói chuyện 2
Chương 94
Chương 94: Chủ trọ kì quái
Chương 95
Chương 95: Cạnh Tranh
Chương 96: Quán bar
Chương 96
Chương 97
Chương 97: Triệu Hi Thành trong bóng tối
Chương 98
Chương 99: Tình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi
Chương 99
Chương 100
Chương 100: Nam nữ phối hợp
Chương 101
Chương 101: Cảnh giác
Chương 102
Chương 102: Gặp lại Triệu Hi Tuấn
Chương 103
Chương 103: Tình hình gần đây của Hi Tuấn
Chương 104
Chương 104: Trả giá
Chương 105
Chương 105: Chứng bệnh nghĩ mình bị hãm hại
Chương 106
Chương 106: Ánh trời chiều
Chương 107
Chương 107: Hoàn toàn
Chương 108
Chương 108: Sẩy thai 1
Chương 109
Chương 109: Sẩy thai 2
Chương 110
Chương 110: Sẩy thai 3
Chương 111
Chương 111: Ác mộng 1
Chương 112
Chương 112: Ác mộng 2
Chương 113
Chương 113: Ảnh chụp
Chương 114
Chương 114: Nắm giữ hạnh phúc
Chương 115
Chương 115: Cái gọi là tôn trọng
Chương 116
Chương 116: Cùng nhau cố gắng
Chương 117
Chương 117: Không thể hiểu
Chương 118
Chương 118: Vỡ vụn
Chương 119
Chương 119: Hào quang
Chương 120
Chương 120: Ôm
Chương 121
Chương 121: Giương cung bạt kiếm
Chương 122
Chương 122: Thương
Chương 123
Chương 123: Thế giới nhỏ
Chương 124
Chương 124: Sắc thái
Chương 125
Chương 125: Cạnh tranh
Chương 126
Chương 126: Bộc lộ bản thân
Chương 127
Chương 127: Kiều diễm
Chương 128
Chương 128: Cùng đi mua sắm
Chương 129
Chương 129: Chuyện gái bao
Chương 130
Chương 130: Triệu Hi Thành nổi giận
Chương 131
Chương 131: Không thể cúi đầu
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133: Hẹn hò
Chương 134
Chương 134: Khắc Y
Chương 135
Chương 135: Thành bại
Chương 136
Chương 136: Âm mưu đen tối
Chương 137
Chương 137: Bài kiểm tra cuối cùng
Chương 138
Chương 138: Vì sao xảy ra sự cố
Chương 139
Chương 139: Công bằng
Chương 140
Chương 141
Chương 141: Trợ lý thực tập khác lạ
Chương 142
Chương 142: Dạy Dỗ 1
Chương 143
Chương 143: Dạy dỗ 2
Chương 144
Chương 144: Giải Quyết
Chương 145
Chương 145: Xử phạt
Chương 146: Tai họa ngầm
Chương 146
Chương 147
Chương 147: Vương tử
Chương 148
Chương 148: Dạ Yến 1
Chương 149: Dạ yến 2
Chương 149
Chương 150
Chương 150: Dạ yến 3
Chương 151
Chương 151: Vang động
Chương 152
Chương 152: Biến cố
Chương 153
Chương 153: Máu mủ tình thâm
Chương 154
Chương 154: Cùng nhau đối mặt
Chương 155
Chương 155: Họp báo
Chương 156
Chương 156: Nói dối
Chương 157
Chương 157: Có thai
Chương 158
Chương 158: Phỏng vấn
Chương 159
Chương 159: Thi Tuyển
Chương 160
Chương 160: Kẻ bịt mặt
Chương 161
Chương 161: Kế hoạch
Chương 162
Chương 162: Manh mối
Chương 163
Chương 163: Nghĩ cách cứu viện
Chương 164
Chương 164: Một lưới bắt hết
Chương 165
Chương 165: Đau đớn
Chương 166
Chương 166: Châu Châu
Chương 167
Chương 167: Về nhà 1
Chương 168
Chương 168: Về nhà 2
Chương 169
Chương 169: Thân nhân
Chương 170
Chương 170: Cách trở
Chương 171
Chương 171: Gặp lại Tiểu Mạt
Chương 172
Chương 172: Người phụ nữ phiền phức
Chương 173
Chương 173: Thế Duy
Chương 174
Chương 174: Gặp lại Hi Thành
Chương 175: Hàng nhái
Chương 175
Chương 176
Chương 176: Bế cái nào!
Chương 177
Chương 177: Bảo mẫu
Chương 178
Chương 178: Mẹ cười
Chương 179
Chương 179: Chuyện cũ
Chương 180
Chương 180: Mâu thuẫn
Chương 181
Chương 181: Chuyển vào Triệu Gia
Chương 182
Chương 182: Quế tẩu
Chương 183
Chương 183: Thất vọng
Chương 184
Chương 184: Tâm cơ
Chương 185
Chương 185: Khiêu khích
Chương 186
Chương 186: Hi Tuấn về nhà
Chương 187: Ánh trăng
Chương 187
Chương 188
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189
Chương 189: Ràng buộc
Chương 190: Chơi đụng xe
Chương 190
Chương 191
Chương 191: Mua chuộc
Chương 192
Chương 192: Mê hoặc
Chương 193
Chương 193: Đồ sứ với mảnh ngói
Chương 194
Chương 194: Bảo mẫu và thiếu gia
Chương 195
Chương 195: Phòng
Chương 196
Chương 196: Bỏ qua
Chương 197
Chương 197: Kì thi toàn quốc
Chương 198
Chương 198: Bị ốm
Chương 199
Chương 199: Rung động
Chương 200
Chương 200: Ngọt ngào
Chương 200
Chương 201
Chương 201: Mâu thuẫn
Chương 202
Chương 202: Tiêm
Chương 202: Tiêm
Chương 203
Chương 203: Khuyên nhủ
Chương 204
Chương 204: Chia tay
Chương 205
Chương 205: Thổ Lộ
Chương 206
Chương 206: Tự sát
Chương 207
Chương 207: Quá khứ
Chương 208: Hòa nhau
Chương 208
Chương 209: Giá họa
Chương 209
Chương 210
Chương 210: Mắc bẫy
Chương 211
Chương 211: Ánh lệ
Chương 212
Chương 212: Đuổi việc
Chương 213
Chương 213: Mục tiêu
Chương 214
Chương 214: Trống vắng
Chương 215
Chương 215: Buổi biểu diễn thời trang
Chương 216
Chương 216: Sóng ngầm lại nổi
Chương 217
Chương 217: Bữa ăn khó chịu
Chương 218
Chương 218: Ác mộng
Chương 219: Đi dạo phố
Chương 219
Chương 220
Chương 220: Không thể khống chế
Chương 221
Chương 221: Cuộc thi lớn
Chương 222
Chương 222: “Ác khẩu”
Chương 223
Chương 223: Bất ngờ
Chương 224
Chương 224: Người mẫu
Chương 225
Chương 225: Phòng hóa trang
Chương 226
Chương 226: Tăng hạng
Chương 227
Chương 227: Nhất thời hồ đồ
Chương 228
Chương 228: Chống đối
Chương 229
Chương 229: Vua hạng chót
Chương 230
Chương 230: Tạo hình cuộc sống hàng ngày
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 232: Trận chung kết
Chương 233
Chương 233: Đổ dầu vào lửa
Chương 234
Chương 234: Kết thúc hoàn mỹ
Chương 235
Chương 235: Chê cười
Chương 236
Chương 236: Nửa năm sau
Chương 237
Chương 237: Động đất
Chương 238
Chương 238: Dư chấn
Chương 239
Chương 239: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 1
Chương 240
Chương 240: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 2
Chương 241
Chương 241: Em là Thiệu Lâm
Chương 242
Chương 242: Ngọt ngào trong đổ nát
Chương 243
Chương 243: Thoát hiểm
Chương 244
Chương 244: Tỉnh lại
Chương 245
Chương 245: Khảo nghiệm
Chương 246
Chương 246: Tiệc sinh nhật
Chương 247
Chương 247: Chấp nhận
Chương 248
Chương 248: Nồng nàn
Chương 249
Chương 249: Hôn lễ 1
Chương 250
Chương 250: Hôn lễ 2
Chương 251
Chương 251: Động phòng
Chương 252
Chương 252: Phiên ngoại 1: Chu Thiến
Chương 253
Chương 253: Phiên Ngoại Hi Tuấn
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Dâu Nhà Giàu
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...